Họ đứng dưới nhìn, một ngón tay cũng không thèm đưa ra cứu.”
Đuôi rắn siết chặt lấy vai cô.
“Kiếp này không nhịn nữa.”
Trì Lộc Minh nói.
“Không nhịn nữa.”
Ân Cửu Uyên lặp lại một lần.
Như đang xác nhận lại giúp cô.
Ba ngày sau, kết quả điều tra của Luật sư Trần đã có.
Ba công ty đứng tên Trì Kiến Bang, có hai công ty dính líu đến làm giả sổ sách và trốn thuế nghiêm trọng.
Trong các bất động sản đứng tên Ôn Chỉ, có một căn dùng danh nghĩa của Trì Lộc Minh để vay vốn mua nhà——bản thân Trì Lộc Minh không hề hay biết. 1 tỷ tệ Trì Oanh dùng đi đấu giá, nguồn gốc là từ công ty Trì Kiến Bang tuồn qua ngân hàng ngầm (chợ đen).
Phạm pháp.
Phạm pháp từ đầu đến đuôi.
Trì Lộc Minh sắp xếp gọn gàng mớ chứng cứ này, nhưng không báo cảnh sát ngay.
Cô gọi cho Trì Kiến Bang.
Điện thoại vừa thông được ba giây, giọng nói thô bạo của ông ta đã dội thẳng vào tai.
“Trì Lộc Minh, mày nhận được thư luật sư chưa? 5 triệu 2 mày có trả không?
Không trả tao——” “Bố.”
Trì Lộc Minh ngắt lời, giọng rất nhẹ.
Trì Kiến Bang khựng lại, đã rất lâu rồi ông ta không nghe thấy Trì Lộc Minh dùng giọng điệu bình tĩnh này gọi mình.
“Sổ sách 3 công ty đứng tên bố thế nào, tự bố rõ.
Căn nhà đứng tên Ôn Chỉ vay vốn bằng tên tôi, chuyện này bố cũng rõ.”
Bên kia điện thoại im bặt.
“1 tỷ Trì Oanh tiêu là tiền chuyển qua ngân hàng ngầm, nguồn gốc là từ sổ đen công ty bố.”
Sự im lặng càng kéo dài.
“Tất cả những thứ này hiện đang nằm trong tay tôi.”
Giọng Trì Lộc Minh không có lấy một gợn sóng, “Rút thư luật sư về đi.
Sau này chuyện của hai người đừng tìm tôi.
Chuyện của tôi hai người cũng đừng quản.
Nước sông không phạm nước giếng.”
“Mày——” Giọng Trì Kiến Bang run rẩy, “Mày, mày dám uy hiếp tao?”
“Không phải uy hiếp.”
Trì Lộc Minh nói, “Là thông báo.”
“Cái đồ ăn cháo đá bát——” “Kẻ ăn cháo đá bát không tự sinh ra.”
Giọng Trì Lộc Minh cuối cùng cũng có chút nhiệt độ, nhưng lại là nhiệt độ lạnh lẽo, “Là do 24 năm nuôi nấng thiên vị mà ra cả đấy.
Tạm biệt, Trì Kiến Bang.”
Cô cúp máy.
Cho số đó vào danh sách đen.
Hôm sau, thư luật sư đã được rút.
Trì Kiến Bang không gọi lại nữa.
Trì Oanh cũng vậy.
Mọi thứ yên tĩnh đến mức như thể những người này chưa từng tồn tại trên đời.
Ân Cửu Uyên bò lên bệ cửa sổ sưởi nắng, nghiêng đầu liếc cô một cái.
“Xong rồi à?”
“Xong phần này rồi.”
Trì Lộc Minh bước tới bên cửa sổ, cùng rắn ngắm nhìn thành phố qua khung kính.
Nắng rất đẹp.
Cái cảm giác phải sống lại một đời mới thực sự cảm nhận được vẻ đẹp đó.
“Tiếp theo thì sao?”
Ân Cửu Uyên hỏi.
“Tiếp theo——” Điện thoại Trì Lộc Minh reo.
Tin nhắn của Tông Sóc.
“Cô Trì, tin tức đấu giá giấy thông hành của Xích Nguyệt đã có rồi.
Thời gian đẩy lên ngày mốt.
Hơn nữa địa điểm đấu giá lại là ở Long Thành.”
Trì Lộc Minh nhìn dòng tin nhắn này.
Xích Nguyệt.
Tổ chức ngầm lớn nhất toàn cầu của thú nhân.
Giấy thông hành của họ đồng nghĩa với tư cách hợp pháp để bước vào thế giới thú nhân——cũng có nghĩa là con đường tiếp cận các mạch khoáng sản tinh khiết cao hơn, những kỳ trân dị bảo mạnh mẽ hơn.
Ân Cửu Uyên muốn khôi phục, chỉ dựa vào quặng đất hiếm của thế giới loài người là không đủ.
Phải đến thế giới thú nhân.
“Ân Cửu Uyên.”
“Hửm?”
“Ngài biết Xích Nguyệt không?”
Đuôi con rắn khựng lại.
“Biết.”
Giọng nó hơi vi diệu, “Kẻ sáng lập của tổ chức đó ba vạn năm trước là tùy tùng thứ 72 dưới trướng Bổn thần.”
“…Tùy tùng của ngài lại đi sáng lập tổ chức ngầm lớn nhất thế giới của thú nhân?”
“Sau khi Bổn thần ngã xuống, các tùy tùng mỗi người hùng cứ một phương.”
Giọng Ân Cửu Uyên pha chút bất đắc dĩ, “Kẻ thì đi làm vua, kẻ thì đi buôn bán, kẻ thì… đi lập bang hội xã hội đen.”
Trì Lộc Minh mất một lúc để tiêu hóa thông tin này.
“Vậy nếu ngài ra mặt, Xích Nguyệt có nhận ngài không?”
Ân Cửu Uyên im lặng hai giây.
“Bổn thần hiện tại với cái hình dạng… cọng miến này,” Giọng nó có phần không can tâm, “Bọn chúng có nhận hay không thì khó nói.
Nhưng nếu chứng minh được thân phận, trong gen của chúng đã khắc sâu sự thần phục đối với Bổn thần.”
“Chứng minh bằng cách nào?”
“Uy áp của Bổn thần là độc nhất vô nhị.
Uy áp Vạn Thú hoàn toàn khác với khí trường của thú nhân bình thường——đó là sự áp chế từ cấp độ huyết mạch.
Bất kỳ thú nhân nào từng chứng kiến đều không thể nhận nhầm.”
Trì Lộc Minh gật đầu.
“Vậy buổi đấu giá ngày mốt, chúng ta sẽ đi.”
“Đi mua giấy thông hành à?”
“Không mua.”
Khóe miệng Trì Lộc Minh nhếch lên, “Đi nhận tổ quy tông.”
Ân Cửu Uyên nhìn biểu cảm đó của cô.
Sống ba vạn năm rồi, nó chưa thấy nhân loại nào lúc nói “nhận tổ quy tông” mà lại cười như thể vớ được món hời to bằng cái đình như vậy.
“Cô đang toan tính cái gì đấy?”
“Ngài là Vạn Thú Chi Thần.
Kẻ sáng lập Xích Nguyệt là tùy tùng của ngài.”
Trì Lộc Minh bẻ ngón tay tính toán, “Xét về mặt pháp lý——toàn bộ tài sản của Xích Nguyệt, đều là di sản của ngài.”
Con rắn ngớ người.
“Cô định… bảo Bổn thần đến Xích Nguyệt đòi di sản?”
“Đúng.”
“Tài sản chúng đã kinh doanh suốt ba vạn năm?”
“Đúng.”
“Đó là một đế chế ngầm trải dài toàn cầu đấy.”
“Đúng.”
Trì Lộc Minh ngồi xổm xuống, ngang tầm mắt nó, “Thế rốt cuộc ngài có muốn về làm sếp không?”
Đồng tử dọc vàng kim của Ân Cửu Uyên mở to hết cỡ.
Nó nhìn chằm chằm Trì Lộc Minh 5 giây.
“Trì Lộc Minh.”
“Hửm?”
“Cái não của nhân loại như cô,” Đuôi con rắn bắt đầu vẫy vẫy qua lại mất kiểm soát, “Bổn thần sống ba vạn năm nay chưa từng thấy ai như vậy.”
“Vậy có làm không?”
Đuôi vẫy càng tợn hơn.
“Làm.”
Hai ngày sau.
Tầng hầm thứ 5 Long Thành.
Khu đấu giá của Xích Nguyệt.
Đẳng cấp cao hơn chợ đen không biết bao nhiêu lần.
Sàn lát đá cẩm thạch toàn bộ, đèn chùm pha lê, nhân viên phục vụ mặc vest đặt may riêng.
Khách mời toàn là đại diện của các gia tộc lớn, giới quyền quý của thế giới thú nhân, và một số ít các tài phiệt nhân loại có đủ tư cách.
Khi Trì Lộc Minh mặc bộ suit màu đen bước vào, không ít ánh mắt đổ dồn về phía cô.
Không phải vì cô nổi tiếng.
Mà vì cô quá trẻ.
Người tham gia đấu giá trẻ nhất ở đây trông cũng phải từ 40 tuổi trở lên.
Cô tìm một chỗ ngồi ở góc.
Ân Cửu Uyên quấn trên cánh tay trái cô, tay áo dài che kín mít.
“Căng thẳng không?”
Rắn hỏi.
“Không.”
“Tim cô đập nhanh rồi kìa.”
“Đấy là hưng phấn.”
Rắn hừ một tiếng.
Buổi đấu giá bắt đầu.
Vật phẩm đầu tiên chính là giấy thông hành.
“Giấy thông hành cấp A của Xích Nguyệt, giá khởi điểm 500 triệu.
Người sở hữu được tự do ra vào 3 khu vực lớn của thế giới thú nhân, thời hạn 50 năm.”
Tiếng giơ bảng vang lên liên tục. 500 triệu. 800 triệu. 1 tỷ 2. 1 tỷ 5.
Cuối cùng, tấm giấy đầu tiên rơi vào tay một tỷ phú Trung Đông với giá 2 tỷ 3.
Tấm thứ hai, 1 tỷ 8.
Tấm thứ ba chưa kịp bắt đầu.
Trì Lộc Minh đã đứng dậy.
Ánh mắt toàn hội trường tập trung lại.
“Vị tiểu thư này, xin hỏi——” Người điều hành đấu giá vừa cất lời.
Trì Lộc Minh đã lên tiếng.
Giọng không lớn, nhưng rất rõ ràng.
“Tôi không tham gia đấu giá.
Tôi đến đây để nhận đồ của mình.”
Cả hội trường im phăng phắc.
Người điều hành đứng sững trên bục.
“Nhận… đồ?”
“Kẻ sáng lập Xích Nguyệt, là tùy tùng thứ 72 dưới trướng Vạn Thú Chi Thần – Ân Cửu Uyên.”
Giọng Trì Lộc Minh điềm tĩnh như mặt nước, “Vạn Thú Chi Thần đã trở về.
Tài sản ba vạn năm của Xích Nguyệt, xét về pháp lý là di sản của Thần.”
Tĩnh lặng.
Một sự tĩnh lặng tuyệt đối.
Rồi sau đó—— Tiếng cười bùng nổ.
“Hahaha!”
Một gã béo cười đến mức cả người nảy tưng tưng trên ghế, “Vạn Thú Chi Thần?
Đó là truyền thuyết từ ba vạn năm trước rồi!

