còn Kiếnđàng con con Quốchoàng. trai gái và thì Hồilớn Mẫn phải conxinh Mẫn. nối cònxắn Lúc dõi nhỏ,thì đó tông bốphải bố đường thựcgả cứ rạng sựvào cổ rỡ đãnhà hủ mặt thiêntử nghĩ mày, vịtế rằng,
baobố giờkhông quấycần Con khóc phải là đòi bận út, hỏi. tâm lại Nên lo ngoan bố lắng ngoãn cứ cho hiểu mặc con. chuyệnđịnh nhất,rằng chẳng—
không không Mà nói biết là ra. khóccó Mãi mếu đau sau đòi đớn này hỏi, tủi bố không thân mới phải cũng nhận là cắn ra, chúng răng những không chịu đứa biết đựng trẻ đau.
lại thêm lấy tay tệ. chạy kiếmchồng xin về chác.cũng nhà Học xin Từ đòi lấy phí bố lúc bố một đại một ra cho đồng. học trăm trường làm Vậy là năm đi của mà do mươi làm, hồi Kiến con ngàn con môn Quốc tự tệ. chưa hai mua đi Mẫn từng trăm xe làm Mẫn ngửa ngàn
Chỉ có con là chưa từng đòi hỏi điều gì.
chạybệnh tớichăm viện.bố. NgàyVà bốcũng bịlà độtđứa quỵ,duy connhất làở ngườilại đầubên tiêngiường
Lúc đó bố đã nhìn thấu lòng người rồi.
là thật lòng Bathật đứadạ.” con, chỉ có tình ruột thịt của con
Hạt mưa hắt vào mặt giấy.
Nét chữ đã bắt đầu nhòe đi đôi chút.
vào túi áo.Tôi cẩn thận gấp gọn lá thư lại, cất sâu
khóc nức nở Rồirất tôilâu. ngồi sụp xuống ngay dưới hiên nhà, òa
Không phải vì tủi thân.
Cũng chẳng phải vì phẫn nộ.
Mà là vì —
Rốt cuộc cũng có người nói ra điều đó.
của tôi.Rốt cuộc cũng có người nhìn thấu những hy sinh
vì “quá tiện Rốtcòn cuộcgì” cũngmới cóđi ngườilàm côngosin. nhận, tôi không phải
“bổn phận” của Rốttôi. cuộc cũng có người biết, đó không phải là
một đứa trẻ.Tôi thu lu dưới màn mưa, khóc vỡ òa như
tuôn trào bằng Nướcsạch mắttrong uấtkhoảnh ứckhắc kìmấy. nén suốt ba năm trời,
Lát sau điện thoại đổ chuông.
Là anh cả gọi.
Tôi không bắt máy.
Lại đổ chuông.
Chị hai gọi.
Tôi cũng mặc kệ.
Chuông réo liên tục đến bảy tám lần.
Tôi thẳng tay ấn tắt nguồn.
Đứng dậy.
Đưa tay quệt cạn nước mắt.
Mưa vẫn rơi.
Tôi không mang ô.
chãi.Nhưng từng bước chân bước đi lại vô cùng vững
12.
Một tháng sau.
đường Giải Phóng.Tôi dọn đến sống ở tầng trên của mặt bằng
thêm kia sẽ, một vốn kê cái dùng vào Trêntủ làm đó đólạnh kho một cómini. chứa chiếc một đồ giường, căn tạp một gác nham. cái xép Tôi bàn nhỏ dọn con, xíu, dẹp sắm trước sạch
Tuy chật chội.
Nhưng nó là của tôi.
Hai mặt bằng tầng dưới đều đã được cho thuê.
Một căn giá mười tám ngàn tệ/tháng.
Một căn mười ba ngàn tệ/tháng.
Cộng lại là ba mươi mốt ngàn tệ.
Cao gấp ba lần mức lương trước kia của tôi.
Cái lưng của tôi vẫn chưa ổn lắm.
vị đĩa đệm.Tới bệnh viện khám, bác sĩ chẩn đoán là thoát
làm sao mà “Tuổiđến cháunông mànỗi bịnày?” cái này hiếm gặp lắm nha,
“Cháu phải vác người suốt ba năm ròng.”
“Cháu nói gì cơ?”
“Dạ không có gì ạ.”
lại.Tôi bắt đầu túc tắc đi rải CV xin việc
Không vội vàng.
Phải bồi bổ cho cơ thể khỏe mạnh lại đã.
tắc lắm.Nghe đồn dạo này cuộc sống của anh cả bế
phải trả lãi Khoảngốc vaytận thếmười chấpsáu củangàn căntệ. nhà đó mỗi tháng
lại bết bát Màđi nămxuống. nay công ty của anh ta làm ăn
đìnhcháu khôngvới”. biết Chịbao dâunhiêu thanlần, vãnkêu khócgào lóc”Ai trongđó nhómcứu chatgia giađình
Tịnh không một ai đáp lời.
nhắn trong nhóm Ngheđăng nóilên chịdòng tathời tứcgian mìnhWechat chụpăn mànvạ. hình tin
“Thế hồi xưa Dướichị phầnđối bìnhxử luậnvới cócái ngườiVãn nhảyra vàolàm bócsao?” phốt:
Chị ta nhục quá bèn xóa luôn bài đăng đó.
chị hai xài Cũngvèo cócái lờiđã đồncạn thổisạch. rằng tiền tiết kiệm của
trừcác đikiểu, cácthực Bốn khoản nhận trăm thuế cầm hai phí tay mươi và chẳng tám phí được ngàn làm đến sáu thủ bốn trăm tục trăm tệ ngân ngàn. kia,hàng
nằng nặc hỏi Chịxem tacó chạythể vạyphân vácchia mặtlại đitài tìmsản luậtkhông. sư,
bút ký tên Luậtthì sưtrời trảcứu, lờikhông thẳngcó thừng:cách Dinào chúclật đãngược hạđược.
Chị ta đánh bạo gọi điện thoại cho tôi.
tiền được không?””Tiểu Vãn, em… em có thể cho chị vay ít
Tôi lạnh nhạt hỏi: “Bao nhiêu?”
“Năm… năm mươi ngàn tệ được không em?”
Tôi nhẩm tính một lát.
ngàn tệ, chị “Chịtừng hai,nói cáimột hồicâu. chịChị bốcòn thínhớ chokhông?” tôi hai
Đầu dây bên kia im bặt.
“Chị nói là ’em vất vả rồi’.”
vả rồi.””Hai ngàn tệ. Cho ba năm thanh xuân. Em vất
mấy chữ đó.””Giờ tôi xin phép trả lại cho chị y nguyên
Tôi lạnh lùng buông lời.
“Chị vất vả rồi, chị hai.”
Điện thoại cúp máy.
Đương nhiên là tôi không cho mượn một xu.
Ngoài cửa sổ rọi vào những tia nắng ấm áp.
Chiếu bừng sáng cả căn gác xép nhỏ bé.
Trên bàn đặt tấm di ảnh của bố.
Là tấm ảnh chụp trước khi ông bị đột quỵ.
Nụ cười vô cùng hiền từ và rạng rỡ.
Đặt ngay ngắn bên cạnh là bức thư kia.
lại vô số Câulần. cuối cùng trong thư, tôi đã đọc đi đọc
Lần nào đọc cũng rớt nước mắt.
Nhưng lần nào đọc xong, tôi cũng thấy —
Thật đáng giá.
Trong thư bố viết:
trong cuộc đời “Tiểubố. Vãn à, con là niềm tự hào lớn nhất
đâu.Không phải vì con đã hầu hạ chăm sóc bố
Mà bởi vì, con là một người tử tế.”
Tôi nâng khung ảnh lên lau qua một lượt.
Đặt cẩn thận lại vị trí cũ trên bàn.
Rồi sau đó —
Tiếp tục ung dung thưởng thức bữa sáng.
êm làm sao.Ánh mặt trời hôm nay, thật rực rỡ và dịu

