Hoàng thượng tán thưởng:

“Nữ nhi của trẫm, vừa có tài vừa có đức, lại hiếu thuận thật hiếm có!”

Rồi lại than:

“Chỉ tiếc không phải nam nhi… Cũng được, trẫm sẽ lưu lại di chiếu, sau này dù ai kế vị, cũng phải hậu đãi con ta.”

Nguyên Chiêu công chúa điềm tĩnh nói:

“Thân là độc đinh duy nhất của hắn, dẫu hắn công nhận năng lực của ta, rốt cuộc vẫn xem

nhẹ vì ta là nữ tử. Tiểu A Ly, ngươi cứ nhìn cho kỹ, có một ngày, ta sẽ khiến thế gian này

không còn coi trọng giới tính nữa. Nam nhân làm được, nữ nhân cũng làm được.”

Dĩ nhiên đại sự của công chúa, ta phải toàn tâm ủng hộ:

“Hay là để ta cầm gối sứ đập luôn vị kia, giúp người sớm đạt thành tâm nguyện?”

Công chúa bật cười ha hả:

“Không vội, đợi xem kịch hay!”

…….

Xuân về hoa đào rực rỡ, cỏ non phơi phới, hoàng cung lại tổ chức yến xuân thường niên, hoàng thượng cùng các phi tần đều sẽ đến dự.

Giữa yến tiệc, sủng phi được hoàng thượng yêu nhất — Lý phi — đột nhiên nôn thốc nôn tháo trước đĩa cá chép kho tàu.

Thái y bắt mạch chẩn đoán: Lý phi đã hoài thai.

Hoàng thượng cả mừng:

“Trời cao phù hộ, trẫm có người kế nghiệp rồi! Ban thưởng! Sắc phong Lý phi làm Lý quý phi!”

Năm ba mươi, hoàng thượng mới cùng tiên hoàng hậu sinh được công chúa.

Từ đó về sau, hậu cung chẳng còn tin vui.

Nay đã đến tuổi biết mệnh trời, bỗng nhiên lại có cốt nhục, hỏi sao không hân hoan?

Công chúa cũng mỉm cười tươi tắn, chúc mừng phụ hoàng, còn kéo thái y lại cặn kẽ hỏi han, tỏ vẻ như muốn đích thân chăm sóc cho Lý quý phi.

Hoàng thượng vô cùng vui mừng:

“Nguyên Chiêu, con cuối cùng cũng có hoàng đệ rồi, phải thay trẫm bảo vệ thật tốt giang sơn này cho đệ con.”

Công chúa che giấu ánh giễu cợt nơi đáy mắt, ra vẻ lơ đãng hỏi:

“Thái y, đứa bé trong bụng Lý quý phi… được mấy tháng rồi?”

Thái y chắp tay thi lễ:

“Hồi bẩm công chúa, thai đã ba tháng.”

“Choang!”

Hoàng thượng giận dữ, ly rượu trong tay nện thẳng xuống đất, vỡ tan tành:

“Tiện nhân! Ngươi dám tư thông, làm loạn hậu cung! Người đâu, lôi ra ngoài, loạn côn đánh chết!”

Vui mừng chưa được bao lâu, đau đớn giáng xuống bất ngờ, ngay đêm ấy, hoàng thượng băng hà.

Tất cả, đều nằm trong tay công chúa.

Lúc quần thần đang tranh cãi kịch liệt vì người kế vị, thì thái giám tổng quản Lý công công từ trong nội điện bước ra, tay cầm di chiếu của hoàng thượng tuyên đọc.

Di chiếu viết rằng: truyền ngôi cho công chúa.

Quần thần xôn xao, nhất tề đòi tra xét thật giả.

Công chúa rộng lượng, để mặc cho bọn họ tùy ý thẩm tra.

Di chiếu kia là giả, nhưng không một ai biết công chúa có thể viết được hai loại thư pháp,

nàng đã âm thầm luyện chữ của hoàng thượng hơn mười năm, chỉ đợi một ngày này.

Không ai tra ra được sơ hở, các đại thần ngơ ngác nhìn nhau.

Có người không cam lòng, cất tiếng phản bác:

“Trước đây bệ hạ từng có ý lập thế tử Trấn Nam vương làm Thái tử…”

Lời còn chưa dứt đã giật mình, bởi thế tử Trấn Nam vương mất tích đến nay vẫn chưa tìm thấy, liền chuyển sang lớn tiếng chỉ trích công chúa:

“Là ngươi hạ sát thế tử Trấn Nam vương! Dã tâm lang sói!”

“Phụ hoàng bổn cung vừa mới băng hà, các ngươi liền muốn tạo phản ư?”

Ngự lâm quân phía sau công chúa đồng loạt rút đao tuốt kiếm, khí thế rầm rập.

Các đại thần bị dọa đến co rúm vai.

Công chúa quét mắt một vòng:

“Những lời đồn đãi trước kia, đều là phụ hoàng cố ý tung ra để che chở cho bổn cung. Bổn

cung là huyết mạch duy nhất của Người, được Người thân truyền dạy bảo nhiều năm, cũng

là để có ngày hôm nay có thể truyền ngôi cho bổn cung.”

“Nhưng từ xưa đến nay, chưa từng có nữ nhi đăng cơ làm đế…”

Công chúa dõng dạc:

“Vậy thì từ bổn cung khởi đầu tiền lệ!”

Cả đại điện lặng ngắt như tờ.

Có người lên tiếng:

“Vĩnh Xương hầu, ngài thấy thế nào?”

Phủ Vĩnh Xương vốn là kẻ ủng hộ lớn nhất cho việc lập thế tử Trấn Nam vương làm người kế vị.

Song giờ đây, thế tử Trấn Nam vương mất tích, thế tử Vĩnh Xương hầu cũng biệt tăm.

Lại thêm việc thế tử Trấn Nam vương và con trai ông ta mưu hại công chúa, lão hồ ly như

Vĩnh Xương hầu đâu dám đứng ra làm đầu sóng ngọn gió, chỉ sợ bị lật lại chuyện cũ, đến

khi ấy không chỉ mình ông gặp họa mà cả chín tộc cũng chẳng yên.

Vậy là ông ta ôm đầu, giả vờ đau đầu chóng mặt.

Công chúa rất chu đáo, sai cung nữ dìu ông lui ra nghỉ ngơi.

Lại có người hỏi phụ thân ta:

“Hà tướng quân, trước đây nhi tử ngài và thế tử Trấn Nam vương thân thiết…”

“Thân thiết thì sao? Lẽ nào tuổi trẻ kết giao bằng hữu cũng là tội?”

Phụ thân ta liếc nhìn ta, ta khẽ nghiêng người, tiến sát thêm một bước về phía công chúa.

Phụ thân cắn răng, rút ra binh phù ngự lâm quân, dâng lên công chúa:

“Hoàng thượng từng chính miệng tuyên rằng sẽ truyền ngôi cho công chúa, đồng thời lệnh cho chúng thần phò tá công chúa đăng cơ.”

Phụ thân từng lấy thân cản kiếm vì hoàng thượng, là tâm phúc lâu năm, lời nói vẫn được tín nhiệm.