14
Trần Nguyệt ngẩng đầu nhìn ban công tầng trên còn sáng đèn.
Cuối cùng không nhịn được.
“Anh ta chết rồi à? Sao còn không xuống?”
Tôi nghẹn ngào tìm lại giọng mình.
“Tớ chuẩn bị ly hôn với anh ấy.”
“Cậu nói thật đi, anh ta ngoại tình rồi phải không?”
Tôi lắc đầu.
Trần Nguyệt đấm mạnh một cú lên vô lăng, quay sang định nói gì đó, nhưng vừa thấy mặt tôi đầy nước mắt liền im bặt.
Rất lâu sau.
Cô nhìn xuống bụng tôi, dè dặt hỏi.
“Vậy đứa bé thì sao?”
Tôi ổn định lại cảm xúc, trả lời cô.
“Sinh ra, tớ tự nuôi.”
Nghe vậy, Trần Nguyệt trầm ngâm một lúc.
Rồi nở nụ cười.
“Vậy nói trước nhé, tớ vẫn là mẹ nuôi của nó.”
Trần Nguyệt khuyên tôi đến nhà cô ở vài ngày.
Tôi từ chối.
Tôi biết có những thứ không thể trốn tránh.
15
Tôi về nhà, nói chuyện ly hôn với bố mẹ.
Bố tôi bật dậy cái rụp.
“Chỉ vì một bó hoa mà ly hôn, bố thấy con điên rồi.”
“Nó không nhớ thì con nói cho nó biết.”
“Con ba mươi tuổi rồi, sao còn ấu trĩ như vậy!”
“Bố không đồng ý ly hôn, cầm hành lý về ngay cho bố.”
Mẹ tôi đứng bên cạnh nãy giờ không nói gì, bước lên nhận lấy vali của tôi.
“Ông bắt nó chạy đi chạy lại làm gì, nó còn đang mang thai to như vậy.”
“Có chuyện gì, ngày mai nói.”
Bố tôi lườm mẹ một cái, lẩm bẩm.
“Đúng là con gái bà nuôi ra.”
Mẹ tôi không để ý ông, kéo tôi vào phòng.
Đêm đó, mẹ ngủ cùng tôi.
Bà như hồi tôi còn nhỏ, vỗ lưng tôi dỗ ngủ.
Tôi hỏi bà có điều gì muốn nói với tôi không.
Bà chỉ nói một câu, thời đại của tôi không giống thời của bà, ly hôn cũng chẳng phải chuyện hiếm.
Ngoài ra, bà không nói thêm một lời dư thừa nào.
Sự ủng hộ lặng lẽ của mẹ khiến tôi có một giấc ngủ ngon nhất suốt nửa tháng qua.
16
Sáng hôm sau.
Bố tôi gọi Chu Dương và bố mẹ anh đến.
Trước mặt trưởng bối.
Chu Dương kể rõ ràng mọi chuyện sau khi anh và Tống Viện gặp lại.
Anh nói rất chi tiết, không hề giấu giếm.
Bố mẹ Chu nói với tôi.
Chu Dương từ nhỏ tính tình khô khan, có chuyện gì thì nói thẳng, thích gì thì bảo nó mua, đừng vòng vo.
Mẹ Chu nắm tay tôi, chân thành nói:
“Vợ chồng trẻ cãi vã chút là chuyện bình thường, chứ không thể nói ly hôn, tổn thương tình cảm lắm.”
“Chu Dương có gì không đúng, mẹ thay nó xin lỗi con.”
“Con ngoan, nó là khúc gỗ, làm con chịu thiệt rồi.”
Bố tôi cười hòa giải, bảo Chu Dương ra tiệm hoa, mỗi loại mua cho tôi một bó.
Chuyện này coi như xong.
Cảm giác bất lực sâu thẳm ấy lại lần nữa ập đến.
Kéo tôi chìm xuống.
Tôi nói với họ, không phải vì một bó hoa.
Cũng không phải vì anh và Tống Viện ăn hai bữa cơm.
Nhưng dường như họ không hiểu.
Họ cho rằng tôi làm quá.
Tôi biết mình đang mang thai.
Con chúng tôi sắp chào đời.
Ly hôn không giống chia tay, nó liên quan đến hai gia đình.
Vì thế tôi đã do dự.
Nửa tháng đó, tôi dằn vặt, tôi giằng co.
Tôi tự nhủ, tiền của anh đều ở chỗ tôi.
Cùng lắm nhắm một mắt mở một mắt cho qua.
Nhưng mỗi khi tôi nhắm mắt lại.
Trong đầu lại hiện lên từng hình ảnh Chu Dương và Tống Viện ở bên nhau.
Tôi có thể chấp nhận anh không tò mò vì sao tôi xem một bộ phim cả chục lần.
Chấp nhận anh không tò mò trong nhật ký tôi viết gì.
Chấp nhận anh không nhớ sở thích của tôi.
Tôi có thể chấp nhận khuyết điểm của anh, bao dung sự khô khan của anh.
Cảm giác đó giống như, tôi có thể chấp nhận anh là nước lặng.
Nhưng tôi không thể chấp nhận, anh sôi lên trong tay người khác.
Tôi kiên quyết ly hôn.
Hai bên bố mẹ thấy thái độ tôi cứng rắn, tự giác rời khỏi phòng ngủ.
Chỉ để lại tôi và Chu Dương.
Anh kéo ghế ngồi cạnh tôi, nhìn tôi nói.
“Anh thật sự không hiểu lần này vì sao em làm ầm lên như vậy.”
“Ba năm kết hôn, chẳng phải chúng ta vẫn luôn sống rất tốt sao?”
“Anh nhớ nhầm rồi.”
“Từ lúc yêu đến khi kết hôn vẫn luôn rất tốt, thậm chí chưa từng cãi nhau.”
“Nhưng anh biết vì sao không?”
Tôi cười mỉa.
“Vì em luôn nhường anh.”
Chu Dương không hiểu.
“Nếu trước đây em có thể bao dung, vậy vì sao bây giờ lại không được?”
“Nếu là vì Tống Viện, anh có thể lấy danh dự ra thề, anh với cô ấy thật sự chỉ là bạn, không có bất cứ hành vi vượt giới hạn nào, anh…”
Tôi cắt ngang lời anh.
“Đừng tự lừa mình nữa được không? Thừa nhận trong lòng anh vẫn còn cô ấy, đâu có gì mất mặt. Giống như em đã thừa nhận anh không yêu em vậy. Chúng ta chia tay trong hòa bình, cần gì phải làm đến mức khó coi?”
“Yêu hay không yêu quan trọng đến vậy sao?” Chu Dương cao giọng.
“Bản chất của hôn nhân vốn là sống tạm bợ với nhau. Em xem thế hệ bố mẹ chúng ta chẳng phải cũng tạm bợ mà sống hết một đời sao? Đường Ninh, trưởng thành một chút được không?”
Chu Dương đứng dậy, từ trên cao nhìn xuống tôi.
“Em ích kỷ, nhưng anh không thể để con vừa sinh ra đã là gia đình đơn thân.”
“Anh không đồng ý ly hôn.”
Tôi chưa từng nghĩ có một ngày tôi và Chu Dương thật sự phải ra tòa đối chất.
Dù tôi đã chuẩn bị cho tình huống xấu nhất.
Nhưng trong lòng tôi hiểu rõ.
Nếu thật sự khởi kiện, từ nộp đơn đến mở phiên tòa, ít nhất cũng phải một tháng.
Chu Dương không có lỗi nghiêm trọng, sơ thẩm sẽ không xử ly hôn, vậy lại phải chờ thêm nửa năm nữa.
Nhưng tôi không chờ được, tôi sắp sinh rồi.
Bàn tay buông bên người tôi run không ngừng.
Anh không yêu tôi, lại muốn trói buộc tôi.
Tôi lau khô nước mắt không biết đã trào ra từ lúc nào, ngẩng đầu nhìn thẳng vào anh.
“Vậy thì khởi kiện đi. Tôi không sống tạm.”
“Muốn ly hôn cũng được, con theo tôi.”
Câu nói đó như một ngòi nổ.
Thổi tung cảm xúc của tôi thành tro bụi.
Tôi vớ lấy gối ôm ném về phía anh.
Tôi bảo anh cút đi, tôi nói không muốn nhìn thấy anh.
17
Sau khi Chu Dương rời đi, bố tôi vào phòng.
Ông trách tôi tùy hứng.
Ông nói năm xưa người cầu hôn là tôi.
Bây giờ người đòi ly hôn cũng là tôi.
Ông nói hai người ở bên nhau là phải bao dung lẫn nhau.
Chu Dương không biết cách yêu, thì tôi phải nói nhiều hơn, dạy anh nhiều hơn.
Tai tôi ong ong.
Nhưng anh ấy biết mà, tôi còn phải dạy thế nào.
Lúc xem mắt tôi đã nói với anh tôi thích hoa tulip.
Ba năm nay trong nhà chưa từng thiếu tulip.
Ngay trước mắt anh, anh vẫn không nhớ nổi.
Tôi còn phải nói thế nào nữa.
Tôi siết chặt tấm vải sofa.
“Đúng là con cầu hôn anh ấy. Con dũng cảm theo đuổi tình yêu, con không sai.”
Bố tôi tức đến run người.
“Con ba mươi rồi, ly hôn còn mang theo con, ai thèm lấy con nữa.”
“Con có dũng khí theo đuổi tình yêu, thì cũng có dũng khí rút lui. Con có công việc, có thu nhập, con không cần ai lấy, con tự nuôi được.”
Gân xanh trên trán tôi giật liên hồi, cơ thể bắt đầu mềm nhũn, mất sức.
Nhưng lời trách móc của bố tôi vẫn tiếp tục.
Ông nói con gái gả đi như nước hắt ra ngoài.
Nếu tôi nhất quyết ly hôn, thì đừng bước chân vào nhà này nữa.
“Tôi bao dung ông cả đời, ông đến một bộ quần áo tử tế cũng chưa từng chủ động mua cho tôi.”
“Giờ ông còn muốn con gái đi lại con đường của tôi.”
“Không cần ông đồng ý, cùng lắm mẹ con tôi dọn ra ngoài cho ông ở một mình.”
Đó là những lời cuối cùng tôi nghe được trước khi ngất đi, là tiếng mẹ tôi lao vào phòng nói vậy.
Xuất huyết nặng, con sinh non.
Tôi được đẩy thẳng vào phòng phẫu thuật.
Đi một vòng trước cửa Quỷ Môn Quan.
May mắn thay, mẹ con đều bình an.
Không biết vì lý do gì.
Nghe mẹ nói, Chu Dương đã đứng ngoài phòng chăm sóc đặc biệt rất lâu.
Cuối cùng đồng ý ly hôn.
18
Ba tháng sau, tôi trở lại công việc.
Con gái giao cho mẹ tôi chăm sóc.
Ngày ngày đi làm tan làm, cuộc sống bình lặng vững vàng.
Nhưng tôi không gặp lại Chu Dương nữa.
Mỗi lần anh đến thăm con, tôi đều cố ý tránh mặt.
Tình cảm mấy chục năm, nói quên ngay thì không thực tế.
Nhưng so với cả đời, tôi vẫn nghiêng về kết cục hiện tại hơn.
Trong khoảng thời gian đó, tôi nghe nói chuyện của Chu Dương.
Sau khi ly hôn, anh theo đuổi lại Tống Viện.
Điều này nằm trong dự liệu của tôi, tôi không hề ngạc nhiên.
Thời gian đẩy tôi tiến về phía trước.
Lần gặp lại Chu Dương là nửa năm sau.
Hôm đó tôi hẹn ăn cơm với Trần Nguyệt.
Giữa chừng tôi đi vệ sinh.
Bắt gặp Chu Dương đứng bên bồn rửa tay gọi điện.
“Anh đã nói là đang ăn với khách hàng rồi.”
“Xem phim lúc nào chẳng được, sao nhất định phải là hôm nay.”
“Anh không yêu cầu em chia sẻ áp lực, chẳng lẽ em không thể hiểu chuyện một chút sao?”
Dứt lời, Chu Dương cúp máy, quay người đối diện ánh mắt tôi.
Anh mặc bộ vest hơi nhăn.
Đôi mày cau chặt giãn ra khi nhìn thấy tôi.
Tôi khẽ gật đầu với anh.
Anh chỉ về phía bàn khách.
“Anh đi ăn cùng khách.”
Tôi cười: “Xem ra khách của anh thích ăn cay.”
Anh nhìn tôi, khóe môi cong lên nụ cười nhạt.
“Ừm, giống em.”
“Vậy tôi không làm phiền anh.”
Tôi không dừng lại, nói xong liền vào nhà vệ sinh.
So với lúc vừa ly hôn.
Bây giờ tôi điềm tĩnh hơn nhiều.
Nghe anh nói chuyện điện thoại với Tống Viện.
Không khó nhận ra họ không ở bên nhau vui vẻ lắm.
Tôi từng nghĩ mình sẽ hả hê.
Nhưng tôi không.
Trong lòng tôi chỉ một mảnh bình thản.
Có lẽ thứ không có được, mãi mãi là tốt nhất.
Còn khi có được rồi, kết cục đều như nhau.
19
Tôi và Chu Dương không xóa liên lạc của nhau.
So với trước đây, anh thay đổi khá nhiều.
Tôi là người thích ghi lại cuộc sống.
Chuyện nhỏ như hạt mè cũng đăng một dòng trạng thái.
Trước kia Chu Dương chưa từng bình luận hay bấm thích.
Nhưng gần đây anh bắt đầu chú ý lại những cập nhật của tôi.
Anh bấm thích hơn trăm bài đăng của tôi.
Tôi không biết anh có ý gì, cũng không quan tâm.
Tôi chuyên tâm sống cuộc đời của mình.
Mất ở phía đông, được ở phía tây.
Thoáng cái lại nửa năm trôi qua, tôi được thăng chức.
Tôi không ngờ Chu Dương lại chủ động nhắn tin chúc mừng tôi.
“Chúc mừng em.”
Tôi trả lời: “Cảm ơn.”
Rất nhanh sau đó, anh lại gửi thêm một tin.
“Khi nào rảnh anh mời em ăn cơm.”
Lần này tôi không trả lời.
Cuối tuần liên hoan cùng đồng nghiệp.
Tâm trạng tốt, tôi uống thêm mấy ly.
Lúc loạng choạng được đồng nghiệp dìu ra khỏi nhà hàng,
tôi nhìn thấy Chu Dương.
Anh lần theo bài đăng trên vòng bạn bè của tôi mà tìm đến.
Thấy tình huống như vậy, đồng nghiệp lần lượt rời đi, để lại không gian cho hai người chúng tôi.
“Có chuyện gì sao?” tôi hỏi.
Anh mím môi, lấy từ cặp laptop ra cuốn nhật ký của tôi.
“Anh đọc rồi, anh không biết em lại…”
Tôi cắt ngang: “Đều qua rồi.”
Cuốn nhật ký ấy là tôi cố ý để lại.
Những dòng chữ dày đặc đó.
Chứa đựng tâm tư thiếu nữ của tôi.
Nuôi dưỡng niềm vui khi làm vợ.
Và cả niềm háo hức chờ đón kết tinh tình yêu của chúng tôi.
Tôi từng tưởng tượng vô số lần cảnh anh mở cuốn nhật ký ấy ra.
Không ngờ lại là một năm sau khi chúng tôi ly hôn.
Chu Dương cúi mắt, tôi không nhìn thấy cảm xúc nơi đáy mắt anh.
Anh như đang đấu tranh điều gì đó trong lòng.
Rất lâu sau, anh ngẩng lên.
“A Ninh, chúng ta còn có thể quay lại không?”
Tôi sững lại.
Tôi biết anh và Tống Viện ở bên nhau không vui vẻ.
Nhưng cho dù có không vui đến đâu,tôi cũng chưa từng nghĩ anh sẽ quay đầu tìm tôi.
Trong khoảnh khắc ấy.
Trong đầu tôi hiện lên cảnh lần đầu gặp anh.
Anh vẫn mặc bộ đồng phục xanh trắng.
Nhưng lần này, trên người anh không còn ánh sáng nữa.
Trong nhà ăn ồn ào năm ấy, anh dường như cũng không còn rực rỡ đến vậy.
Tôi mở miệng định nói.
Đúng lúc đó điện thoại anh reo lên, anh bắt máy, giọng Tống Viện vang ra.
“Anh xuống máy bay chưa?”
“Em không tìm thấy cái sườn xám chúng ta mua lần trước đi du lịch, anh biết để ở đâu không?”
Chu Dương nhíu mày, không nói gì, cúp máy.
Rất lâu sau, anh khẽ nói.
“A Ninh, trước đây đều là em giúp anh lo liệu mọi thứ.”
“Bây giờ anh mới biết, cuộc sống của anh đã không thể thiếu em.”
“Chu Dương…”
“Em đừng vội trả lời, nghe anh nói hết được không?”
Ánh mắt anh vô cùng chân thành.
“Trong nhật ký em đã trách anh rất nhiều lần vì không nhớ sở thích của em. Anh biết trước đây là anh không tốt, nhưng bây giờ anh nhớ rồi, em xem, anh còn đặc biệt ghi lại.”
Anh mở mục ghi chú trên điện thoại cho tôi xem.
“Anh biết em không ăn rau mùi, em thích hoa tulip, em thích nghe nhạc Tiết Chi Khiêm.”
“Em thích xem phim ‘Tha thứ cho anh 77 lần’.”
“Anh cũng xem rồi.”
Anh tự giễu cười một tiếng.
“Em đâu chỉ tha thứ cho anh 77 lần, chắc 770 lần cũng có rồi.”
“Cho anh một cơ hội bù đắp cho em, cũng cho con gái chúng ta một gia đình trọn vẹn, được không?”
Tôi nhìn anh một lúc, trong lòng không khỏi nghĩ.
Nếu những lời này, anh nói khi tôi lần đầu đề nghị ly hôn,
tôi nhất định sẽ cho anh thêm một cơ hội.
Tôi đã yêu anh nhiều năm như vậy.
Tôi từng hoang mang, từng bất lực.
Nhưng trước tình yêu dành cho anh, tất cả đều không đáng kể.
Tôi vẫn luôn đợi, đợi một ngày anh hiểu ra.
Bất kể lời nói hôm nay của anh là thật lòng hay giả dối.
Ít nhất tôi cũng đã đợi được.
Nhưng lúc này trong lòng tôi chỉ thấy buồn cười.
Một cảm xúc khó nói lan ra khắp tim.
Tôi lắc đầu.
“Không quay lại được nữa.”
Chu Dương định bước lên nắm tay tôi.
Tôi thu tay lại trước, khép chặt vạt áo khoác.
Tôi vẫy một chiếc taxi, nhìn anh một cái.
“Không cần bù đắp, coi như tặng anh đó.”
Tôi lên taxi, trong gương chiếu hậu, lưng Chu Dương khom xuống.
Cuối cùng anh ngồi xổm xuống đất.
Điện thoại trong túi rung lên.
Tôi thu hồi ánh mắt, lấy điện thoại ra, là tin nhắn thoại của mẹ.
Giọng bà không giấu được niềm vui.
Bà nói con gái vừa mới gọi một tiếng “mẹ”.
Sống mũi tôi cay xè, nước mắt vì vui mừng mà trào ra.
Tôi vội vàng gọi lại cho mẹ.
“Mẹ, con nhận được tiền thưởng cuối năm rồi, Tết này chúng ta đi du lịch nhé.”
Lần này mẹ không còn bảo tôi tiêu tiền hoang phí như trước.
Bà đồng ý rất dứt khoát.
Tôi bỗng thấy khoảnh khắc này của mình, hạnh phúc vô cùng.
Không liên quan đến tình yêu.
Hết

