Tôi ngủ gục trên ghế sofa, trên bàn trà để mâm cơm chừa cho anh.

Anh không đánh thức tôi.

Sáng hôm sau tôi tỉnh dậy, đồ ăn đã sạch bách.

Bát đũa đã được rửa sạch và úp gọn gàng trên giá.

Trên bàn trà có thêm một mẩu giấy nhớ.

“Thông tin em tra được rất quan trọng. Singapore hôm nay sẽ được gỡ phong tỏa. Chuyện này tôi nợ em một lần.”

Tôi nhìn tờ giấy, bật cười.

Vợ chồng với nhau, không tính nợ.

Nhưng việc anh chịu nói ra lời này — chứng tỏ trong lòng anh, cán cân đang nghiêng đi.

Sự việc ở Singapore đã được giải quyết.

Đội điều tra cuối cùng xác nhận, hành vi chỉnh sửa hồ sơ hải quan do một quản lý cấp trung ở trụ sở chính thực hiện — người này là thuộc hạ thân tín của Tiền Hữu Thành.

Tiền Hữu Thành bị truy cứu trách nhiệm.

Mặc dù không mất chức Phó Chủ tịch, nhưng bị đình chỉ quyền phê duyệt dự án trong nửa năm.

Nhà họ Tiền lại phải ngậm bồ hòn làm ngọt.

Chỉ trong vòng hai tháng, Tiền Nhã Lâm bị điều đi, Tiền Hữu Thành bị tước quyền.

Cán cân quyền lực của Vận tải biển Viễn Châu đang dần dịch chuyển.

Nhưng Tiền Bá Hiền không phải là loại người đơn giản.

Ông ta án binh bất động.

Im ắng đến mức không bình thường.

Giang Tư Thành dường như cũng nhận ra điều đó.

Đêm trước khi anh rời đi — chuẩn bị cho một chuyến đi biển nữa — anh ngồi ngoài ban công hút một điếu thuốc.

Bình thường anh không hút thuốc.

“Tiền Bá Hiền sẽ không chịu để yên đâu.” Anh dụi tắt điếu thuốc, “Ông ta đang chờ cơ hội.”

“Chờ cơ hội gì?”

“Chờ khi tôi ra khơi.”

Anh quay sang nhìn tôi.

“Ông ta biết, em là điểm yếu của tôi.”

Tim tôi chấn động.

Điểm yếu.

Anh dùng từ “điểm yếu”.

“Khi tôi không có ở nhà, ông ta chắc chắn sẽ ra tay với em.”

“Em không sợ.”

“Tôi biết em không sợ.” Anh đứng dậy, “Nhưng lần này có lẽ không chỉ dừng lại ở mức độ đăng bài bóc phốt hay hủy hợp đồng khách hàng đâu.”

Anh bước đến trước mặt tôi.

Ngược sáng ngọn đèn ngoài ban công, không nhìn rõ biểu cảm của anh.

Nhưng giọng nói của anh rất rõ.

“Nếu mọi việc vượt quá tầm kiểm soát của em — hãy dùng chiếc thẻ đó. Tấm thẻ đó được kết nối với đường dây liên lạc khẩn cấp của đội luật sư riêng của tôi. Nhập mật khẩu rồi bấm phím #, sẽ tự động chuyển hướng đến điện thoại trực của họ.”

“Anh cài đặt tính năng này từ khi nào?”

“Ngày đầu tiên em chuyển vào căn nhà này.”

Tôi há hốc miệng.

Ngày đầu tiên.

Ngay ngày đầu tiên tôi dọn vào, anh đã chừa cho tôi một đường lui.

Khi đó chúng tôi thậm chí còn chưa lĩnh giấy chứng nhận kết hôn.

Khi đó tôi cứ nghĩ anh chỉ đưa cho tôi một thẻ ngân hàng bình thường.

“Giang Tư Thành.”

“Ừm.”

“Anh rốt cuộc —”

“Ừ.”

“Rốt cuộc anh đã giấu em bao nhiêu chuyện?”

Anh không trả lời.

Quay người bước vào nhà.

***

Ngày thứ ba sau khi anh đi, biến cố ập đến.

Tô Mạn xuất hiện.

Không phải ở trước mặt tôi.

Mà là trên tivi.

Chương trình pháp luật của đài địa phương đang phát một bản tin xã hội: Một cô gái trẻ công khai tố cáo vợ của người thừa kế Vận tải biển Viễn Châu nghi ngờ “lợi dụng quan hệ hôn nhân để đánh cắp bí mật thương mại”.

Người tố cáo: Tô Mạn.

Tôi tắt tivi, những ngón tay lạnh toát.

Điện thoại bắt đầu rung lên điên cuồng.

Chu Vân, đồng nghiệp, khách hàng, và cả mẹ tôi cũng gọi đến.

Tôi không nghe máy bất kỳ ai.

Chỉ gửi cho Trần Hàng một tin nhắn: “Bắt đầu đi.”

Chiều hôm đó, phóng viên của chương trình pháp luật đã liên lạc với tôi.

“Cô Tô, em gái kế của cô là Tô Mạn cáo buộc —”

“Cô ta không phải là em gái kế của tôi.” Tôi đính chính, “Cô ta là con gái vợ cũ của bố tôi. Giữa tôi và cô ta không có bất kỳ mối quan hệ họ hàng hợp pháp nào. Điều này có thể kiểm tra qua hồ sơ hộ khẩu.”

“Vậy về việc đánh cắp bí mật thương mại —”