“Tối qua, lúc tôi cùng khách sạn kiểm tra quy trình. Sau đó chắc vẫn để trong túi áo vest.”

“Hôm nay áo vest ở đâu?”

Ánh mắt Hạ Xuyên dần trở nên lạnh.

“Sảnh trước. Lúc thay bộ đồ mời rượu, tôi để áo trong phòng nghỉ.”

Mọi người đều im lặng.

Nói cách khác, trong số những người có mặt hôm nay, bất cứ ai từng vào phòng nghỉ đều có thể lấy được tấm thẻ.

Tôi bỗng cảm thấy lạnh.

Kiếp trước, tất cả chúng tôi đều nghĩ chuyện của chị chỉ là một tai nạn.

Nhưng bây giờ mới phát hiện đây hoàn toàn không phải hành động bột phát của một người.

Có kẻ đã biết trước bố cục khách sạn. Biết tầng ba không có khách. Biết chỗ nào không có camera. Biết quần áo của Hạ Xuyên được để ở đâu. Thậm chí biết chính xác lúc nào chị sẽ thay đồ.

Hắn ở ngay bên cạnh chúng tôi.

Từ sáng tới giờ, luôn luôn quan sát.

Tối hôm đó, chị không về nhà riêng.

Cả gia đình đều về nhà ba mẹ. Hạ Xuyên cũng đến.

Nhưng anh không vào phòng chị, chỉ ngồi trong phòng khách cho đến tận nửa đêm.

Khi chị ra uống nước, thấy anh vẫn ngồi đó.

“Sao anh không ngủ?”

Hạ Xuyên nhìn chị.

“Không ngủ được.”

Chị không an ủi anh, chỉ ngồi xuống bên cạnh.

Im lặng một lúc.

“Hạ Xuyên.”

“Ừ.”

“Anh có cảm thấy phản ứng hôm nay của em quá lớn không?”

Hạ Xuyên cau mày.

“Ý em là sao?”

Chị cúi xuống nhìn cốc nước.

“Hủy đính hôn. Cảnh sát đến. Tất cả họ hàng đều biết. Sau này có thể còn có người bàn tán.”

Hạ Xuyên lập tức ngắt lời.

“Hứa Thính Lan.”

Chị nhìn anh.

Giọng anh rất thấp.

“Hôm nay nếu chúng ta mặc kệ mọi chuyện, cố tổ chức lễ đính hôn cho xong, thì đấy mới gọi là phản ứng quá ít.”

Mắt chị đỏ lên.

Hạ Xuyên tiếp tục:

“Em không làm gì sai cả. Đính hôn lúc nào cũng có thể tổ chức. An toàn thì không.”

Tôi đứng ở góc hành lang, bỗng nhớ đến kiếp trước.

Sau khi chị hủy đính hôn, có người nói chị tùy hứng. Có người bảo chị làm quá. Có người còn hỏi có phải chị có người khác bên ngoài không.

Thậm chí còn có người khuyên ba mẹ:

“Thanh niên cãi nhau thôi, một thời gian là ổn.”

Khi ấy chị chưa bao giờ giải thích.

Hạ Xuyên cũng không xuất hiện nữa.

Tôi vẫn luôn tưởng anh tức giận vì chị hủy đính hôn.

Nhưng bây giờ lần đầu tiên tôi nghi ngờ.

Hạ Xuyên của kiếp trước thật sự biết đã xảy ra chuyện gì sao?

Đúng lúc ấy, điện thoại chị đặt trên bàn sáng lên.

Một tin nhắn từ số lạ.

Chỉ có một câu:

“Có những chuyện, biết quá nhiều không tốt cho cô đâu.”

Bên dưới đính kèm một bức ảnh.

Chị mở ra.

Ngón tay lập tức cứng lại.

Trong ảnh là phòng trang điểm sáng nay.

Chị đứng trước bàn trang điểm, cúi đầu tháo khuyên tai.

Ở góc dưới bên phải, tôi đang ngồi trên sofa.

Điều đó có nghĩa là những hình ảnh chiếc camera kia quay được, có kẻ đang theo dõi trực tiếp.

CHƯƠNG 3

Sau khi báo cảnh sát, số điện thoại kia đã tắt máy.

Cảnh sát điều tra thì phát hiện đó là một số điện thoại ảo nước ngoài, không có thông tin đăng ký thật.

Đầu mối lại đứt.

Nhưng bức ảnh kia đã đủ để chứng minh đối phương tuyệt đối không hành động nhất thời.

Thậm chí trước khi camera bị tháo xuống, hắn đã lưu lại hình ảnh.

Ba trầm mặt.

“Từ hôm nay, Thính Lan tạm thời đừng ra ngoài một mình.”

Chị không phản đối, chỉ hỏi:

“Còn Tiểu Mãn thì sao?”

Ba sửng sốt.

Chị nhìn tôi.

“Hôm nay con bé ở bên cạnh con suốt. Nếu người kia biết chính nó phá hỏng kế hoạch…”

Mặt mẹ lập tức tái đi.

Bà bế tôi lên.

“Vậy mấy ngày tới tạm thời không đi mẫu giáo.”

Tôi không nói.

Nhưng trong lòng lại xuất hiện một suy nghĩ đáng sợ hơn.

Kiếp trước, chị gặp chuyện nên không ai chú ý đến bất kỳ thứ gì khác.

Kiếp này, kế hoạch thất bại.

Người kia liệu có tiếp tục không?

Câu trả lời xuất hiện ngay sáng hôm sau.

Chín giờ sáng, một đoạn video ngắn đột nhiên lan truyền trong nhóm họ hàng.

Góc quay ở rất xa.