“Đúng, là biệt thự tư nhân, số tiền liên quan rất lớn.”
“Tôi biết là ai làm, tôi có đầy đủ camera an ninh, file ghi âm cuộc gọi, và bằng chứng chứng minh cô ta làm giả giấy tờ.”
Đầu dây bên kia đáp: “Vâng, chúng tôi sẽ lập tức điều động cảnh sát khu vực liên hệ với chị.”
Tôi cúp máy, đứng giữa phòng khách, chờ đợi.
Tại đồn cảnh sát, tôi ngồi trên băng ghế dài đợi chừng mười mấy phút.
Một viên cảnh sát trẻ tuổi bước tới: “Chị là người báo án à?”
“Vâng.”
“Tình hình thế nào, kể nghe xem.”
Tôi tường thuật lại mọi việc từ đầu chí cuối: từ chuyện Trần Nguyệt mượn nhà bị từ chối, đến việc trộm chìa khóa, rồi cả nhà 5 người chiếm đoạt biệt thự, cho đến việc cô ta làm giả thân phận trên mạng để trục lợi và ăn cắp thông tin của tôi.
Viên cảnh sát cau mày:
“Hai người là đối tác làm ăn à?”
“Vâng.”
“Cô ta nói chỉ là ở nhờ?”
“Vâng, nhưng tôi đã từ chối rõ ràng. Mẹ cô ta còn mắng tôi ích kỷ, nhưng đó là biệt thự của tôi. Cô ta tự ý trộm chìa khóa đột nhập, đây là hành vi chiếm đoạt tài sản trái phép.”
Cảnh sát nói: “Trước tiên cứ liên hệ với cô ta, bảo cô ta dọn ra, hai bên hòa giải được không?”
Tôi đáp: “Tôi liên hệ rồi, cô ta tắt máy, thái độ cực kỳ ngạo mạn.”
Tôi lấy hợp đồng mua nhà, hình ảnh trích xuất camera, video livestream đã quay màn hình, file ghi âm cuộc gọi… bày hết lên bàn.
Trong file ghi âm, giọng điệu của Trần Nguyệt nghe có vẻ yếu đuối nhưng toàn bộ là đang đổ lỗi và kiên quyết không chịu dời đi, nghe vô cùng rõ ràng.
“Chị à, chị đâu thiếu tiền, nhường tụi em chút thì chết ai?”
“Chị ở một mình trong căn biệt thự to thế làm gì, bao nhiêu phòng để không, sao lại không chứa nổi em?”
Trong video livestream, cô ta mặc quần áo của tôi, làm giả học vấn, copy nguyên xi vỏ bọc của tôi, bằng chứng rành rành.
Tôi nói: “Cô ta tự ý ăn cắp chìa khóa của người khác, xâm nhập trái phép vào nhà ở, âm thầm đánh cắp thông tin cá nhân và tài nguyên công việc của tôi suốt thời gian dài, làm giả học vấn để livestream trục lợi. Đây không phải là tranh chấp, đây là hành vi vi phạm pháp luật.”
Sắc mặt của viên cảnh sát trẻ tuổi lập tức trở nên nghiêm trọng. Sau khi kiểm tra kỹ lưỡng mọi bằng chứng, anh ta lập tức đứng dậy.
Khoảng mười phút sau, anh ta quay lại, theo sau là một vị cảnh sát hình sự lớn tuổi hơn.
“Vụ án chính thức được thụ lý, định khung là tội xâm phạm gia cư bất hợp pháp và đánh cắp thông tin. Chúng tôi có thể lập tức xuất quân xử lý.”
Khựng lại một chút, anh ta nhìn khuôn mặt trẻ tuổi của tôi, giọng điệu có phần hòa hoãn:
“Chị có chắc chắn muốn truy cứu đến cùng không?”
Tôi đứng thẳng dậy, giọng kiên định: “Tôi không hòa giải, không tha thứ. Yêu cầu xử lý nghiêm minh theo pháp luật đến cùng.”
Viên cảnh sát trẻ gặng hỏi thêm: “Thật sự không hòa giải sao? Nhỡ cô ta đồng ý bồi thường thì sao?”
Tôi ngoảnh đầu lại, ánh mắt lạnh lẽo: “Tôi không thiếu tiền bồi thường. Thứ tôi cần là công lý.”
“Lúc cô ta trộm chìa khóa, phá nhà tôi, ăn cắp cuộc đời tôi, cô ta không hề nghĩ đến hai chữ ‘hòa giải’.”
“Lúc tắt máy, chặn số tôi, cô ta cũng không hề nghĩ đến việc ‘hòa giải’.”
“Bây giờ mới muốn hòa giải? Muộn rồi.”
Tôi bước ra khỏi đồn cảnh sát, ánh nắng chói chang.
Cả nhà Trần Nguyệt vẫn đang ăn chơi trác táng trong biệt thự của tôi, hoàn toàn không biết hình phạt sắp giáng xuống đầu mình.
Xâm phạm gia cư bất hợp pháp à? Trộm đồ của tôi à? Muốn thay thế tôi à?
Vậy thì cứ đợi đấy, sự trừng phạt của pháp luật, không một ai thoát được đâu.
Tôi mở ứng dụng camera an ninh trên điện thoại, tình hình bên trong biệt thự hiện lên chân thực trên màn hình.
“Mẹ ơi, nhà này to quá!”
Con trai của cô em dâu chạy rầm rầm khắp biệt thự, giẫm cả giày lên ghế sô-pha.

