Vào ngày sinh nhật Gia Mộc, Tạ Văn Xuyên đã bao trọn cả trang viên. Khi tôi đến, trước cửa trải đầy hoa hồng trắng. Hệt như khung cảnh đám cưới trong tiểu thuyết. Ngay cả âm nhạc cũng không thay đổi. Bản nhạc đó, là khúc nhạc chúng tôi đã nghe trong lần hẹn hò đầu tiên thời đại học. Trước kia tôi rất thích. Về sau mỗi lần Tạ Văn Xuyên chọc tôi giận, đều sẽ sai người bật bản nhạc này lên. Cứ như thể chỉ cần tiếng nhạc cất lên, tôi sẽ tự khắc nhớ về quá khứ. Rồi tha thứ cho hiện tại.
Gia Mộc mặc bộ vest nhỏ, chạy từ trong phòng tiệc ra đón tôi. Tôi bảo con đi chơi với các bạn nhỏ, rồi một mình bước vào sảnh. Tạ Văn Xuyên đứng trước bức tường hoa hồng, đưa cho tôi một hộp quà.
Bên trong là giấy tờ chuyển nhượng hai mặt bằng kế bên và 5% cổ phần của tập đoàn. Anh nói Thẩm Nhu đã đi rồi, bảo tôi hãy quay về và làm lại từ đầu.
“Tôi không cần.” Nụ cười của Tạ Văn Xuyên cứng đờ. “Cái gì?”
“Mặt bằng hai bên và cổ phần, tôi đều không cần.”
“Trong thỏa thuận ly hôn viết thế nào, thì chia thế nấy.”
Tần Mạn Hoa đi tới khuyên can, tôi mặc kệ.
Tạ Văn Xuyên nắm lấy cánh tay tôi. “Nơi này chính là nhà của em.”
Tôi rút tay lại.
“Tạ Văn Xuyên.”
“Lúc anh chuẩn bị những thứ này, có phải anh đinh ninh rằng tôi nhất định sẽ đồng ý không?”
Anh mím chặt môi.
“Anh biết em vẫn còn yêu anh.”
“Anh cũng yêu em.”
“Chúng ta chỉ là bước sai một đoạn đường mà thôi.”
“Người bước sai là anh.”
“Không phải chúng ta.”
Sắc mặt anh tối dần đi. Tôi nói tiếp:
“Anh đã biết chúng ta là người trong sách từ lâu rồi.”
“Vào ngày diễn ra đám cưới, anh đã thức tỉnh.”
Các vị khách trong phòng tiệc nhìn nhau ngơ ngác. Bọn họ nghe không hiểu. Nhưng Tạ Văn Xuyên thì hiểu.
“Lâm Thanh Tuế.” Anh hạ giọng. “Đừng nói ở đây.”
“Tại sao không thể nói?”
“Vì anh sợ à?”
“Sợ người khác biết được, anh hết lần này đến lần khác chọn Thẩm Nhu, không phải vì yêu cô ta.”
“Chỉ là vì cô ta không xuất hiện trong nguyên tác.”
Tần Mạn Hoa cau mày hỏi chúng tôi đang nói cái gì, Tạ Văn Xuyên không quan tâm đến bà, chằm chằm nhìn tôi.
“Thẩm Nhu đã ăn nói xằng bậy gì với em thế?”
“Cô ta nói, anh nói với cô ta rằng, cô ta là người duy nhất anh có thể tự mình lựa chọn.”
“Cô ta không phải là sự sắp đặt của cốt truyện.”
“Cho nên mỗi khi cô ta cần anh, anh đều đến.”
“Anh muốn chứng minh rằng, anh không phải là một nam chính thâm tình do tác giả vẽ nên.”
“Anh có tự do.”
Sắc mặt Tạ Văn Xuyên trắng bệch.
“Nhưng mỗi lần trở về, anh lại cầu xin tôi tha thứ.”
“Bởi vì anh cũng cần chứng minh một chuyện khác.”
“Rằng dù anh có lựa chọn thế nào, nữ chính cũng sẽ không bao giờ rời bỏ nam chính.”
Quai hàm anh bành ra căng cứng.
“Không phải như vậy.”
“Vậy là thế nào?”
“Anh không yêu Thẩm Nhu.”
“Cũng chưa từng nghĩ đến chuyện cưới cô ta.”
“Anh chỉ lấy cô ta ra để chứng minh rằng, anh có thể thoát khỏi cốt truyện.”
“Lấy tôi ra để chứng minh rằng, anh sẽ mãi mãi không đánh mất kết cục.”
Tạ Văn Xuyên bỗng nhiên bật cười, nhưng trong mắt lại không có lấy một nửa ý cười.
“Em cảm thấy em hiểu anh lắm sao?”
“Ít nhất là bây giờ tôi đã hiểu.”
“Em chẳng biết gì cả.” Giọng anh ngày càng lạnh lẽo. “Em có biết cái cảm giác khi anh thức tỉnh vào ngày cưới là như thế nào không?”
“Đột nhiên anh biết được tại sao anh lại thích em.”
“Tại sao nhất định phải theo đuổi em.”
“Tại sao mỗi lần em cần, anh đều có thể xuất hiện đúng lúc đến vậy.”
“Tất cả đều là do người khác viết sẵn.”
“Ngay cả câu anh yêu em, nghe cũng giống như một lời thoại.”
Xung quanh triệt để chìm vào yên lặng. Tần Mạn Hoa định nói gì đó, liền bị Tạ Văn Xuyên đưa tay ngắt lời. Anh nhìn tôi. Đôi mắt đỏ hoe.
“Anh không muốn làm một con rối bị giật dây.”
“Anh chỉ muốn biết, nếu không có tác giả, anh có còn lựa chọn em không.”

