12
Vừa bước vào thang máy,
chiếc điện thoại trong túi rung lên.
Là tin nhắn của Trần Nguyệt.
“Tớ đang ở dưới nhà cậu.”
Vỏn vẹn sáu chữ.
Khiến sống lưng tôi vốn vẫn luôn thẳng tắp, bỗng chùng xuống.
Cửa thang máy mở ra.
Tôi nhìn thấy Trần Nguyệt đang đi đi lại lại trước cửa.
Cô sững lại một chút, rồi cười hì hì với tôi:
“Tớ đang nghĩ xem kiếm cớ gì để lên gõ cửa nhà cậu đây.”
Trần Nguyệt giúp tôi đặt vali lên xe.
Tôi hỏi cô sao đột nhiên lại đến tìm tôi.
Cô nghiêng đầu nhìn tôi.
“Mấy trò vặt đó của cậu lừa người khác thì được, lừa tớ thì phải luyện thêm.”
Tôi bật cười.
Nhưng cười được một lúc, nước mắt lại rơi xuống.
Cảm xúc một khi vỡ đê, sẽ không thu lại được nữa.
Trong xe chìm vào im lặng, chỉ còn tiếng nức nở của tôi.
Tôi vẫn luôn nghĩ tôi và Chu Dương kết hôn vì tình yêu.
Trong nhận thức của tôi, hai người nếu đã quyết định kết hôn,
đã quyết định xây dựng một gia đình mới,
thì chứng tỏ họ yêu nhau.
Huống hồ chúng tôi còn yêu nhau hai năm.
Nếu không yêu, cũng sẽ không bước vào hôn nhân.
Vì vậy ba năm kết hôn, tôi chưa từng hỏi anh có yêu tôi không.
Tôi cũng chưa từng biết,
hóa ra không có tình yêu cũng có thể sống cùng nhau.
Ánh đèn đường ngoài cửa sổ hắt bóng lên gương mặt Trần Nguyệt.
Cô vẫn nhìn chằm chằm về phía cửa thang máy.
Tôi biết vì sao cô chậm chạp chưa nổ máy.
Tôi và cô là bạn từ thuở còn để mông trần chạy chơi.
Cô hiểu tôi hơn cả bố mẹ tôi.
Tôi thuộc kiểu cơ địa dễ béo, lại thêm ảnh hưởng từ gia đình nguyên sinh.
Thế nên dần hình thành tính cách tự ti, khép kín.
13
Trước khi lên cấp ba, Trần Nguyệt luôn ở bên tôi.
Sau khi lên cấp ba, tôi học ở thành phố, cô học ở huyện.
Chỉ cuối tuần mới gặp được một lần.
Trường cấp ba số một của thành phố áp lực cạnh tranh rất lớn, trong thời gian đó cân nặng tôi tăng vọt.
Thêm gương mặt đầy mụn tuổi dậy thì, tôi trở thành đối tượng trêu chọc trong lớp.
Đủ loại biệt danh: “Cục mỡ”, “Heo béo” ập đến.
Có một lần tôi đi nhà ăn lấy cơm.
Hôm đó tôi lấy được món thịt kho tàu tôi thích nhất.
Tôi vui vẻ bưng khay, muốn tìm chỗ trống ngồi xuống.
Nhà ăn đông người, không biết ai vấp chân tôi.
Tôi ngã sấp mặt xuống đất, mặt chúi thẳng vào khay cơm.
Thịt băm trộn với cơm dính đầy mặt tôi.
Nước sốt nhầy nhụa thấm ướt cả tóc.
Tôi trở thành tâm điểm của cả hội trường.
Có người dẫn đầu hò hét.
“Đây chẳng phải Đường Ninh lớp mình sao, béo sắp thành heo rồi mà còn ăn nữa.”
“Nhìn cô ta lấy bao nhiêu cơm kìa, ăn còn nhiều hơn con trai.”
Những lời bàn tán xì xào dìm tôi xuống giữa biển người.
Giữa chừng không biết ai hô một câu.
“Chu Dương đi gọi hiệu trưởng rồi.”
Đám đông tản ra, một bàn tay cầm khăn giấy đưa đến trước mặt tôi.
“Lau đi.”
“Tớ ở lớp bên cạnh, nếu không ngại sau này có thể cùng nhau ăn ở nhà ăn.”
Cậu thiếu niên mặc đồng phục xanh trắng.
Ánh nắng ngoài cửa sổ rọi vào nhà ăn ồn ào đông đúc, chiếu lên người cậu.
Cậu giống như một tia sáng.
Bất ngờ chiếu vào những năm tháng u tối của tuổi dậy thì tôi.
Sau này tôi mới biết.
Cậu chính là Chu Dương, người lần nào cũng đứng đầu bảng xếp hạng.
Từ lần đó, tôi có bạn ăn cùng.
Nhưng cũng chỉ dừng lại ở việc cùng nhau ăn cơm, trong suốt quá trình gần như không nói câu nào.
Tôi thậm chí không dám nhìn thẳng vào cậu.
Học sinh thành tích xuất sắc không chỉ được thầy cô yêu thích.
Ngay cả hiệu trưởng cũng đặc biệt khen ngợi.
Cho nên nhờ có cậu, những người trước đây nói xấu tôi trước mặt, dần dần chỉ dám xì xào sau lưng.
Lần thứ hai tôi chủ động nói chuyện với cậu.
Là khi chúng tôi cùng ăn ở nhà ăn, phía sau có người buông một câu:
“Hai đứa quái thai.”
Chu Dương cũng nghe thấy.
Tôi nói: “Làm liên lụy cậu bị mắng, hay là chúng ta đừng ăn cùng nữa.”
Cậu bảo tôi đừng để ý.
Cậu nói chúng tôi là học sinh, thành tích tốt mới là chân lý.
Tôi nghe lời cậu.
Cách ly những âm thanh bên ngoài, dồn tâm trí vào việc học.
Nhìn tên mình trên bảng xếp hạng ngày càng gần cậu hơn,
trở thành chuyện vui nhất thời cấp ba của tôi.
Ba năm cùng ăn cơm, tôi lặng lẽ ghi nhớ sở thích của cậu.
Tôi biết cậu không ăn hành, không ăn rau mùi.
Tôi nhận ra cậu thích mặc đồ màu tối.
Phát hiện cậu thích nghe nhạc Trần Dịch Tấn.
Những tâm tư không dám nói ấy, ngoài cuốn nhật ký của tôi,
chỉ có Trần Nguyệt biết.
Mùa hè sau khi tốt nghiệp cấp ba.
Cô nhìn tôi ngẩn người trước số điện thoại của Chu Dương.
Liền giật lấy điện thoại tôi.
Cô nói không muốn tôi để lại tiếc nuối.
Tự mình bấm gọi cho Chu Dương.
Nhưng người nghe máy không phải Chu Dương.
Thứ đến sau đó lại là tin anh ra nước ngoài.
Ban đầu tôi nghĩ mối thầm mến chưa từng nói thành lời này
cuối cùng sẽ chìm vào dòng chảy của thời gian.
Nhưng anh lại xuất hiện.
Cuộc trùng phùng sau bảy năm.
Tôi không còn là cô gái béo tự ti, nhút nhát năm xưa nữa.
Vậy mà sau khi có được cách liên lạc của anh,
tôi lại hết lần này đến lần khác hỏi Trần Nguyệt:
“Tớ có xinh không?”
Câu trả lời của cô ấy trước sau như một.
“Này chị em, với điều kiện của cậu bây giờ, đừng nói là xứng với Chu Dương, đến phú nhị đại cũng còn dư sức.”
“Kẻ nên tự ti phải là cái khúc gỗ đó.”
Phải rồi, chúng tôi đều nghĩ anh là khúc gỗ.
Vì thế tôi nhường nhịn anh, chiều theo anh.
Nào ngờ, anh thật ra cũng biết cách yêu một người.

