Lệ Hành đứng ngoài cửa, cao cao tại thượng nhìn cô.

Đôi mắt đó mang màu vàng kim nhạt, đồng tử dọc.

Cùng màu với Ân Cửu Uyên, nhưng cảm giác hoàn toàn khác.

Mắt của Ân Cửu Uyên lười biếng, cổ xưa.

Mắt của Lệ Hành đầy sự đói khát.

“Trì Lộc Minh.”

Hắn gọi tên cô lần thứ ba.

“Anh quen tôi à?”

Trì Lộc Minh dựa vào khung cửa, giọng điệu bình thản.

Lệ Hành nghiêng đầu.

“Kiếp trước cô nuôi tôi ba năm.”

Tim Trì Lộc Minh lỡ một nhịp.

Hắn cũng trọng sinh?

“Cô tưởng chỉ mình cô quay lại được sao?”

Khóe miệng Lệ Hành khẽ nhếch lên, nhưng nụ cười không hề có nhiệt độ, “Con rắn đâu?”

Trì Lộc Minh không nhúc nhích.

“Rắn nào?”

Cánh mũi Lệ Hành khẽ phập phồng.

“Nó đang ở trên người cô.”

Hắn tiến lên một bước, “Tôi ngửi thấy rồi.”

Trì Lộc Minh không lùi.

Cô ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt hắn.

“Lệ Hành, kiếp này anh không phải là của tôi nữa.”

Lệ Hành khựng lại.

Trong đôi mắt vàng kim nhạt xẹt qua một tia cảm xúc phức tạp.

Rất nhanh rồi biến mất.

“Tôi chưa bao giờ là của cô.”

Hắn nói, “Kiếp trước cũng vậy.”

“Đúng.”

Trì Lộc Minh gật đầu, “Cho nên kiếp này chúng ta nước sông không phạm nước giếng.

Con rắn là tôi bỏ một tệ ra mua, giao dịch hợp pháp, có biên lai đàng hoàng.”

“Nó không phải thú cưng.”

Giọng Lệ Hành trầm xuống, “Nó là mảnh vỡ của Vạn Thú Chi Thần.

Cô là một nhân loại, giữ nó chỉ có con đường chết.”

“Tôi chết hay không thì liên quan gì đến anh?”

Lệ Hành im lặng.

Hắn nhìn chằm chằm Trì Lộc Minh rất lâu.

Trong mũ áo, cơ thể Ân Cửu Uyên căng như dây đàn.

Cuối cùng Lệ Hành lùi lại một bước.

“Ba ngày.”

Hắn nói, “Ba ngày sau tôi sẽ quay lại.

Lúc đó nếu cô vẫn không giao nó ra, tôi sẽ tự ra tay.”

Hắn quay lưng bỏ đi.

Tiếng bước chân vang vọng trong hành lang, càng lúc càng xa.

Trì Lộc Minh đóng cửa, khóa trái.

Cô tựa lưng vào cửa, từ từ thở hắt ra.

Trong mũ áo, đuôi Ân Cửu Uyên thả lỏng khỏi dây rút, khẽ vỗ vỗ vào gáy cô.

Lạnh lẽo.

Giống như đang an ủi.

“Cô không sợ hắn à?”

Rắn hỏi.

Trì Lộc Minh nghĩ một lát.

“Sợ chứ.”

“Vậy sao cô không giao Bổn thần cho hắn?”

Trì Lộc Minh lôi nó từ mũ áo ra, đặt vào lòng bàn tay.

Con rắn đen to bằng ngón tay cái cuộn trong lòng bàn tay cô, đuôi tự nhiên quấn một vòng quanh ngón tay cô.

“Bởi vì đồ mua một tệ, không được đổi trả.”

Con rắn nín lặng.

Sau đó nó vùi đầu vào khe ngón tay cô.

“Nhân loại ngu ngốc.”

Giọng nó rầu rĩ, “Nhưng mà…

Bổn thần miễn cưỡng… không ghét cô.”

【Chương 5】

Tối hôm đó, Trì Lộc Minh không ngủ.

Cô ngồi trên bệ cửa sổ, ôm đầu gối suy nghĩ đối sách.

Lệ Hành cho thời hạn ba ngày.

Ba ngày sau hắn sẽ ra tay.

Lệ Hành của kiếp trước, sau khi hóa hình, sức chiến đấu ngang ngửa với một đội đặc nhiệm của thế giới loài người.

Cô là một người bình thường, không gánh nổi.

Độ phục hồi 0,3% hiện tại của Ân Cửu Uyên cũng không gánh nổi.

Phải bỏ trốn.

Không, trốn cũng vô dụng.

Khứu giác của Lệ Hành có thể theo dấu khí tức của bất kỳ loài thú nào trong vòng bán kính trăm dặm.

Phải trốn kỹ hơn.

Hoặc——phải làm cho bản thân trở nên mạnh hơn.

“Ân Cửu Uyên.”

“Hửm?”

Con rắn đang nhoài trên đèn bàn, nửa tỉnh nửa mê.

“Ngài nói ngài cần kỳ trân dị bảo để khôi phục.

Nếu tôi cho ngài quặng tinh khiết, ngài có thể khôi phục đến mức nào trong ba ngày?”

Rắn nghĩ ngợi.

“Nếu độ tinh khiết đủ cao… tầm 5%?”

“5% có đánh thắng hắn không?”

“Không.”

Rất dứt khoát.

“Bao nhiêu phần trăm thì đánh được?”

“Ít nhất là 30%.”

Trì Lộc Minh tính toán.

Theo tốc độ này, phải cho nó gặm quặng hơn nửa năm.

Ba ngày căn bản là không đủ.

“Còn cách nào khác để tăng tốc không?”

Ân Cửu Uyên im lặng một lúc.

“Có một cách.”

Giọng nó hơi ngập ngừng, “Nhưng Bổn thần không khuyến khích.”

“Nói đi.”

“Khế ước.”

Rắn ngẩng đầu, đồng tử vàng kim phát sáng trong bóng tối, “Khế ước huyết mạch giữa con người và Vạn Thú Chi Thần.

Sau khi ký kết, sinh mệnh lực của cô sẽ liên tục truyền cho Bổn thần, gia tốc phục hồi.”

“Cái giá phải trả?”

“Tuổi thọ của cô sẽ giảm đi.

Cứ khôi phục 1%, cô giảm thọ một năm.”

Trì Lộc Minh nhẩm tính.

Khôi phục đến 30%, giảm thọ 30 năm.

Năm nay cô 24 tuổi.

Giảm xong chắc còn sống được khoảng ba, bốn chục năm nữa.

“Chấp nhận được.”

“Cô——” Giọng Ân Cửu Uyên đột ngột cao vút lên, “Nhân loại, cô điên rồi à?

Cô có biết 30 năm nghĩa là gì không?”

“Nghĩa là sống không tới tuổi nghỉ hưu.”

Trì Lộc Minh nhún vai, “Nhưng kiếp trước tôi sống đến 26 tuổi đã bị người ta đẩy từ trên nóc nhà xuống rồi.

Sống thêm được ba bốn chục năm đã là lãi to.”

Cơ thể con rắn căng cứng, im lặng rất lâu.

“…Bổn thần sẽ không để cô giảm thọ 30 năm đâu.”

Giọng nó trầm xuống, “Bổn thần tự nghĩ cách khôi phục.

Không cần mạng của cô.”

Trì Lộc Minh nhìn nó.

“Thế ngài có nghĩ ra cách trong ba ngày không?”

Ân Cửu Uyên không nói gì.

Vì nó không nghĩ ra.

“Chiết trung đi.”

Trì Lộc Minh nói, “Ký khế ước, nhưng chỉ truyền đến 5%.

Đổi năm năm tuổi thọ lấy ba ngày an toàn, xứng đáng.

Đợi mỏ khai thác, sau này dựa vào quặng từ từ phục hồi, không dùng khế ước nữa.

Được không?”

Con rắn chằm chằm nhìn cô hồi lâu.

“5% không đánh lại hắn đâu.”

“Không cần đánh lại hắn.”

Trì Lộc Minh đứng dậy, “Tôi chỉ cần ngài có khả năng giúp tôi chạy thoát vào lúc nguy cấp là được.”

Đuôi Ân Cửu Uyên siết chặt lấy đế đèn bàn.

“…Trạng thái 5% của Bổn thần, có thể dịch chuyển tức thời 200 mét.”

Nó nói, “Một lần.

Dùng xong phải nghỉ ngơi ít nhất 6 tiếng.”

“Đủ rồi.”

“Trì Lộc Minh.”

Giọng con rắn bỗng trở nên vô cùng trịnh trọng, “Cô đang dùng mạng sống đổi lấy một con rắn dài 30 cm.

Đáng không?”

“Mua một tệ mà.”

Trì Lộc Minh đưa lòng bàn tay ra, “Cộng thêm năm năm tuổi thọ.

Tổng chi phí đầu tư cũng không cao lắm.”

Cô mỉm cười.

“Hơn nữa, ngài là Vạn Thú Chi Thần.

Khoản đầu tư này, tỷ suất lợi nhuận chắc chắn không tồi.”

Ân Cửu Uyên nhìn đăm đăm vào lòng bàn tay cô.

Ba vạn năm rồi.

Nó đã gặp vô số kẻ muốn lợi dụng nó, những kẻ mạnh muốn cắn nuốt nó, những kẻ thù muốn phong ấn nó.

Chưa từng có ai dùng một tệ và năm năm tuổi thọ để “đầu tư” vào nó.

Lại còn cười nhẹ nhàng đến thế.

Nó nới lỏng đuôi khỏi chiếc đèn bàn, trườn vào tay cô.

“Ký.”

Thân rắn lạnh lẽo dán vào lòng bàn tay cô.

Một cơn đau nhói khe khẽ truyền từ lòng bàn tay lan ra toàn thân.

Giống như có thứ gì đó bị rút khỏi cơ thể cô——một tia, một sợi sinh mệnh lực cực kỳ tinh tế, men theo điểm tiếp xúc ấy, chảy về phía con rắn đen trong lòng bàn tay.

Vảy Ân Cửu Uyên sáng lên.

Không phải phản chiếu ánh sáng.

Mà là ánh sáng vàng kim thâm trầm phát ra từ bên trong.

Kéo dài khoảng mười giây.

Ánh sáng tan đi.

Trì Lộc Minh cảm thấy hơi choáng váng trong giây lát, nhưng cơn chóng mặt nhanh chóng qua đi.

Cô cúi đầu nhìn lòng bàn tay.

Ân Cửu Uyên đã thay đổi.

Từ to bằng ngón tay cái đã biến thành to bằng khoảng hai ngón tay.

Chiều dài cũng tăng từ 30 cm lên gần nửa mét.

Lớp vảy không còn xỉn màu mà chuyển sang màu đen tuyền sâu thẳm, viền mỗi chiếc vảy lờ mờ những đường vân vàng kim.

Nó ngẩng đầu lên.

“5%.”

Giọng nói cũng khác đi.

Không còn the thé như giấy nhám chà kim loại nữa, mà là một âm vang trầm thấp, giống như tiếng dây đàn cello được gảy lên.

“Cảm thấy thế nào?”

Trì Lộc Minh hỏi.

Ân Cửu Uyên nhắm mắt lại, rồi mở ra.

“Bây giờ Bổn thần có thể nói tiếng người mà không cần thở dốc.”

“…Trước đây ngài bị thở dốc à?”

“Trước đây mỗi lần nói một câu, Bổn thần đều phải hao tổn linh lực.”

Nó cuộn mình lại, tư thế đã ung dung hơn nhiều, “Bây giờ ít nhất không phải lo đang nói nửa chừng thì ngất đi.”

“Thử dịch chuyển tức thời xem?”

“Ngay bây giờ?”

“Đúng.

Dịch ra đến cửa rồi lại dịch về đây.”

Ân Cửu Uyên nhìn khoảng cách ra tới cửa——tầm 5 mét.

Cơ thể nó hơi phát sáng.