11
Khi xe nhập vào đường chính, điện thoại reo.
Tô Mẫn nhắn WeChat: Cậu tới đâu rồi? Món ăn xong hết rồi!
Tôi trả lời: Năm phút.
Cô ấy lại nhắn: Hôm nay tớ làm sườn xào chua ngọt cậu thích.
Tôi mỉm cười.
Đến nhà Tô Mẫn, câu đầu tiên cô ấy mở cửa nói là: “Sao mắt cậu đỏ thế?”
“Gió thổi thôi.”
“Tháng Tư lấy đâu ra gió?”
Cô ấy không hỏi thêm, kéo tôi vào nhà.
Trên bàn bốn món một canh: sườn xào chua ngọt, dưa leo trộn, bông cải xào tỏi, một đĩa tôm luộc.
Còn có một chai rượu vang.
“Hôm nay ngày gì vậy?” tôi hỏi.
“Mười bảy tháng Tư.” Cô ấy rót hai ly rượu, “Mười năm trước đúng ngày này cậu dọn đến phòng trọ của tớ.”
Tôi nâng ly, rượu ánh lên màu đỏ sẫm dưới ánh đèn.
Mười năm.
“Mẫn Mẫn, hôm nay tớ gặp Lưu Hạo.”
Đũa đang gắp thức ăn của cô ấy khựng lại một chút.
“Anh ta mượn tớ năm vạn.”
“Cậu cho mượn chưa?”
“Chưa.”
Cô ấy đặt đũa xuống, nhìn tôi rất nghiêm túc.
“Tốt.”
Chỉ một chữ.
Nhưng tôi nghe được trong chữ “tốt” ấy có tất cả.
Tôi nhấp một ngụm rượu.
Ngoài cửa sổ trời vẫn còn sáng.
Ban công nhà Tô Mẫn cũng hướng nam, ánh nắng chiếu vào, rơi trên tấm khăn trải bàn trắng.
Tôi chợt nhớ đến buổi sáng đầu tiên mười năm trước khi tỉnh dậy trong căn phòng nhỏ tám mét vuông của cô ấy.
Rèm cửa hoa nhỏ, bị nắng hong bạc màu.
Cô ấy ở ngoài nấu mì, gọi một tiếng: Hiểu Hiểu, dậy ăn mì!
Bát mì hôm đó mặn quá.
Nhưng đó là bát mì ngon nhất trong hai đời tôi từng ăn.
Ăn xong tôi giúp cô ấy rửa bát.
Nước chảy ào ào, bọt xà phòng trôi qua kẽ tay.
“Mẫn Mẫn.”
“Hử?”
“Cảm ơn cậu.”
“Lại nữa.” Cô ấy dùng chai nước rửa chén gõ nhẹ lên mu bàn tay tôi, “Nói bao nhiêu lần rồi, không cần cảm ơn.”
Tôi không nói thêm.
Có những món nợ không cần trả.
Vì nó không phải nợ.
Mà là mệnh.
Tối hôm đó trên đường về nhà, tôi đỗ xe bên đường một lúc.
Đèn thành phố đã lên, xa gần lấp lánh như những hạt vàng rơi trên tấm vải đen.
Trên màn hình điện thoại là giá Bitcoin theo thời gian thực.
Năm trăm hai mươi ba nghìn bốn trăm.
Một trăm đồng.
Năm mươi hai triệu ba trăm bốn mươi nghìn.
Cộng thêm bất động sản, quỹ, công ty và tiền gửi, tổng tài sản của tôi đã vượt một trăm triệu.
Một trăm triệu.
Kiếp trước khi tôi chết, trong thẻ chỉ có ba trăm bảy mươi hai tệ.
Con số quá hoang đường, hoang đường đến mức đôi khi tôi thấy không thật.
Nhưng con số trong sổ tiết kiệm không biết nói dối.
Hai chậu hoa dành dành ngoài ban công không biết nói dối.
Chiếc áo màu lạc đà trong tủ cũng không biết nói dối.
Tôi đang sống.
Tôi sống rất tốt.
Không phải vì ai.
Là vì chính mình.
Tôi hạ cửa kính, để gió đêm lùa vào.
Trong không khí có mùi của mùa xuân, thoang thoảng chút mùi đất ẩm.
Đêm mười năm trước, tôi ngồi trên sofa căn phòng thuê, trước chiếc laptop, đổi toàn bộ ba trăm nghìn thành hai trăm Bitcoin.
Khi đó tôi không có gì.
Không nhà, không việc, không ai tin tôi.
Chỉ có một đoạn ký ức đổi bằng mạng sống.
Và một ý nghĩ —
Kiếp này, tôi không sống vì bất kỳ ai nữa.
Chỉ vì chính mình.
Gió ngoài cửa làm tóc tôi rối tung.
Tôi kéo cửa kính lên, nổ máy.
Con đường phía trước rất dài, đèn sáng rực.
Tôi đạp ga, không quay đầu.
HẾT

