Cùng lúc đó, trong phòng nghỉ…

Gã đàn ông kia vừa điều chỉnh xong điện thoại, cười dâm đãng, vươn tay định chạm vào cổ áo tôi.

Ngay khoảnh khắc đầu ngón tay hắn sắp chạm đến—

Đôi mắt tôi, vốn luôn nhắm nghiền, đột ngột mở bừng!

Ống kính livestream chính xác bắt được khoảnh khắc ấy: ánh nhìn băng giá, sắc bén như dao, không chứa một chút cảm xúc của con người.

Gã đàn ông giật mình thon thót trước ánh mắt ấy.

Nhưng hắn không kịp phản ứng gì—

Tôi dùng cơ thể đã gần như hồi phục, xoay người theo một tư thế kỳ dị mà người bình thường không thể làm được.

Nhanh như tia chớp — né khỏi bàn tay dơ bẩn ấy.

Cùng lúc đó, một đòn chặt tay cực nhanh, cực chuẩn, cực mạnh giáng thẳng vào xoang động mạch cảnh bên cổ hắn!

Đây là một trong những điểm yếu chí mạng nhất trên cơ thể con người.

Gã đàn ông kia không kịp rên lên một tiếng, mắt trợn trắng, như con rối đứt dây, ngã gục xuống sàn bất tỉnh ngay lập tức.

Toàn bộ quá trình, gọn gàng, dứt khoát, nhanh đến mức khiến người ta nghẹt thở!

Ôn Khả Hinh bị cảnh tượng đột ngột ấy dọa cho chết lặng, trợn mắt há mồm, không thốt ra nổi một lời.

Tôi cúi xuống, nhặt khẩu súng điện rơi bên cạnh gã đàn ông, từ từ đứng dậy.

“Zzz… zzzz…”

Những tia lửa xanh tím tóe lên ở đầu súng, phát ra âm thanh tê răng buốt óc.Đọc full tại page Vân hạ tương tư

Từng bước một, tôi tiến lại gần “công chúa” đang co rúm dưới đất, hai chân run rẩy đến nỗi ướt cả quần.

“Rầm!”

Cánh cửa phòng nghỉ bị đạp tung ra từ bên ngoài!

Cha mẹ nhà họ Ôn cùng anh trai Ôn Cảnh Nhiên lao vào, nét mặt đầy sửng sốt và phẫn nộ.

Điều họ nhìn thấy là: tôi – tay cầm “hung khí”, ánh mắt lạnh như sói hoang…

Và Ôn Khả Hinh – kẻ chủ mưu đã bị chính hình ảnh livestream vạch trần tội ác, đang run rẩy như lá úa, mặt cắt không còn giọt máu.

“Tử Cầm! Con… con mau bỏ súng xuống!” – Mẹ tôi run giọng hét lên.

Tôi chẳng mảy may bận tâm đến sự kinh hoàng của họ.

Ánh mắt tôi dừng lại ở camera siêu nhỏ gắn trên trâm cài ngực.

Cũng chính là ống kính, đang đối diện với hàng trăm vị khách vừa chứng kiến toàn bộ buổi livestream.

Tôi giơ khẩu súng điện lên, chĩa thẳng vào Ôn Khả Hinh.

Rồi chậm rãi lên tiếng, từng chữ rõ ràng, lạnh như băng:

“Chứng cứ — đã đủ chưa?”

Vừa dứt lời, bên ngoài hành lang vang lên tiếng bước chân gấp gáp, cùng với tiếng còi cảnh sát hú lên mỗi lúc một gần.

Cảnh sát

Với hàng trăm nhân chứng vừa theo dõi buổi phát sóng trực tiếp, và đoạn ghi hình đầy đủ lưu trong trâm cài trên ngực tôi—Đọc full tại page Vân hạ tương tư

Ôn Khả Hinh và gã đồng lõa vẫn còn đang bất tỉnh dưới đất, bị cảnh sát bắt tại chỗ.

Cô ta ngã ngồi dưới sàn, mặt trắng bệch như tro tàn, không còn khả năng cãi chối.

5

Bê bối động trời trong bữa tiệc sinh nhật như virus lan truyền khắp thành phố chỉ trong vài tiếng đồng hồ.

Gia tộc Tiêu – từng là danh môn vọng tộc khiến người người ngưỡng mộ – chỉ sau một đêm trở thành trò cười cho cả thiên hạ.

Cổ phiếu tập đoàn rớt thảm, một đêm bay mất gần một tỷ.

Tại đồn cảnh sát, đèn vẫn sáng rực.

Tôi hoàn tất biên bản lấy lời khai, bước ra khỏi phòng thẩm vấn.

Cha mẹ nhà họ Ôn và anh trai Ôn Cảnh Nhiên lập tức vây quanh tôi, vẻ mặt đều mệt mỏi và sụp đổ hoàn toàn.

Cha – Ôn Trấn Hải – ngay ánh mắt đầu tiên nhìn tôi, không hề có lấy một tia quan tâm hay an ủi.

Giọng ông khản đặc, trong đôi mắt đỏ ngầu toàn là chất vấn dữ dội:

“Tại sao con lại livestream?!”

Ông gần như gầm lên với tôi:

“Con có biết con đã gây ra tổn thất nghiêm trọng thế nào cho danh tiếng của gia tộc không?! Cổ phiếu rơi sàn rồi! Mặt mũi của tất cả mọi người, đều bị con làm mất sạch!”

Tôi nhìn ông, bỗng thấy nực cười.

Tôi từng nghĩ, khi sự thật được phơi bày, mình sẽ cảm thấy nhẹ nhõm.

Nhưng hiện tại, điều duy nhất tôi cảm nhận được — chỉ là một nỗi ghê tởm từ tận đáy lòng.

Mẹ lao tới, nắm lấy tay tôi, nước mắt rơi như mưa:

“Tử Cầm, mẹ xin con! Con nói với cảnh sát, với truyền thông, rằng tất cả chỉ là một trò đùa giữa chị em, là trò nghịch ngợm của mấy đứa trẻ thôi được không?”

“Khả Hinh còn nhỏ, nó không thể ngồi tù được! Chỉ cần con chịu đứng ra thanh minh, mọi chuyện vẫn còn có thể cứu vãn mà!”

Tôi nhìn khuôn mặt đau đớn tột độ của bà, nghe bà vì một “đứa con gái khác” mà cầu xin tôi phủi sạch cả sự thật, nhấn chìm sự trong sạch đã được chứng minh của tôi xuống bùn.

Trong khoảnh khắc ấy, ảo tưởng cuối cùng về huyết thống trong tôi — hoàn toàn tan vỡ.

Trong mắt họ, sự trong sạch của tôi, sự an toàn của tôi, thậm chí là mạng sống của tôi…

Cũng không bằng tương lai của một kẻ mạo danh, càng không bằng danh dự và lợi ích của cái “gia tộc đáng thương” kia.

Tôi nhẹ nhàng rút tay ra.

Bình tĩnh đối mặt với người cha đang nổi điên, và người mẹ đang khóc cạn nước mắt.

“Tôi có thể không làm mọi chuyện đến tuyệt đường.”

Ánh mắt họ lập tức sáng lên một tia hy vọng.

“Tôi có thể phối hợp với các người làm truyền thông, giảm nhẹ ảnh hưởng tiêu cực với nhà họ Ôn xuống mức thấp nhất.”

Tôi dừng lại một nhịp, rồi đưa ra điều kiện của mình:

“Thứ nhất, sáng mai, tôi muốn nhìn thấy tuyên bố cắt đứt quan hệ cha con với tôi — được đăng công khai trên trang nhất tất cả các tờ báo lớn trong thành phố.”

“Thứ hai, trả cho cha nuôi tôi một khoản ‘phí cảm ơn’ – một trăm triệu.”