Năm mười tám tuổi, để bảo vệ chồng tôi là Cố Nam Thành, tôi bị một thanh thép đâm xuyên qua người.

Sau khi tỉnh lại, tôi không chỉ bị què một chân mà trí óc cũng chỉ còn như một đứa trẻ bảy tuổi.

Bác sĩ nói tôi nhiều nhất chỉ sống thêm được năm năm.

Ban đầu, Cố Nam Thành từ bỏ suất ra nước ngoài, học cách đút cơm cho tôi, chăm sóc từng bữa ăn giấc ngủ.

Nhưng đến năm ba mươi lăm tuổi, anh đã trở thành Tổng giám đốc Cố với khối tài sản hàng trăm triệu, còn tôi vẫn chưa chết.

Người vợ què quặt với trí óc bảy tuổi như tôi dần trở thành nỗi nhục mà anh không thể gột bỏ trong giới thượng lưu Bắc Kinh.

Vì vậy, vào sinh nhật ba mươi tuổi của tôi, khi tôi lại một lần nữa không cầm chắc được thìa, anh đột nhiên đập mạnh chiếc bánh kem xuống bên chân tôi rồi gào lên:

“Rốt cuộc sao cô vẫn còn sống? Bác sĩ chẳng phải đã nói cô không sống qua nổi hai mươi lăm tuổi sao?”

Một nắm thuốc trắng bị đẩy đến trước mặt tôi. Lần đầu tiên mắt anh đỏ hoe:

“Coi như tôi cầu xin cô, buông tha cho tôi đi.”

Thấy anh khóc, tôi theo bản năng giơ tay áo lên lau nước mắt cho anh.

Thuốc rất đắng, không giống kẹo dâu anh từng dỗ tôi ăn ngày trước.

Tôi chỉ nghĩ anh mua nhầm, còn cười rồi hôn nhẹ lên má anh.

“Anh ơi, kẹo này không ngon. Lần sau đừng mua nữa nhé?”

Cố Nam Thành lập tức bóp miệng tôi ra, moi hết số thuốc còn lại.

“Nhổ ra! Khương Tuệ, nhổ hết ra!”

Ngón tay anh làm lưỡi tôi đau, nhưng tôi không dám cắn anh, chỉ có thể rưng rưng nước mắt lắc đầu.

Rõ ràng vừa rồi anh đã nói, chỉ cần tôi ăn hết số kẹo này thì anh sẽ vui.

Vậy mà tôi mới ăn hơn mười viên, anh lại không vui nữa.

Cố Nam Thành bế tôi lên đi ra ngoài, vội đến mức quên cả lấy nạng.

Chân bị thương của tôi thõng khỏi khuỷu tay anh, mũi giày liên tục va vào góc bàn và khung cửa, đau đến mức tôi phải nắm chặt áo sơ mi của anh.

Anh cúi đầu nhìn một cái, đưa tay đỡ lấy khoeo chân tôi rồi đi chậm lại.

Trước đây, ngày nào anh cũng bế tôi như vậy.

Khi đó tôi còn không biết tự mặc quần áo, cũng chẳng phân biệt được giày trái giày phải.

Cố Nam Thành bèn vẽ hai mặt trời nhỏ vào trong giày, nói với tôi rằng hai mặt trời phải ở cạnh nhau thì mới không bị lạc.

Sau này tôi thay rất nhiều đôi giày.

Nhưng những mặt trời nhỏ ấy không bao giờ xuất hiện nữa.

Khi ống rửa dạ dày luồn vào cổ họng, tôi sợ đến mức vùng vẫy.

Cố Nam Thành giữ vai tôi, dùng lòng bàn tay đỡ bên má, thấp giọng dỗ dành:

“Tuệ Tuệ ngoan, làm xong sẽ hết đau.”

Tôi ngậm ống nên không gọi được tiếng “anh”, chỉ có thể nắm lấy tay anh.

Bác sĩ nói may mà đưa đến kịp thời, nếu uống nhiều hơn một chút thì không cứu nổi nữa.

Cố Nam Thành quay lưng lại, nắm đấm chống lên tường, đôi vai cúi rất thấp.

Tôi rút kim truyền, chân trần bước đến, đưa cho anh miếng bông dính máu.

“Anh đừng khóc. Sau này em sẽ ăn ít kẹo hơn.”

Môi anh khẽ động.

Anh cởi áo khoác bọc lấy tôi, rồi ngồi xổm xuống mang giày cho tôi.

Lúc buộc dây giày, nhìn thấy vết mòn xiêu vẹo dưới đế, bàn tay anh dừng rất lâu trên chân bị thương của tôi.

Đúng lúc ấy, ngoài cửa vang lên một tiếng cười khẽ.

“Tổng giám đốc Cố đúng là kiên nhẫn thật. Bao nhiêu năm rồi vẫn tự tay hầu hạ một con ngốc.”

Mấy người đến thăm bệnh đứng ở cửa. Một người chỉ vào chân tôi:

“Bà Cố vẫn đi kiểu đó à? Trong giới ai cũng nói Tổng giám đốc Cố nuôi không phải vợ mà là một đứa con gái què.”

Tôi không hiểu vì sao họ cười.

Chỉ biết “đồ ngốc” không phải lời hay.

Cố Nam Thành đứng dậy, chắn trước mặt tôi.

“Nói đủ chưa?”

Mấy người kia thôi cười, nhưng vẫn có người lẩm bẩm:

“Bọn tôi chỉ thấy không đáng thay cậu thôi. Cô Thẩm đã chờ cậu bao nhiêu năm, chẳng lẽ cậu thật sự định cả đời ở bên một con ngốc sao?”

Cố Nam Thành siết chặt tay nắm cửa, trước khi đóng cửa bảo bọn họ cút.

Tôi ló đầu ra từ sau lưng anh, giơ miếng bông trong tay lên:

“Anh đừng buồn. Em không ngốc nữa, em biết tự ăn cơm rồi.”

Cửa đóng lại.

Rất lâu sau anh vẫn không nhìn tôi.

Đúng lúc này điện thoại reo.

Cố Nam Thành nghe máy. Trong điện thoại truyền ra giọng Thẩm Minh Nguyệt nghẹn ngào, nói cô ta không thở nổi, bên cạnh không có ai.

Cố Nam Thành cầm chìa khóa xe, gọi y tá đến trông tôi.

Tôi ôm lấy eo anh.

“Anh ơi, em cũng sợ cái ống đó. Anh ở với em đi.”

Anh gỡ tay tôi ra, kéo chăn lên tận cằm cho tôi.

“Minh Nguyệt bị hen suyễn, không thể chậm trễ. Em đã không sao rồi, ngoan ngoãn chờ anh về.”

“Ngoéo tay nhé?”

Tôi giơ ngón út.

Anh vừa nhấc tay lên thì trong điện thoại vang tiếng ho dữ dội.

Cuối cùng anh quay người đi mất.

Tôi đuổi đến cửa, nhưng chân xấu không có sức, đầu gối đập mạnh xuống đất.

Y tá dìu tôi về giường, nói Tổng giám đốc Cố sẽ sớm quay lại.

Nhưng tôi chờ đến khi chai truyền dịch cạn sạch cũng không thấy anh.

Cuối hành lang có người gọi tên tôi, nói Cố Nam Thành bảo anh ta tới đón.

Tôi nhận ra chiếc thẻ nhân viên trên ngực người đó, bèn vịn tường đi theo.

Cánh cửa phòng chứa đồ khóa lại sau lưng tôi.

Nhìn mấy bóng người xa lạ trước mặt, cuối cùng tôi cũng biết có gì đó không đúng.

Tôi lấy điện thoại gọi cho anh.

Cuộc đầu tiên không ai nghe.

Cuộc thứ hai bị tắt.

Cuộc thứ ba cuối cùng cũng kết nối.

Giọng Cố Nam Thành hạ thấp:

“Khương Tuệ, đừng quậy. Minh Nguyệt vừa ngủ.”

Tôi đập cửa, vừa khóc vừa gọi anh.

Điện thoại bị ngắt.

Điện thoại rơi xuống đất, bị một chiếc giày giẫm nát màn hình.

Có người kéo chiếc áo khoác Cố Nam Thành đã quấn cho tôi ra, rồi bịt miệng tôi lại.

Tôi bám chặt khe cửa, chân xấu kéo lê dưới đất.

Nhưng cánh cửa đó từ đầu đến cuối vẫn không mở.

Trước khi trời sáng, tôi bò được về nhà.

Váy đã rách, lòng bàn tay cũng trầy đến bật máu.

Mỗi lần chân xấu nhích thêm một bước, đầu gối lại khuỵu xuống.

Tôi chỉ có thể vịn tường sân, từng chút một kéo mình đến cửa.

Cố Nam Thành đang ngồi trong phòng khách.

Thẩm Minh Nguyệt đắp chiếc chăn gấu nhỏ của tôi, dựa vào vai anh ngủ.

Chiếc chăn ấy là sau khi tôi nằm viện, anh đã thức mấy đêm liền để tự may.

Hai cái tai gấu một lớn một nhỏ vì đó là lần đầu anh cầm kim, trên tay bị đâm chi chít vết.

Tôi vừa chạm vào góc chăn, Thẩm Minh Nguyệt đã mở mắt.

“Chị đi đâu vậy? Nam Thành tìm chị cả đêm.”

Cố Nam Thành nhìn thấy những vết thương trên người tôi, sắc mặt lập tức trầm xuống.

Anh cởi áo khoác phủ lên người tôi, tay đưa đến khoeo chân, nhưng cuối cùng lại không bế tôi như trước.

“Tôi đã bảo cô ở trong phòng bệnh chờ, tại sao lại chạy lung tung?”

“Có người nói anh bảo họ tới gọi em.”

“Tôi không hề gọi ai đến đón cô.”

Anh giữ cằm tôi, nhìn thấy vết thương bên khóe miệng thì giọng thấp xuống.

“Ai làm?”

Tôi chỉ vào chiếc điện thoại hỏng.

“Người xấu. Em gọi cho anh, anh bảo em đừng quậy.”

Tay Cố Nam Thành khựng lại.

Thẩm Minh Nguyệt ôm ngực ho khẽ, nói tối qua đều là lỗi của cô ta. Nếu không phải cô ta lên cơn thì Cố Nam Thành đã không bỏ lỡ cuộc gọi của tôi.

Cố Nam Thành đỡ cô ta, còn kéo chiếc chăn gấu của tôi lên cao hơn.

“Không liên quan đến em. Cô ấy cứ thích đi theo người lạ, cũng nên nhớ đời một chút.”

Tôi chưa bao giờ nhớ đời được.

Năm bảy tuổi, mẹ đã dạy tôi không được đi theo người lạ.

Nhưng đầu óc tôi bị bệnh.