Ngay khoảnh khắc ấy, một nỗi sợ hãi vô hình đột nhiên tràn ngập trong lòng ta.
Giống như chỉ cần bị nàng bắt được, ta sẽ không bao giờ thoát ra được nữa.
Chẳng lẽ mọi chuyện cứ thế kết thúc sao?
Mẫu thân chết không minh bạch. Kẻ giả mạo này sẽ thay thế nàng, hưởng hết mọi thứ thuộc về Thần Nữ Thanh Khâu.
Còn ta chỉ có thể trơ mắt nhìn mà không thể làm gì?
Ngay khi “mẫu thân” sắp ôm lấy ta, nàng dịu dàng nói:
“Ta và phụ thân con cùng nhau sinh ra chỉ một mình con. Sao ta có thể không phải mẫu thân của con được?”
Lời vừa dứt, không khí xung quanh lập tức đông cứng.
Ta ngẩn người.
Sau đó bật cười.
Kẻ giả mạo này lại tưởng ta là con do mẫu thân và phụ thân cùng sinh ra!
Nàng ta nào biết, ta cùng mẫu thân xuyên không tới đây. Ta vốn không phải con do hai người họ cùng sinh ra!
Các vị thần tiên xung quanh hiển nhiên cũng biết chuyện này.
Từng người lập tức cảnh giác, siết chặt pháp khí trong tay.
“Ngươi rốt cuộc là ai! Thần Nữ Thanh Khâu thật đang ở đâu!”
Kẻ giả mạo đứng sững tại chỗ, vẻ mặt nghi hoặc.
“Mọi người làm sao vậy? Ta chính là Thần Nữ Thanh Khâu mà. Không phải vừa rồi đã kiểm tra rồi sao?”
Ngay giây tiếp theo, hàng loạt pháp khí đồng loạt chĩa thẳng về phía nàng!
Đại cữu cau mày, ánh mắt sắc bén như đao.
“Ngươi không phải!”
“Thần Nữ Thanh Khâu chưa từng cùng bất kỳ ai sinh con. Tiểu Cửu do thiên địa thai nghén, thiên đạo mượn thân Thần Nữ để sinh ra một vị Thượng Thần. Muội muội ta tuyệt đối không thể không biết chuyện này!”
“Tiểu Cửu nói không sai. Ngươi quả nhiên là giả!”
Những vị cữu cữu khác lập tức siết chặt nắm tay, ánh mắt bừng bừng sát khí.
Năm ấy, bởi vì ta và mẫu thân cùng xuyên không, mẫu thân thân là Thần Nữ Thanh Khâu nhưng trong bụng đột nhiên có thai, chuyện ấy căn bản không thể che giấu.
Nàng tìm đọc vô số cổ tịch, cuối cùng bịa ra lý do rằng ta do thiên địa thai nghén, thiên đạo mượn thân Thần Nữ để giáng sinh, nhằm che giấu thân phận thật của ta.
Không ngờ một câu nói thuận miệng ngày ấy, khi ta ra đời lại thật sự ứng nghiệm.
Ta quả nhiên trở thành Thượng Thần, hơn nữa còn là Cửu Vĩ Hồ có địa vị cao nhất Thanh Khâu.
Bởi vậy tất cả mọi người đều tin câu chuyện năm xưa. Không ai nhận ra mẫu thân từng nói dối.
Chuyện này truyền khắp Tam Giới. Ai ai cũng biết.
Duy chỉ kẻ giả mạo trước mắt không biết.
Điều đó chứng minh nàng ta căn bản không phải sinh linh của Tam Giới!
Nghe xong, sắc mặt kẻ giả mạo hơi thay đổi.
Nàng vẫn cố giải thích:
“Ta đương nhiên biết chuyện đó. Chỉ là vừa sinh xong nên đầu óc hơi hồ đồ. Người ta vẫn nói một lần mang thai, ngốc ba năm mà!”
“Hơn nữa, mặc dù phụ thân Tiểu Cửu không để tâm chuyện này, nhưng ta để tâm. Ta chỉ muốn nói như vậy để chàng ấy cảm thấy Tiểu Cửu là con của hai chúng ta…”
Ta lạnh lùng cắt ngang.
“Câm miệng!”
“Mẫu thân ta tuyệt đối không làm như vậy!”
“Nàng luôn tự hào về thân phận của ta. Chưa từng muốn giấu giếm với bên ngoài!”
“Phụ thân cũng chưa từng để ý người ngoài có coi ta là con ruột của ông hay không. Từ đầu đến cuối, ông và mẫu thân yêu nhau thật lòng. Không liên quan tới bất cứ thứ gì!”
Tám vị cữu cữu sau khi xác định người trước mắt là giả đã sớm nổi trận lôi đình.
Nghe xong lời nàng ta, cuối cùng không nhịn nổi nữa.
Tám cường giả đều nằm trong mười vị trí đầu Thiên Thư Chiến Lực Bảng đồng loạt ra tay!
“Ngươi giấu muội muội chúng ta ở đâu! Mau khai! Có lẽ còn có thể để lại cho ngươi một cái toàn thây!”
Ánh mắt kẻ giả mạo tối xuống, nhưng nàng nhanh chóng che giấu cảm xúc.
Nàng vội chạy tới sau lưng phụ thân tìm kiếm che chở.
“Phu quân cứu ta! Bọn họ đều điên rồi! Ta chỉ vừa sinh xong, không cẩn thận nói sai một câu thôi. Có cần nghiêm trọng như vậy không!”
Sắc mặt phụ thân lạnh như băng.
Ông dùng sức đẩy nàng ra, sau đó trực tiếp cắt bỏ phần ống tay áo vừa bị nàng chạm vào.
Làm xong tất cả, ánh mắt ông nhìn nàng đã tràn ngập sát ý.
“Linh Nhi của ta đang ở đâu?”
“Đồ giả mạo. Còn định diễn tới bao giờ?”
“Nếu không thành thật khai ra, đừng trách ta vô tình.”
Dứt lời, phụ thân rút tiên phiến bản mệnh.
Ầm!
Một roi quật thẳng về phía kẻ giả mạo.
Lưỡi đao sắc bén gắn trên mép quạt xé rách hư không, phát ra tiếng rít chói tai.
Đồng tử nàng ta co lại. Theo bản năng lập tức né tránh.
Nàng vừa tránh được lưỡi quạt, tám đạo hàn quang đã từ bốn phương tám hướng lao tới.
Kẻ giả mạo điên cuồng né tránh, khó khăn lắm mới tránh khỏi vết thương trí mạng.
Khi thoát khỏi vòng công kích, nàng đáp xuống đất trong dáng vẻ vô cùng chật vật.
Trên người đã xuất hiện vô số vết thương lớn nhỏ.
Phụ thân thu quạt. Sợi roi nối ở đuôi quạt lập tức vung ra, đánh thẳng vào khoeo chân nàng.
Nàng mất thăng bằng, ngã nhào xuống đất.
Cả người nằm sấp. Mái tóc dài rối tung che kín gương mặt.
Đột nhiên, nàng bật ra tiếng cười khe khẽ.
“Ôi chao. Thật đáng tiếc.”
“Vốn chỉ muốn âm thầm thay thế nàng ta. Không ngờ lại sơ suất ở chuyện này.”
Nàng chậm rãi ngẩng đầu.
“Các ngươi rất mạnh.”
“Nhưng thứ các ngươi đang đánh chính là thân thể của Thần Nữ Thanh Khâu.”
“Người bị thương cuối cùng là nàng ta, không phải ta.”
“Có bản lĩnh thì tiếp tục đánh đi!”
Lời vừa dứt, tất cả pháp khí đang lơ lửng giữa không trung lập tức đổi hướng, bay trở lại tay chủ nhân.
Không ai dám đánh cược lời nàng ta là thật hay giả.
Trong nháy mắt, tất cả công kích đều dừng lại.
Hai bên giằng co. Bầu không khí càng lúc càng căng thẳng.
Ta ngồi xổm trong góc, nhìn kẻ giả mạo.
Thì ra là vậy.
Chẳng trách nàng có thể vượt qua hồ nước.
Chẳng trách dung mạo hoàn toàn giống mẫu thân.
Bởi vì nàng đang sử dụng chính thân thể của mẫu thân!
Nhưng hiện giờ phải làm sao?
Không đánh thì không thể khống chế nàng.
Đánh lại khiến thân thể mẫu thân bị thương.

