Tôi đổi đơn đặt sữa sang thanh toán khi nhận hàng, bà thím hàng xóm phát điên

Tôi đặt sữa nửa năm, nhưng chỉ uống được đúng năm lần. Phần còn lại đều vào bụng bà thím hàng xóm.

Tôi lắp camera, bà ta đeo khẩu trang đến trộm. Tôi dậy sớm để lấy sữa, bà ấy còn dậy sớm hơn. Cuối cùng, tôi buộc phải dùng đến tuyệt chiêu — chuyển sang hình thức thanh toán khi nhận hàng. Tưởng như mọi chuyện đã yên.

Bảy ngày sau, quản lý khu chung cư với vẻ mặt nghiêm trọng đứng trước cửa nhà tôi. Ông ấy đưa tôi một tờ giấy, trên đó viết bốn chữ khiến tôi hóa đá tại chỗ.

01

Tôi chuyển đến khu này đã nửa năm. Vì muốn ngủ thêm buổi sáng, tôi đăng ký dịch vụ giao sữa tươi. Người giao sữa sẽ để sữa vào hộp trước cửa nhà tôi trước 6 giờ sáng. Tôi có thói quen dậy lúc 7 giờ 30. Sau khi rửa mặt xong, tôi mở hộp sữa — trống không.

Ban đầu, tôi nghĩ có thể người giao sữa quên giao. Tôi gọi điện hỏi thử. Anh ta rất chắc chắn nói đã giao rồi. Anh bảo mình giao cho khu này đã ba năm, chưa từng nhầm lẫn. Có lẽ là lũ trẻ con hàng xóm nghịch ngợm lấy mất, tôi nghĩ vậy.

Ngày hôm sau, hộp sữa vẫn trống. Ngày thứ ba, vẫn vậy. Tôi bắt đầu thấy bực. Ba ngày liên tục không có sữa là không bình thường. Tôi nói với người giao sữa: “Ngày mai giao xong anh nhắn tin cho tôi nhé.” Anh ấy đồng ý.

Sáng ngày thứ tư, tôi bị tiếng rung điện thoại đánh thức. Chưa đến sáu giờ. Người giao sữa nhắn: “Đã giao sữa.” Tôi lập tức bật dậy, lao ra cửa. Mở hộp sữa — trống rỗng.

Đèn cảm ứng ngoài hành lang vẫn còn sáng. Trong không khí vẫn còn chút se lạnh chưa tan. Điều đó chứng tỏ, trong vòng chưa đầy một phút từ lúc tôi nhận tin nhắn đến lúc mở cửa, đã có người lấy mất sữa. Ai lại rảnh rỗi đến vậy? Hơn nữa, ngày nào cũng thế.

Tôi quyết định lắp camera.

Tôi đặt mua online, hôm sau hàng về. Tôi gắn camera lên góc phía trên cửa nhà, vị trí rất kín đáo. Có thể quay rõ cửa nhà tôi và cả nhà đối diện. Tôi kết nối với ứng dụng trên điện thoại, bật chế độ cảnh báo khi phát hiện chuyển động. Làm xong hết, tôi thấy yên tâm hơn hẳn.

Tôi muốn biết rốt cuộc là cao nhân phương nào lại kiên trì với sữa nhà tôi đến thế.

Sáng ngày thứ năm, điện thoại tôi rung vào khoảng 5 giờ 50 phút. Là thông báo phát hiện chuyển động. Tôi lập tức mở ứng dụng. Trong video giám sát hiện lên một bóng người rất quen thuộc.

Là bà Vương — người sống cạnh nhà tôi.

Bà đã nghỉ hưu, bình thường rất nhiệt tình. Khi tôi mới chuyển đến, bà còn mang sang cho tôi một đĩa bánh bao. Thấy tôi là thanh niên trẻ, bà hay hỏi han:

“Tiểu Lý à, công việc bận cũng phải chú ý sức khỏe đấy.”

“Tiểu Lý, có người yêu chưa?”

Tôi hoàn toàn không ngờ lại là bà ấy.

Trong video, bà mặc đồ ngủ, tóc tai rối bù, mặt đeo khẩu trang xanh to tướng, che gần nửa khuôn mặt. Bà đi đến trước cửa nhà tôi, rất thuần thục mở hộp sữa, nhìn quanh một vòng, rồi lấy sữa ra, nhanh chóng quay vào nhà mình. Toàn bộ quá trình chưa đến mười giây.

Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại, cảm thấy choáng váng. Đúng là bà ấy thật.

Tôi tua lại video. Bà có vẻ biết vị trí camera, cố ý tránh nhìn về phía đó. Việc đeo khẩu trang cũng là để che mặt. Bà biết rõ mình đang làm chuyện xấu.

Một cơn giận bốc lên trong tôi. Tôi xem bà như trưởng bối thân thiện, còn bà lại xem tôi như thằng ngốc.

Một chai sữa chẳng đáng bao nhiêu tiền, nhưng tôi không thể nuốt trôi cục tức này.

Tôi lưu lại video, bằng chứng đã có. Nhưng tôi do dự khi nghĩ đến việc trực tiếp đối chất với bà. Dù sao cũng là hàng xóm. Làm ầm lên rồi sau này gặp mặt sẽ rất khó xử. Huống chi bà đã lớn tuổi, lỡ tôi nói nặng lời, bà lên cơn đau tim thì sao?

Tôi quyết định cho bà thêm một cơ hội. Tôi sẽ dậy sớm hơn bà.

02

Hôm sau, tôi đặt báo thức lúc 5 giờ 30. Trời còn chưa sáng, tôi đã tỉnh. Tôi không bật đèn, lặng lẽ bước đến cửa, nhìn qua mắt mèo ra ngoài. Hành lang tối om, chỉ có ánh sáng xanh mờ mờ từ cửa thoát hiểm phía xa le lói. Tôi kiên nhẫn chờ đợi.

Đúng 5 giờ 45, tôi nghe thấy tiếng bước chân quen thuộc của anh giao sữa cùng tiếng chai thủy tinh va chạm nhẹ. Âm thanh vang vọng rõ ràng trong hành lang yên tĩnh. Anh ta dừng lại trước cửa nhà tôi, mở hộp sữa, đặt sữa vào, đóng lại rồi đi tiếp sang nhà khác.

Tôi đợi đến khi tiếng bước chân anh ta xa dần, âm thầm đếm đến mười trong đầu, rồi bất ngờ mở cửa. Trước cửa không một bóng người. Hộp sữa trống trơn. Tôi sững người. Không thể nào! Tôi đã nhìn chằm chằm qua mắt mèo suốt, hoàn toàn không thấy ai đến gần.

Tôi lập tức quay vào kiểm tra điện thoại. Ứng dụng camera không có bất kỳ cảnh báo chuyển động nào. Tôi kiểm tra lại mọi thiết lập, không có gì sai. Tôi mở lại đoạn video giám sát trong khoảng thời gian vừa rồi — màn hình tối đen, chẳng thấy gì cả.