nàytiêu…” ông Tô Chúcứ bathan đứngvãn dậyhoài lẩmlà bẩm:tiền “Thảotiết nàokiệm dạokhông sauđủ
Tiếng xì xào bàn tán râm ran khắp phòng khách.
Anh cả ngồi thẫn thờ trên sô-pha.
Hai tay run rẩy.
Đôi môi cũng run bần bật.
“Lúc đó… anh… anh chỉ là mượn…”
Chẳng ai buồn đáp lời anh ta.
Chị hai co rúm thu mình trong góc.
Bốn trăm hai mươi tám ngàn sáu trăm tệ.
ta được chia.Đó là toàn bộ số tiền tiết kiệm mà chị
chỉ dừng lại Vốnở dĩ,con tiềnsố tíchđó. cóp của bố hoàn toàn không
anh cả “mượn” Bởimất. vì bốn trăm bảy mươi ngàn tệ đã bị
đem đi mua Bởimặt vìbằng hai— triệurồi támsang trămtên ngàncho tệtôi. đã được
ngàn tệ mà Nóichị cáchhai khác,được sốchia tiền— bốn trăm hai mươi tám
bố.Thực chất chỉ là phần lẻ còn sót lại của
Sắc mặt chị ta lúc này vô cùng khó coi.
10.
Anh cả gượng đứng dậy.
Lết đến trước mặt tôi.
“Tiểu Vãn.”
Giọng anh ta khản đặc.
“Chuyện này… chúng ta… thương lượng một chút được không?”
Tôi nhìn thẳng mặt anh ta.
“Thương lượng chuyện gì?”
trămtiền ngànthế tệ…được…” “Khoảnmột vaylúc thếanh chấpkhông cănthể nhà…nào tậnđào haiđâu triệura támnhiều
Anh ta xoa xoa hai tay vào nhau khúm núm.
anh một cái “Haiđược cáikhông? mặtCứ bằngcoi kianhư… củacoi em…như nhượnganh lạimua cholại…”
Chị dâu đứng phía sau cũng gật đầu lia lịa.
từ thương lượng—””Đúng đúng đúng, người một nhà cả, có gì từ
“Người một nhà?”
Tôi gằn từng chữ lặp lại.
Chị dâu im bặt.
“Anh cả.”
Tôi nhìn anh ta.
‘dù sao lương “Anhcũng từngcó nói,cao tôiđâu’.” ở nhà chăm bố là vì
lập gia đình, “Vợquá anhtiện từngcòn nói,gì’.” tôi chăm bố là vì ‘chưa
vàkhỏi tiềnđây tiếttrong “Hôm kiệm, vòng nay, anh ba lúc ra ngày.” cáclệnh ngườicho đượctôi chiaphải cháccuốn nhàgói cửacút
phận’.””Vợ anh hất hàm bảo, nó chăm bố là ‘bổn
Tôi bật cười.
cõng theo khoản “Đếnnợ bâyhai giờ,triệu khitám pháttrăm hiệnngàn căntệ.” nhà kia đang
“Anh mới mò đến đòi thương lượng với tôi.”
“Lại còn bài ca ‘người nhà dễ thương lượng’.”
Tôi đứng phắt dậy.
“Anh đi tìm ai thương lượng cũng được.”
“Đừng tìm tôi.”
“Muộn rồi.”
Mặt anh cả đỏ bừng tía tai.
“Tô Vãn! Cô—”
“Tôi làm sao?”
Tôi trừng mắt nhìn anh ta.
Anh lết mặt “Tôivề hầuđược hạđúng chămbốn sóclần.” bố ròng rã 1095 ngày.
giá bốn trăm “Tôitám từmươi bỏngàn côngtệ.” việc. Còn anh đổi xe mới
chưa từng đụng “Tôitay tựthay taylấy thaymột hơnlần.” cả ngàn chiếc bỉm. Anh
tệ. Tôi chưa “Anhtừng bòntơ rúthào củadù bốchỉ bốnmột trămđồng.” bảy mươi ngàn
nhà dễ thương “Giờlượng’ anhà?” vác mặt đến nói với tôi câu ‘người
Tôi gằn rõ từng chữ một.
để nói ra “Anhcâu cả,này anhvậy?” lấy đâu ra cái mặt dày đó
Anh cả đứng chết trân tại chỗ.
Mặt mày lúc xanh lúc trắng.
Há miệng mấy lần.
Nhưng không rặn ra được nửa lời.
Chị dâu lồng lộn xông tới.
dù sao cũng “Côlà đừnganh cócả màcủa đượccô—” đà lấn tới! Kiến Quốc
“Dù sao cũng là anh cả của tôi.”
Tôi quay ngoắt sang nhìn thẳng mặt chị ta.
bố liệt giường “Dùba saonăm cũnganh làta anhvề cảthăm củađược tôi,bốn thếlần.” mà
anhdưỡng tagià đangcủa “Dù tâm bố.” saoăn cũngcắp làbốn anhtrăm cảbảy củamươi tôi,ngàn thếtệ màtiền
“Dù sao cũng là anh cả của tôi—”
Tôi ghim chặt ánh mắt vào chị ta.
đi gạt nợ “Chịhai nghĩtriệu mấytám cáitrăm chữngàn đó,tệ cókia đủkhông?” để đem
Chị dâu cứng họng sững sờ.
Chị ta há hốc miệng.
Một chữ cũng không bật ra được.
Cả căn phòng khách chìm vào tĩnh lặng.
Hơn chục con người, không một ai dám ho hé.
lại.Ngay cả tiếng thở cũng bị cố tình đè nén
Chị hai đứng dậy, rụt rè bước về phía tôi.
“Tiểu Vãn…”
Giọng chị ta yếu ớt chột dạ.
cái, có được “Haikhông…” cái mặt bằng đó của em… nhường lại một
“Chị hai.”
Tôi lạnh lùng ngắt lời.
“Chị từng bố thí cho tôi hai ngàn tệ.”
Chị ta khựng bước.
nghiệplương. khôngChị điban “Hai làm, phát ngàn mất cho tệ.” toi tôi Tôi ba hẳn nhếch trăm hai môi, lẻ ngàn “Ba sáu tệ.” nămngàn tôitệ thấttiền
mặt bằng?””Bây giờ chị muốn tôi nhường cho chị một cái
“Trị giá hai triệu sáu trăm ngàn tệ.”
“Chị nghĩ tôi nợ nần gì chị chắc?”
Sắc mặt chị hai tức thì trắng bệch.
Chị ta sợ sệt lùi lại một bước.
Chẳng dám hé răng thêm nửa lời.
Tôi đứng sừng sững giữa phòng khách.
Đưa mắt nhìn quanh một lượt.
Anh cả rũ rượi như bùn nhão trên sô-pha.
Chị dâu ngồi cạnh, mặt mày xám ngoét.
Chị hai rụt cổ vào góc tường, cúi gằm mặt.
tịnh không một Đámai họdám hàngngẩng thìlên thinhìn nhautôi. cắm mặt uống trà,
chọc mỉa mai Mớitôi. mười phút trước đây thôi, bọn họ còn châm
“Tô Vãn — Không có.”
“Cũng phải thôi…”
“Đừng làm loạn lên nữa.”
Còn bây giờ, chẳng ai cười nổi nữa rồi.
Tôi quay sang nhìn luật sư.
“Luật sư Trần, còn việc gì khác nữa không?”
gập tập hồ “Disơ chúclại, đã”Chữ đượcký côngđã bốchính toànthức bộ.”có Luậthiệu sưlực.”
“Được.”
Tôi quay lưng.
Đi thẳng ra cửa.
Lần này, không còn ai gọi tôi dừng bước nữa.
Tôi kéo cửa mở ra.
theo cả tiếng Phíanức saunở vẳngnấc tớinghẹn. tiếng của chị dâu, đã mang
đấy…cho Kiếnkỹ Quốcrồi “Hai ơi hẵng triệu sao ký tám… anh cơ hai không chứ…” triệumở támto trămmắt ngànra tệmà cơnhìn
Anh cả câm như hến.
Tôi dứt khoát sập cửa lại.
11.
đổ mưa.Lúc bước ra khỏi khu tập thể, bên ngoài trời
Mưa không lớn, cứ rơi rả rích.
Hệt như ngày bố ra đi.
Tôi đứng lại dưới hiên nhà một lát.
Lấy lá thư kia ra.
là nửa đầu.Phần mà luật sư đọc công khai ban nãy chỉ
mình tôi.Nửa sau, là những lời bố để lại cho riêng
“Tiểu Vãn. Bố có lỗi với con.

