Khi mang thai được bảy tháng, tôi quyết định ly hôn với Chu Dương.

Bố tôi cho rằng tôi đã ba mươi tuổi rồi, không nên ấu trĩ như vậy.

“Chỉ vì một bó hoa mà ly hôn, bố thấy con điên rồi đấy.”

“Nó không nhớ thì con nói cho nó biết là được mà.”

Kết hôn với Chu Dương ba năm, anh ấy chưa từng nhớ sở thích của tôi.

Tôi từng nghĩ anh ấy vốn dĩ là người chậm chạp, không tinh tế.

Nhưng nửa tháng trước, bạn gái cũ của anh ta nhập viện.

Ngày nào anh ta cũng đều đặn đặt một bó hoa gửi đến bệnh viện.

Đó là hoa bách hợp mà bạn gái cũ anh ta thích nhất.

1

Quyết định ly hôn được đưa ra vào một cuối tuần rất bình thường.

Hôm đó là bữa tiệc gia đình.

Khi tôi và Chu Dương đến nhà hàng, hai bên gia đình đã có mặt đông đủ.

Chu Dương nói với các bậc trưởng bối rằng trên đường bị kẹt xe, để mọi người phải đợi lâu rồi.

Giọng anh mang theo chút áy náy, nhưng lại vô cùng chân thành.

Vì thế vừa dứt lời,

bố tôi đã gọi anh sang ngồi cạnh,

bảo anh uống với mình vài chén.

Hai bà mẹ thì mỗi người một bên vây quanh tôi.

Mẹ Chu cười híp mắt nhìn cái bụng nhô cao của tôi.

“Hình như lại to thêm một vòng rồi.”

Lời lo lắng của mẹ tôi nối ngay sau đó.

“Sao trông con uể oải thế, chân cũng sưng nhiều như vậy.”

Mẹ tôi vừa dứt lời, ánh mắt Chu Dương liền hướng về phía tôi.

Tôi nhìn anh vài giây,

rồi cúi xuống nhìn đôi dép lỗ bị căng chật.

Hình như đúng là sưng hơn nửa tháng trước thật.

Mẹ tôi lại nói: “À đúng rồi, cá lóc giúp tiêu sưng đấy.”

“Lần trước bảo con mua cá lóc, con đã mua chưa?”

Nghe vậy, Chu Dương đặt ly rượu xuống, nghiêm túc trả lời:

“Con mua rồi, mẹ con cách vài hôm lại nấu rồi mang sang.”

“Nhưng cô ấy mỗi lần chỉ ăn được vài miếng.”

Những buổi tiệc thế này, thường chỉ nói chuyện nhà chuyện cửa.

Từ khi tôi mang thai, chủ đề hầu như đều xoay quanh tôi.

Lúc ra về, mẹ tôi kéo Chu Dương lại dặn dò.

Bà nói, với phụ nữ mang thai, quan trọng nhất là giữ tâm trạng vui vẻ, thoải mái cả về thể chất lẫn tinh thần.

Bảo Chu Dương nếu không bận gì thì ở bên tôi nhiều hơn một chút.

Tốt nhất xin nghỉ mấy ngày, đưa tôi ra ngoài đổi gió.

Vì thế, trên đường về, anh hỏi tôi:

“Dạo này em ngủ không ngon à? Quầng thâm mắt rõ lắm rồi.”

“Ừm, tiểu quỷ quậy quá.”

Tôi là kiểu người nghén rất nặng.

Từ tháng thứ hai của thai kỳ đã ăn gì nôn nấy.

Mãi đến khoảng tháng thứ năm, tình trạng nghén mới đỡ hơn một chút.

Nhưng ngay sau đó là thai động.

Tiểu quỷ toàn chọn ban đêm để hoạt động.

Dù vậy cũng miễn cưỡng ngủ được.

Chỉ là gần đây, tần suất quậy phá của nó càng lúc càng nhiều.

Cho nên ngủ không ngon là chuyện đương nhiên.

Chu Dương nhìn về phía bụng tôi, trầm mặc một lúc.

“Hay là anh xin nghỉ mấy ngày, em muốn đi đâu thì nói anh.”

“Không cần đâu, anh sắp được thăng chức rồi, lúc này xin nghỉ không hay.”

Chu Dương mím môi, không nói thêm gì nữa.

Xe đi ngang qua chợ đêm, bên đường có vài người bán hoa.

Tôi quay đầu nhìn anh.

“Hôm nay là Thất Tịch.”

Anh cười: “Từ khi nào em bắt đầu để ý mấy ngày lễ kiểu này vậy?”

Phải rồi.

Chúng tôi yêu nhau hai năm, kết hôn ba năm.

Ngoài Tết Đoan Ngọ, Trung Thu, Tết Nguyên Đán — những ngày truyền thống bắt buộc phải qua —

chúng tôi chưa từng riêng biệt đón Valentine hay Thất Tịch.

Càng chưa từng có cái gọi là kỷ niệm ngày cưới.

Tôi vẫn giữ nụ cười nhàn nhạt trên môi.

“Anh có thể tặng em một bó hoa không?”

Chu Dương nhìn ra ngoài cửa sổ, những người bán hoa dần trở nên mờ nhòe phía sau.

“Được, em thích hoa gì? Anh xuống mua.”

Vừa dứt lời, anh gọi tài xế dừng xe.

Cửa xe mở ra, Chu Dương đứng bên ngoài.

“Hoa hồng? Bách hợp? Hay tulip?”

Một tràng câu hỏi dồn dập hướng về phía tôi.

Dường như anh mãi mãi chỉ ở trên con đường hỏi tôi.

Hơi nóng cuộn theo mùi khét của nhựa đường tràn vào trong xe.

Một cảm giác oi bức, dính nhớp, lấp đầy lồng ngực tôi.

Tôi nhìn anh nửa phút.

Tôi chờ đợi, tôi mong ngóng.

Nhưng cuối cùng, tất cả đều tan biến trong ánh mắt nghi hoặc chẳng hề thay đổi của Chu Dương.

Tôi cười nhẹ: “Thôi, đừng mua nữa.”

2

Căn hộ tân hôn của tôi và Chu Dương nằm ở vị trí rất tốt.

Xung quanh siêu thị, chợ búa đầy đủ.

Quan trọng nhất là gần nơi làm việc của hai đứa.

Khuyết điểm duy nhất là năm đó không mua được chỗ đậu xe.

Mỗi lần gửi xe đều là một vấn đề.

Tài xế vòng một vòng.

Cuối cùng đỗ xe ở vị trí cách nhà năm trăm mét.

Tôi và Chu Dương đi bộ một đoạn.

Chiều tháng bảy, gió cũng mang theo hơi nóng chỉ tăng không giảm.

Chu Dương sợ nóng.

Mới đi được vài bước, anh đã vô thức tăng nhanh bước chân.

Khiến hai người vốn sóng vai nhau

biến thành một trước một sau.

Khi tôi chậm rãi về đến nhà, điều hòa trung tâm đã được bật sẵn.

Chu Dương vừa tắm xong.

Anh mặc bộ đồ ngủ lụa tôi mua cho, ngồi ở phòng khách nghịch laptop.

Tôi nhìn những giọt nước còn vương trên tóc anh, hơi thất thần.

Từ huyền quan vào đến phòng khách rõ ràng rất gần.

Nhưng lúc này lại xa đến thế.

Xa đến mức, tôi và Chu Dương ở bên nhau năm năm,

mãi đến nửa tháng trước, tôi mới như thật sự nhận ra anh.

3

Nói ra cũng trùng hợp, hôm đó tôi đi bệnh viện khám thai định kỳ.

Khi đi thang máy lên làm siêu âm,

có một người phụ nữ mặc đồ bệnh nhân, ôm một bó bách hợp bước vào.

Ban đầu tôi không chú ý đến cô ta.

Cho đến khi cô y tá đứng bên cạnh lên tiếng:

“Đây là bó thứ mười rồi nhỉ?”

Người phụ nữ nhìn bó hoa trong tay, mỉm cười gật đầu.

Cô y tá tiến lại gần hơn vài bước: “Hôm nay viết gì thế?”

“Ừm, ‘Ta thấy chúng sinh đều là cỏ cây, chỉ khi thấy anh mới là núi xanh.’”

“Ngày nào cũng một câu tình thoại thật đấy.”

Vì tò mò, tôi liếc nhìn tấm thiệp.

Trong khoảnh khắc đó, hô hấp tôi như ngừng lại vài giây.

Thiệp được viết tay.

Bố cục rất chỉnh tề, mở đầu là: Tặng: Tống Viện.

Ở giữa là câu tình thoại kia, góc phải bên dưới là tên người tặng hoa: Chu Dương.

Chu Dương có một thói quen khi viết chữ.

Hễ là nét phẩy hay nét mác, anh đều dừng lại một chút rồi mới hất ra.

Tôi hy vọng nét chữ chỉ là trùng hợp, hy vọng cái tên chỉ là trùng tên.

Thế nên, trong không gian chật hẹp ấy,

tôi đóng vai một kẻ nghe lén đáng khinh.

Cố gắng tìm trong cuộc đối thoại của họ chút chứng cứ của sự trùng hợp.

“Cô Tống, người này đang theo đuổi cô à?”

“Là bạn trai cũ.”

“Ồ, tôi hiểu rồi, là muốn nối lại tình xưa.”

“Nhưng cô nhập viện lâu như vậy, ngoài gửi hoa, hình như anh ta chưa từng đến thăm cô lần nào, vậy thì thiếu thành ý quá.”

“Anh ấy là kỹ sư, công việc bận rộn, không rời đi được.”

“Wow, trai ngành kỹ thuật à? Không phải người ta đều nói trai kỹ thuật không biết lãng mạn sao?”

“Vậy hai người có quay lại không?”

Nghe đến đây, khóe mắt tôi vô thức nhìn sang Tống Viện.

Môi cô ta khẽ mở.

Nhưng đúng lúc ấy, cửa thang máy mở ra.

Cô ta chưa kịp trả lời, tôi cũng không nghe được đáp án.

Hôm đó, sau khi khám thai xong trở về nhà,

tôi lần theo manh mối tìm được dấu vết tình yêu giữa Chu Dương và Tống Viện.

Chu Dương điềm đạm, tự chủ.

Anh không thích những buổi xã giao không cần thiết, cũng không xem video ngắn.

Phần lớn thời gian đều dành cho công việc.

Vì vậy ngoài WeChat và QQ, anh không có mạng xã hội nào khác.

Trang bạn bè và không gian cá nhân của anh rất sạch sẽ.

Bài gần nhất cũng là nửa năm trước, liên quan đến công việc.

Chỉ có một điểm khác biệt — trong không gian có một album riêng tư.

Câu hỏi mở album là: “Loài hoa tôi thích nhất là gì?”

Trong ấn tượng của tôi, Chu Dương không hề thích hoa cỏ.

Vì vậy tôi thử liền mấy đáp án đều sai.

Cho đến khi trước mắt tôi lóe lên bó bách hợp trắng kia.

Album mở ra,

hàng loạt ảnh chụp màn hình tin nhắn dày đặc hiện ra trước mắt tôi.

Họ yêu nhau khi du học, chia tay sau khi tốt nghiệp.

Là Tống Viện theo đuổi anh trước.

Bảy mươi bảy bức thư tay.

Một trăm tám mươi phần bữa sáng.

Cuối cùng đã giúp Tống Viện chinh phục được Chu Dương — cái cây khô khan ấy.

Anh sẽ ghi lại sở thích của cô ta trong mục ghi chú.