Sắc mặt Phó lão phu nhân hơi trầm xuống.
Còn ánh mắt tôi đã chuyển sang người phụ nữ ngồi cạnh bà.
Khoảng ba mươi bảy, ba mươi tám tuổi.
Được chăm sóc rất kỹ, trang điểm tinh tế, mặc một bộ sườn xám đặt may riêng, dịu dàng đoan trang.
Thẩm Nhược Vi.
Cô ta nhìn tôi, mỉm cười rồi chủ động lên tiếng:
“Chị Vãn Đường, lâu rồi không gặp. Đi đường vất vả rồi.”
Chị.
Cô ta nhỏ hơn tôi hai tuổi, vậy mà tiếng “chị” gọi thân thiết vô cùng.
Cứ như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Chương 5
Tôi không đáp lại cô ta.
Ánh mắt vượt qua Thẩm Nhược Vi, dừng trên chàng trai trẻ ngồi ở đầu bên kia bàn.
Cao.
Gầy.
Đường nét khuôn mặt có bóng dáng Phó Diễn Thâm thời trẻ, nhưng đôi mắt và hàng mày mềm mại hơn đôi chút.
Phó Tri Diễn.
Con trai tôi.
Cậu nhìn tôi.
Không gọi mẹ.
Cũng không đứng dậy.
Chỉ ngồi đó nhìn.
Giống như đang nhìn một người họ hàng xa chẳng mấy quen thuộc.
“Ngồi đi.”
Phó Diễn Thâm bước qua sau lưng tôi, đi thẳng về chiếc ghế cạnh vị trí chủ tọa.
Tôi đứng nguyên tại chỗ, nhìn qua từng người đang có mặt.
Phó lão phu nhân.
Thẩm Nhược Vi.
Phó Tri Diễn.
Phó Diễn Thâm.
Cùng hai ba người thuộc chi thứ nhà họ Phó mà tôi không quen.
Cả bàn chỉ có mình tôi là người ngoài.
Tôi bật cười.
“Được. Ngồi thì ngồi.”
Tôi kéo chiếc ghế trống rồi ngồi xuống.
Thẩm Nhược Vi lập tức ân cần đưa một tách trà nóng tới.
“Chị Vãn Đường uống chút trà nóng cho ấm người.”
Tôi nhận lấy, đặt lên bàn nhưng không uống.
“Cô Thẩm không cần khách sáo như vậy.”
Tôi nói.
“Tôi chỉ tới ăn một bữa cơm. Ăn xong sẽ đi.”
“Nói gì thế.”
Phó lão phu nhân lên tiếng.
“Đêm ba mươi Tết, người một nhà ngồi với nhau, nói gì mà đi với không đi.”
Lại là người một nhà.
“Lão phu nhân.”
Tôi nhìn bà.
“Tôi và nhà họ Phó các người đã không còn là người một nhà từ mười chín năm trước. Hôm nay tôi ngồi ở đây chỉ vì Tri Diễn gọi cuộc điện thoại đó. Cơm tôi có thể ăn, còn mấy lời giả vờ thân thiết thì miễn đi.”
Sắc mặt Phó lão phu nhân lập tức lạnh hẳn.
Thẩm Nhược Vi đúng lúc đứng ra hòa giải:
“Chị Vãn Đường đừng nghĩ nhiều. Chúng tôi chỉ cảm thấy Tết nhất thì đông người sẽ vui hơn…”
“Cô Thẩm.”
Tôi cắt ngang.
“Cô gọi tôi là ‘chị’, tôi nghe không quen. Có thể gọi tôi là cô Cố. Hoặc là cái cách cô quen gọi tôi hơn thì sao nhỉ?”
Tôi hơi dừng lại.
“‘Người đàn bà đó’?”
Nụ cười trên mặt Thẩm Nhược Vi cứng lại trong nháy mắt.
Đũa của cả bàn đều đồng loạt dừng lại.
Chương 6
Phó Tri Diễn đặt cốc xuống.
“Bà có thể đừng như vậy được không?”
Cậu nhìn tôi, giọng bình tĩnh nhưng rõ ràng mang theo bất mãn.
“Mọi người có ý tốt mời bà về ăn Tết, vừa tới bà đã nhắm vào người khác rồi?”
Tôi nhìn cậu.
Đứa con trai tôi đã mười chín năm không gặp.
Đang lên tiếng bảo vệ Thẩm Nhược Vi.
Một nơi nào đó trong lòng tôi bỗng đau âm ỉ.
Nhưng trên mặt tôi không có bất kỳ biểu cảm nào.
“Con cảm thấy tôi đang nhắm vào ai?”
“Dì Thẩm chăm sóc tôi từ nhỏ đến lớn.”
Giọng cậu đầy vẻ bảo vệ không cho phép nghi ngờ.
“Dì ấy đối với tôi còn tốt hơn mẹ ruột…”
Cậu đột ngột dừng lại.
Có lẽ lúc này mới nhận ra mẹ ruột của mình đang ngồi ngay đối diện.
Trên bàn lại rơi vào im lặng.
Phó Diễn Thâm cầm ly rượu, không lên tiếng, cũng không nhìn bất kỳ ai.
Tôi cầm đũa, gắp một miếng thức ăn, chậm rãi nhai.
“Tri Diễn.”
Tôi nuốt thức ăn xuống, giọng điềm tĩnh.
“Con muốn nói gì cứ nói, không cần để ý tới tôi. Dù sao trong lòng con, tôi cũng chỉ là một cái tên trên giấy khai sinh. Không sao, tôi hiểu.”
Môi cậu động đậy như muốn phản bác nhưng lại không biết nói gì.
Thẩm Nhược Vi đưa tay vỗ nhẹ lên mu bàn tay cậu.
“Tri Diễn, đừng…”
“Cô Thẩm.”
Tôi lại nhìn sang cô ta.

