Qua lớp khăn trùm đầu đỏ, ta hỏi hắn:
“Cho nên vì ngươi là con chuột trong cống, không xứng với điểm tâm trên bàn, ngươi liền ác độc hủy nó đi?”
“Ngươi cướp hôn sự của ta, hủy thanh danh ta, đẩy ta xuống mười tám tầng địa ngục, chỉ để tự lừa mình rằng từ đầu đến cuối là ta không xứng với ngươi?”
“Bùi Hoài Cẩn, ta thật sự phải cảm tạ ngươi đã để ta nhìn rõ sự ghê tởm của ngươi.”
“Ta đã là nhị thẩm của ngươi, vậy chúc ngươi tân hôn đại hỉ. Ta cũng tặng ngươi một phần đại lễ.”
Lời vừa dứt, quản sự đông viện hớt hải chạy tới:
“Thế tử, không xong rồi! Có người đánh Đăng Văn cổ, tố phu nhân cướp tài danh của người khác, hại người đoạt mệnh!”
“Lão phu nhân tức đến thổ huyết hôn mê. Xin thế tử mau về phủ.”
Hơi thở Bùi Hoài Cẩn nghẹn lại, bị quản sự và hạ nhân nửa kéo nửa lôi ra ngoài.
Phần đại lễ tố cáo thế tử phu nhân trộm tài danh, hại mạng người, tính kế lừa hôn này, hy vọng bọn họ sẽ thích.
17
Bùi Hoài Cẩn yêu tài danh của Giang Vân Sanh, thích sự đơn thuần không tranh không đoạt của nàng ta.
Nhưng tài danh ấy là nàng ta bỏ rất nhiều bạc ra mua.
Còn cái gọi là không tranh không đoạt, chẳng qua chỉ là kế mời quân vào chum, tính toán độc chiếm vị trí thế tử phu nhân.
Nữ tử từng che mặt bằng sa mỏng trong trà lâu, gảy đàn luận thơ ấy có vết sẹo trên mặt, không tiện lộ dung nhan.
Sau khi bán tài danh và thi tác cho Giang Vân Sanh, nàng vốn định trở về Vân Châu, sống yên ổn đến cuối đời.
Không ngờ giữa đường lại bị đám hung phỉ do Giang Vân Sanh mua chuộc chặn giết.
Nàng may mắn thoát chết, ẩn náu suốt mấy năm.
Đời trước, nàng bất ngờ xông vào Hầu phủ, cầu ta chủ trì công đạo.
Nhưng sau khi Giang Vân Sanh biết chuyện, nàng ta tự biên tự diễn một trận hỏa hoạn, muốn đẩy ta vào chỗ chết.
Sau đó ta kéo thân thể tàn phế, đem thi tác của nữ tử kia cùng chân tướng đặt trước mặt Bùi Hoài Cẩn.
Hắn đến cả liếc một cái cũng thấy phiền.
Nhưng đời này,
Đối diện với lời đối chất và chứng cứ, Giang Vân Sanh không thể đối đáp nổi những bài thơ đứng tên mình.
Bùi Hoài Cẩn lập tức hiểu tất cả.
Hắn yêu tài nữ, nhưng khi một tài nữ dung mạo xấu xí đứng ngay trước mặt, hắn lại chẳng buồn cho người ta thêm một ánh nhìn.
Hắn thiên vị sự “đơn thuần” của Giang Vân Sanh.
Nhưng khi nha hoàn của Giang Vân Sanh không chịu nổi cực hình, khai ra từng tầng mưu kế như giăng bẫy săn mồi mà Giang Vân Sanh dùng để dẫn thế tử vào tròng, hắn đến đứng cũng không vững.
Bùi Hoài Cẩn phun một ngụm máu rồi hôn mê, bị khiêng về Hầu phủ.
Bùi phu nhân không muốn mất mặt, bỏ nghìn vàng bồi thường, chỉ cầu dàn xếp cho yên.
Đêm ấy, Giang Vân Sanh quỳ suốt đêm trên bồ đoàn từ đường nơi đời trước ta từng quỳ.
Bùi Hoài Cẩn mở mắt nằm trong thư phòng đến sáng.
Tất cả những chuyện ấy đều không còn liên quan đến ta.
Sau chén hợp cẩn, gương mặt Bùi Tuân kề rất gần, hắn hỏi:
“Nàng chuẩn bị xong chưa?”
Ta thẹn thùng rũ mắt.
Một khắc sau, hỉ chúc vụt tắt.
Đôi môi run nhẹ của Bùi Tuân chạm tới, hơi thở càng lúc càng nặng.
Ta thử ngẩng lên, khẽ chạm môi hắn.
Mềm mại mà nóng như than hồng, hắn lập tức nghiêng người phủ xuống.
Ngoài sân mưa bụi như tơ, rơi lên nhụy hải đường.
Hoa hải đường run rẩy suốt một đêm.
18
Bùi Hoài Cẩn hối hận rồi.
Không.
Nói chính xác hơn, là không cam lòng.
Hắn bắt đầu chặn đường ta.
Chỉ tiếc mỗi một lần đều vừa khéo bị Bùi Tuân bắt gặp.
Trên phố, hắn muốn cùng ta nói chuyện quá khứ, liền bị Bùi Tuân sai người kéo về Hầu phủ như kéo chó chết, phạt quỳ từ đường nửa tháng.
Lý do: bất kính thúc trưởng.
Khi du hồ, hắn muốn nói chuyện đàng hoàng với ta, bị Bùi Tuân xách cổ áo ném thẳng xuống hồ.
Sau đó hắn thậm chí mặt dày trèo tường, lại vừa hay đối diện Bùi Tuân đang dựa ghế nằm dưới chân tường, thong dong chờ xem trò vui.
Lần này, hắn bị ném ngược từ đầu tường xuống, gãy chân, nằm liệt mấy tháng.
Giang Vân Sanh tới hỏi han, đổi lại chỉ là tiếng gầm giận dữ và một cái tát của Bùi Hoài Cẩn.
Bùi Hoài Cẩn và Giang Vân Sanh hoàn toàn ly tâm.
Một người cầu tha thứ, muốn nối lại tình cũ.
Một người cầu giải thoát, chỉ mong sớm ngày hòa ly.
Bùi phu nhân đem từng thủ đoạn đời trước từng dùng với ta, lần lượt đặt lên người Giang Vân Sanh.
Dao mềm cứa thịt, quy củ cứng đè người.
Chỉ vài tháng, nàng ta đã tiều tụy như xác khô.
Giang Vân Sanh mưu tính một phen, cuối cùng hai tay trắng.
Nàng không hận mình làm nhiều chuyện bất nghĩa ắt tự chuốc lấy diệt vong, lại chỉ oán ta đã hại thảm nàng.
Hận ý ấy khiến nàng ta giống đời trước, nổi sát tâm.
Còn ta đã đợi từ lâu.
Hôm đó ta cố ý mặc một thân thanh sam tới trà lâu.
Nàng ta bám theo phía sau. Đợi nha hoàn của ta bị người nàng mua chuộc gọi đi, nàng đột ngột xông vào nhã gian ta thường dùng.
Một đao đâm thẳng vào lưng người mặc thanh sam.
Nàng đã phát điên, nghiến răng đâm thêm hết nhát này đến nhát khác.
Cho đến khi người kia chậm rãi trượt xuống đất, lộ ra một gương mặt nam nhân.
Nàng mới buông rơi đao, ngã ngồi xuống sàn.
Nhưng cửa phòng ngay lập tức bị đẩy tung. Giang Vân Sanh cầm đao giết người, bị bắt tại trận.
Khi quan phủ tới, ta lẫn vào dòng người.
Nhìn Giang Vân Sanh thất hồn lạc phách, ta khẽ cong môi cười lạnh.
Lần này, không ai cứu nổi nàng, cũng không ai cứu nổi Ninh vương.
Người chết là biểu đệ của Ninh vương. Trong tay áo hắn giấu thư và bạc dùng để thay Ninh vương chiêu binh mãi mã.
Quan phủ đã vào cuộc, thư từ không thể giấu, lòng bất thần của Ninh vương cũng bị bày lên án.
Lần này,
ta nắm tiên cơ từ đời trước, cuối cùng cũng giành lại được một ván cho chúng ta.
Tay ta run lên.
Nhưng một bàn tay lớn bất ngờ nắm chặt lấy tay ta.
Là Bùi Tuân.
Hắn không hỏi gì cả.
Chỉ che mắt ta:
“Máu tanh quá. Về nhà.”
Mỗi một lần ta tính kế, hắn đều ở đó.
Nhưng mỗi một lần, hắn đều không chút do dự đứng bên cạnh ta.
Ta siết lấy bàn tay ấm áp ấy.
Đó là nơi bình yên thuộc về ta.
19
Giang Vân Sanh giết hại quan viên triều đình, bị phán tội, cả nhà chịu lưu đày.
Bùi Hoài Cẩn cũng nằm trong số đó.
Ngày họ mang gông xiềng, chật vật rời kinh, ta tới tiễn một đoạn.
Bùi Hoài Cẩn nhìn thấy ta, vành mắt đỏ lên:
“Uyển Hoa, không nên là thế này.”
“Nàng vốn nên gả cho ta, cầm ấn chủ mẫu, làm một chủ mẫu rộng lượng dịu dàng; thay ta dạy con nuôi nữ, trước đường tận hiếu, trong ngoài quán xuyến, một lòng một dạ với ta…”
“Nhưng đó chẳng phải là báo ứng thuộc về ta sao?”
Một câu ta ném xuống khiến cả người hắn run lên.
Ta nhìn từ trên cao xuống, tiếp tục:
“Công bằng ngươi cầu, giết người đền mạng, thấy thế nào?”
“Thiên mệnh ngươi muốn, nàng phạm pháp làm ác, ngươi theo nàng cùng trả giá, lại thấy thế nào?”
“Báo ứng ngươi từng nói, chính là giúp nàng cướp hôn sự rồi bồi cả gia môn vào đó.”
“Bùi Hoài Cẩn, khổ quả hôm nay đều do ngươi lòng tham không đáy, cái gì cũng muốn, mù mắt mà tự chuốc lấy.”
Ta nhét cho đám quan sai áp giải một bao bạc lớn, nhờ họ trên đường nhớ “chăm sóc” thật tốt những người quen cũ của ta.
Báo ứng của ta đã nằm lại trong quá khứ.
Còn báo ứng của bọn họ vẫn kéo dài trên con đường xa tít.
Ngày ấy tuyết rất lớn.
Bông tuyết rơi trên mặt ta, tan thành hai vệt lệ nhạt.
Cuối cùng, ta đã bước ra khỏi kiếp trước từng giam chết mình.
Vừa quay người, Bùi Tuân khoác áo choàng đứng vững vàng giữa tuyết.
Tuyết lớn phủ lên hàng mày mắt hắn. Hắn đưa ta một túi hạt dẻ rang:
“Mua ở thành Nam. Ăn lúc còn nóng.”
Khóe môi ta cong lên, đưa tay về phía hắn.
Tuyết bay đầy trời, tóc đen phủ sương trắng.
Bàn tay này, đã nắm thì sẽ là cả một đời.

