Ta nghe mà bực bội vô cùng, lập tức quay sang xác nhận với Đại cữu.

“Đại cữu. Thanh Khâu chúng ta có phải có một hồ nước có thể kiểm tra một người có phải tộc nhân Thanh Khâu hay không?”

“Nếu không phải người Thanh Khâu, nước hồ sẽ ăn mòn tận xương, thậm chí có thể mất mạng?”

Đại cữu gật đầu.

“Đúng là có. Con muốn…”

Ta ngẩng đầu, ánh mắt kiên quyết.

“Đúng! Cho nàng ta đi qua hồ nước ấy!”

Mẫu thân là Thần Nữ Thanh Khâu, địa vị cao quý. Người Thanh Khâu chắc chắn không có khả năng giả mạo nàng.

Vậy kẻ này chỉ có thể là dị tộc.

Chỉ cần đi qua hồ nước, nàng ta chắc chắn sẽ lộ sơ hở.

Nghe vậy, “mẫu thân” ngừng khóc. Trên mặt chẳng hề có chút sợ hãi.

“Ta có thể xuống. Nhưng bảo bảo, sau khi kiểm tra xong, chúng ta đừng chơi nữa được không? Mẫu thân thật sự rất đau lòng.”

Phụ thân siết tay nàng, quay đầu nhìn ta với chút tức giận.

“Tiểu Cửu! Con vừa mới sinh đã chọc mẫu thân tức giận như vậy sao? Nàng vì con làm biết bao nhiêu chuyện. Con lại đối xử với nàng như thế?”

Ta hoàn toàn không để ý lời trách mắng của ông. Trong lòng chỉ cảm thấy kỳ lạ.

Vì sao kẻ giả này không hề sợ?

Chẳng lẽ còn có hậu chiêu?

Nhưng hồ nước Thanh Khâu từ trước đến nay chưa từng nhận sai người.

Chỉ cần không phải tộc nhân Thanh Khâu, vừa chạm nước liền đau đớn kêu gào. Bất kể dính nhiều hay ít, ngoại tộc đều sẽ bị trọng thương. Nghiêm trọng hơn còn mất mạng.

Thế mà khi tới trước hồ, kẻ giả mạo vẫn mặc nguyên y phục, không nói lấy một câu, lập tức nhảy thẳng xuống.

Một giây.

Hai giây.

Cho tới khi nàng bước lên bờ, trên người vẫn không có lấy một vết thương.

Giống như vừa ngâm trong một hồ nước bình thường, thậm chí còn mỉm cười.

Không thể nào!

Ta kinh hãi ngẩng đầu. Đầu óc trống rỗng.

Phụ thân cởi ngoại bào khoác lên vai nàng.

“Tiểu Cửu, con cũng nhìn thấy rồi. Nàng không có vấn đề. Là con nghĩ nhiều thôi.”

Tám vị cữu cữu cũng lần lượt khuyên.

“Tiểu Cửu, được rồi. Kiểm tra cũng kiểm tra rồi. Điều tra cũng điều tra rồi. Trở về yến tiệc thôi. Có khi thật sự chỉ là hiểu lầm…”

“Không!”

Ta đau đớn cảm nhận mối liên hệ đã biến mất giữa mình và mẫu thân.

Không thể sai được.

Mẫu thân, người rốt cuộc đã gặp phải chuyện gì?

Tại sao lại bị kẻ khác cướp mất thân phận?

Ngay cả chết cũng không được yên!

“Ta muốn nàng dùng Chiếu Tâm Kính!”

Ta mặc kệ nàng đã dùng cách gì để vượt qua hồ nước.

Chiếu Tâm Kính vừa soi, bất kể yêu ma quỷ quái gì đều sẽ hiện nguyên hình.

Thần hồn. Ký ức.

Không thứ nào có thể che giấu.

Dù dáng vẻ bên ngoài giả giống đến đâu, thần hồn không đúng chính là không đúng!

Chỉ cần không phải mẫu thân, nàng ta chắc chắn có ký ức riêng. Đến lúc ấy, vừa soi là biết.

Lục cữu thấy ta kiên quyết như vậy, chỉ đành lấy Chiếu Tâm Kính ra đưa cho ta.

Ta nâng kính lên, hướng thẳng về phía kẻ giả mạo.

Mặt kính nổi lên từng vòng gợn sóng. Một đạo thần hồn dần hiện ra.

Nhưng đó rõ ràng chính là thần hồn của mẫu thân!

Ngay cả ký ức cũng hoàn toàn giống nhau!

Chiếu Tâm Kính tuột khỏi tay ta, rơi xuống đất.

“Sao có thể!”

Ta không dám tin.

“Ngươi rốt cuộc là thứ gì? Vì sao ngay cả Chiếu Tâm Kính cũng không soi ra được! Ta còn muốn dùng Định Vị Thuật…”

Ta lập tức điều động toàn bộ linh lực trong cơ thể, chuẩn bị bấm quyết bố trận.

Nhưng các vị thần tiên xung quanh đã hoàn toàn nhận định nàng là mẫu thân thật.

“Tiểu oa nhi à, đừng quậy nữa. Nàng ấy chắc chắn chính là mẫu thân của con. Không sai được. Con thử thế nào cũng chỉ có cùng một kết quả thôi.”

“Đúng vậy. Chơi cũng phải có giới hạn. Con làm thế sẽ khiến mẫu thân đau lòng lắm.”

Sắc mặt phụ thân càng nghe càng đen.

Ông sải bước tới, muốn ngăn ta lại, cưỡng ép ôm ta trở về yến tiệc.

Không được để ông bắt được!

Nếu hôm nay ta không thể vạch trần kẻ giả mạo ngay trước mặt người của Tam Giới, vậy tất cả những gì thuộc về mẫu thân sẽ hoàn toàn rơi vào tay nàng ta.

Ta không chấp nhận!

Ta liều mạng giãy giụa. Nhưng pháp lực của phụ thân quá mạnh.

Một luồng sức mạnh vô hình khống chế ta, khiến ta không thể nói, cũng không thể cử động.

Ta lập tức khóa chặt ánh mắt vào kẻ giả mạo.

Nhìn khuôn mặt của nàng ta, lửa giận trong lòng bùng lên dữ dội.

Ầm!

Một nguồn sức mạnh khổng lồ đột nhiên trào ra từ sâu trong thần hồn.

Vô số ký ức truyền thừa điên cuồng tràn vào đầu.

Cơ thể vốn yếu ớt lập tức mạnh lên với tốc độ kinh người.

Ta trực tiếp vượt qua giai đoạn ấu thú của Cửu Vĩ Hồ Thượng Thần, bước thẳng vào trạng thái trưởng thành mạnh mẽ.

Có sức mạnh trong tay, ta lập tức phá tan cấm chế.

Ta lao một mạch tới trước tượng Cửu Vĩ Hồ Tiên.

Trước khi đám người kịp đuổi tới, hai chân trước nhanh chóng kết ấn, dùng thần lực bố trí Định Vị Trận.

Ta giật xuống miếng ngọc bội mẫu thân từng cho mình.

Thần lực hòa vào ngọc bội.

Viên ngọc lập tức bay lên không trung, bắt đầu truy tìm vị trí cuối cùng mẫu thân từng xuất hiện.

Ngọc bội xoay một vòng.

Sau đó bay thẳng tới trên đầu kẻ giả mạo!

Ta phun ra một ngụm máu, thu ngọc bội lại.

Trong mắt tràn đầy kinh nghi.

Tại sao?

Người này rốt cuộc là ai?

Sao lại có thủ đoạn thông thiên như vậy?

Ngay cả thiên đạo cũng cho rằng nàng ta mới là Thần Nữ Thanh Khâu?

Có thiên đạo làm chứng, tám vị cữu cữu càng cho rằng ta đang hồ nháo.

Người của Tam Giới xung quanh cũng cảm thấy trải qua nhiều tầng kiểm chứng như vậy, Thần Nữ Thanh Khâu sao có thể là giả?

Phụ thân nghiêm giọng quát:

“Tiểu Cửu! Con quậy đủ chưa? Mau xin lỗi mẫu thân! Sau đó trở về yến tiệc!”

Tám vị cữu cữu không ai đứng về phía ta. Tất cả đều ngầm đồng ý với phụ thân.

Kẻ giả mạo lau nước mắt, từng bước tiến về phía ta.

Ta liên tục lui lại, cho tới khi lưng chạm vào chân tượng.

Không còn đường lui.

Nàng vươn tay muốn bắt lấy ta.

Bóng bàn tay bao phủ cơ thể nhỏ bé.