“Đây chính là phòng công chúa của An An.”
Mắt An An sáng như những vì sao trên trời.
Con bé trượt khỏi vòng tay tôi, lao lên chiếc giường công chúa, vui vẻ lăn lộn.
Nhìn con bé, hốc mắt tôi hơi cay cay.
Những thứ này, trước đây tôi có nằm mơ cũng không dám nghĩ tới.
Tôi từng nghĩ rằng, tôi và An An cả đời này sẽ phải chen chúc trong căn hộ bảy mươi mét vuông cũ nát kia.
Không ngờ cục diện lại thay đổi bất ngờ.
Tôi không chỉ cho con bé một mái nhà, mà còn cho con bé một thế giới cổ tích mộng mơ.
Sau khi thu xếp xong nhà cửa, tôi lập tức đi làm thủ tục chuyển trường cho An An.
Chuyển từ ngôi trường tiểu học công lập bình thường cũ, sang ngôi trường quốc tế tư thục mà tôi đã nhắm đến.
Học phí ba mươi vạn một năm.
Nếu là tôi của trước kia, nhìn thấy con số này, sẽ nghĩ đó là chuyện nghìn lẻ một đêm.
Nhưng bây giờ, tôi chỉ thấy nó đáng đồng tiền bát gạo.
Nguồn lực giáo dục, đội ngũ giáo viên, trang thiết bị vật chất ở đây, không một trường bình thường nào có thể sánh kịp.
An An rất nhanh thích nghi với môi trường mới.
Con bé kết bạn mới, mỗi ngày đi học đều rất vui vẻ.
Tính cách của con bé cũng dần trở nên cởi mở và tự tin hơn.
Nhìn bóng lưng con bé mỗi ngày đeo chiếc cặp nhỏ, tung tăng nhảy chân sáo đến trường, tôi cảm thấy tất cả những việc mình làm đều vô cùng xứng đáng.
Sau khi giải quyết xong chuyện nhà cửa và việc học hành của con, tôi rốt cuộc cũng có thể suy nghĩ đến chuyện của bản thân.
Tôi nộp đơn từ chức cho công ty cũ.
Khi giám đốc tài chính nhận được thư từ chức của tôi, ông ấy rất ngạc nhiên.
“Tiểu Giang này, sao tự dưng lại muốn nghỉ việc?”
“Có phải thấy lương thấp quá không?”
“Nếu em thấy không hài lòng, anh có thể đề xuất lên trên, tăng thêm chút lương cho em.”
Tôi cười, lắc đầu.
“Không phải đâu giám đốc.”
“Là do nhà em có chút việc, muốn nghỉ ngơi một thời gian.”
Giám đốc tiếc nuối thở dài.
“Được rồi. Vậy trong tháng này, em bàn giao công việc đang dở dang đi nhé.”
“Sau này có khó khăn gì, cứ quay lại tìm anh.”
Tôi cảm kích gật đầu.
Làm xong thủ tục nghỉ việc, tôi nhẹ nhàng bước ra khỏi tòa nhà công ty.
Tôi tự do rồi.
Tôi không còn phải dậy từ bảy giờ sáng mỗi ngày, chen chúc trên tàu điện ngầm suốt một tiếng đồng hồ.
Không còn phải vì vài ngàn tệ tiền lương mà nhìn sắc mặt sếp hay khách hàng.
Không còn phải làm những báo cáo rườm rà, nhàm chán nữa.
Cuộc sống của tôi, cuối cùng cũng có thể do chính tôi định đoạt.
Việc đầu tiên tôi làm, là đến trung tâm thương mại mua sắm thả ga.
Tôi mua sạch những thứ trước đây không nỡ mua vì thấy đắt.
Chiếc điện thoại đời mới nhất, những chiếc túi xách phiên bản giới hạn, mỹ phẩm chăm sóc da thương hiệu cao cấp, cùng nguyên một tủ quần áo mới tuyệt đẹp.
Lúc quẹt thẻ, tôi chẳng thèm chớp mắt.
Cảm giác đó, thật sự quá sảng khoái.
Tôi không phải là một người phụ nữ coi trọng vật chất.
Nhưng tôi biết, sự thỏa mãn vật chất này, là bước đầu tiên để tôi chữa lành những vết thương trong quá khứ.
Chúng giống như một lớp áo giáp kiên cố, giúp tôi chống đỡ ánh nhìn của người đời, cho phép tôi xây dựng lại sự tự tin.
Khi tôi mặc bộ trang phục Chanel cắt may tinh tế, lái chiếc xe thể thao Porsche mới tậu, xuất hiện trước cổng trường của An An.
Tôi nhìn thấy ánh mắt kinh ngạc và ghen tị từ những vị phụ huynh từng chỉ trỏ nói ra nói vào tôi.
Tôi mặc kệ họ.
Chỉ mỉm cười, dang rộng vòng tay đón lấy con gái mình.
13
Nhịp điệu của cuộc sống mới dễ chịu hơn tôi tưởng tượng rất nhiều.
Mỗi ngày sau khi đưa An An đến trường, tôi có rất nhiều thời gian dành cho riêng mình.
Tôi đăng ký lớp yoga và hội họa sơn dầu.
Thể xác và tâm hồn, luôn phải có một thứ trên đường phát triển.

