Ở trung tâm ánh sáng, hai giọt máu nhanh chóng hòa vào nhau, không còn phân biệt được nữa.
Cuối cùng, chúng hóa thành một phù văn huyền ảo, in sâu trên bề mặt Truy Nguyên Thạch.
“Huyết mạch phụ tử, cùng chung bản nguyên!”
Đại trưởng lão dùng giọng nói run rẩy đọc ra dòng cổ long ngữ xuất hiện trên tảng đá.
Kết quả đã quá rõ ràng.
Long Thần Điện rơi vào tĩnh lặng chết chóc.
Ánh mắt của tất cả mọi người đều tập trung lên Long Nhạc Chấn đang đứng bên đế tọa.
Trên mặt hắn tràn đầy chấn động, mê mang và một sự tức giận khó có thể diễn tả.
Hắn muốn nhìn thấy bằng chứng ta phản bội.
Muốn có được chứng cứ vững chắc để danh chính ngôn thuận phế hậu, bỏ con.
Nhưng kết quả lại giáng cho hắn một cái tát thật mạnh.
Đứa trẻ này quả thực là con của hắn.
Một Long đế Kim Long thực sự đã sinh ra một con Thanh Long.
Hắn đã trở thành trò cười của toàn bộ Long tộc.
Ta ôm Tiêu Nhi, trước ánh mắt của tất cả mọi người, chậm rãi bước đến trước mặt hắn, hơi khuỵu gối hành lễ.
Giọng ta không lớn nhưng lại truyền rõ khắp đại điện:
“Bệ hạ, bây giờ người đã tin chưa?”
CHƯƠNG 3: CÔNG KHAI NHẬN THÂN
Giọng nói của ta như một cây kim vô hình, đâm thủng bầu không khí đông cứng trong Long Thần Điện.
Sắc mặt Long Nhạc Chấn lập tức trở nên vô cùng khó coi.
Hắn nhìn ta, rồi nhìn Tiêu Nhi bình an vô sự trong lòng ta, ánh mắt phức tạp như một mớ tơ vò.
Có kinh ngạc, có không cam lòng, nhưng nhiều hơn cả là sự tức giận khi bị sự thật ép phải thừa nhận mình đã sai.
“Đủ rồi!”
Hắn gầm khẽ, nghiến răng nói ra hai chữ như muốn xua đuổi nỗi nhục nhã bám tận xương tủy.
“Chuyện này… dừng lại ở đây.”
Hắn phất tay áo, quay người ngồi lại trên đế tọa Long đế cao cao tại thượng, nhưng không thể che giấu vẻ chật vật trong khoảnh khắc vừa rồi.
Các trưởng lão và quý tộc dưới điện nhìn nhau, tiếng bàn tán lập tức dâng lên như thủy triều.
“Trời ơi, vậy mà lại là thật… Huyết mạch Kim Long sao có thể sinh ra Thanh Long?”
“Truy Nguyên Thạch không thể sai. Vị tiểu điện hạ này quả thực mang huyết mạch của bệ hạ.”
“Đây… đây là chuyện kỳ lạ chưa từng xuất hiện trong Long tộc suốt vạn năm, không biết là lành hay dữ…”
“Suỵt, nhỏ tiếng thôi! Không thấy sắc mặt bệ hạ đã tái xanh rồi sao?”
Những lời bàn tán ấy giống như vô số cây kim nhỏ đâm vào lòng tự trọng của Long Nhạc Chấn.
Hắn đột nhiên đập mạnh lên tay vịn.
Đế tọa phát ra tiếng vang trầm đục, cả đại điện lập tức yên tĩnh.
“Đại trưởng lão!”
Giọng hắn lạnh lẽo:
“Ban lệnh cấm bàn luận chuyện hôm nay. Kẻ nào dám ra ngoài ăn nói lung tung, xử theo tội phản tộc!”
“Vâng, bệ hạ.”
Đại trưởng lão khom người lĩnh mệnh.
Một vở kịch vốn dùng để xét xử ta cuối cùng lại kết thúc qua loa bằng chính sự nhục nhã của Long Nhạc Chấn.
Hắn không nhìn ta thêm một lần nào, trực tiếp tuyên bố bãi triều.
Ta ôm Tiêu Nhi, bình tĩnh bước ra khỏi Long Thần Điện dưới những ánh mắt phức tạp và kính sợ của mọi người.
Ánh nắng chiếu lên người, nhưng ta không cảm nhận được chút ấm áp nào.
Ta biết, đây chỉ mới là khởi đầu.
Sự kiêu ngạo của Long Nhạc Chấn không cho phép hắn có một người thừa kế “không hoàn mỹ”.
Kết quả của Truy Nguyên Thạch hôm nay chẳng những không xóa bỏ nghi ngờ của hắn, trái lại còn khiến hắn càng tin rằng huyết mạch của ta, hay chính xác hơn là huyết mạch Kim Long thuộc nhánh của ta, tồn tại một loại “khiếm khuyết” nào đó.
Hắn tạm thời đè chuyện này xuống chỉ vì cần thời gian tìm ra biện pháp giúp mình lấy lại thể diện.
Mà biện pháp ấy rất nhanh sẽ được vị “hảo muội muội” của ta tự tay đưa đến trước mặt hắn.
Trở lại tẩm điện, ta cho tất cả thị nữ lui xuống, cẩn thận kiểm tra vết thương vừa bị lấy máu của Tiêu Nhi.
Lỗ kim nhỏ bé đã lành lại, chỉ còn một chấm đỏ gần như không nhìn thấy.
Ta thương tiếc hôn lên gương mặt nhỏ của nó.
Dường như cảm nhận được sự đau lòng của ta, nó duỗi bàn tay nhỏ bé, nắm lấy ngón tay ta, miệng phát ra những tiếng ê a.
Nhìn dáng vẻ ngây thơ của nó, khối băng vì trùng sinh mà đóng cứng trong lòng ta lặng lẽ tan chảy một góc.
Tiêu Nhi, kiếp này mẫu thân tuyệt đối không để con chịu thêm bất kỳ tổn thương nào.
Mấy ngày tiếp theo, Long Nhạc Chấn không hề đến tẩm điện của ta.
Hắn như đang cố ý tránh mặt ta, tránh đứa con khiến hắn cảm thấy mất mặt này.
Long cung nhìn ngoài vẫn sóng yên gió lặng, nhưng tất cả mọi người đều biết bên dưới sự yên bình ấy là một trận cuồng phong bão táp sắp kéo đến.
Ta cũng vui vẻ hưởng sự thanh tĩnh, ngày ngày ở bên Tiêu Nhi, dùng long nguyên tinh thuần nhất nuôi dưỡng thân thể nó.
Đồng thời, ta âm thầm điều dưỡng thân thể mình, nhanh chóng khôi phục nguyên khí.
Chiều hôm ấy, khi ta đang ôm Tiêu Nhi phơi nắng trong hoa viên, thị nữ vào bẩm báo rằng thứ muội Ngao Nhu của ta đã đến.
Đến rồi.
Khóe môi ta nhếch lên một nụ cười lạnh khó nhận ra, ôm Tiêu Nhi, thản nhiên nói:
“Cho nàng ta vào.”
Rất nhanh, Ngao Nhu mặc một bộ bạch y, dáng người yếu đuối, bưng một chung canh, bước vào với dáng vẻ mảnh mai như liễu yếu trước gió.
Trên gương mặt lúc nào cũng mang vài phần nhút nhát và lấy lòng của nàng ta giờ treo đầy vẻ lo lắng vừa đủ.
“Tỷ tỷ.”
Nàng ta đến trước mặt ta, dịu dàng hành lễ:
“Nghe nói chuyện mấy ngày trước, muội muội lo lắng đến mấy đêm không ngủ được. Đây là canh Ngưng Thần do chính tay muội nấu. Tỷ vừa sinh con, nhất định phải giữ gìn thân thể.”
Nàng ta đặt chung canh lên bàn đá, ánh mắt chuyển đến Tiêu Nhi trong lòng ta.
Trong đáy mắt nàng ta nhanh chóng lóe lên một tia khinh bỉ, sau đó lập tức được thay thế bằng vẻ “thương xót” nồng đậm.
“Ôi, đây chính là tiểu điện hạ sao? Đáng yêu quá…”
“Tỷ tỷ, tỷ đừng quá buồn. Chuyện huyết mạch không ai có thể nói chắc được. Có lẽ… có lẽ ở đâu đó đã xảy ra nhầm lẫn.”
Đúng là một màn tỷ muội tình thâm hoàn hảo.
Kiếp trước, ta đã bị gương mặt vô hại này của nàng ta lừa gạt.
Ta coi nàng ta là tri kỷ duy nhất, kể cho nàng ta nghe tất cả những uất ức trong lòng.
Nào ngờ, vừa quay lưng nàng ta đã thêm mắm dặm muối truyền lời đến tai Long Nhạc Chấn, biến chúng thành bằng chứng ta “mang lòng oán hận”.
Ta không tiếp lời nàng ta, chỉ cúi đầu trêu đùa Tiêu Nhi, thản nhiên nói:
“Muội muội có lòng. Chỉ là ta vừa sinh xong, khẩu vị không tốt. Canh này cứ mang xuống đi.”
Trên mặt Ngao Nhu thoáng hiện vẻ cứng đờ, nhưng lập tức khôi phục nụ cười dịu dàng.
“Là muội suy nghĩ không chu toàn. Nhưng tỷ tỷ, tỷ tuyệt đối đừng giận dỗi bệ hạ.”
“Bệ hạ… cũng chỉ vì vinh quang của Long tộc. Huyết mạch Kim Long không thể xảy ra sai sót, gánh nặng trên vai người quá lớn.”
Vừa nói, nàng ta vừa “vô tình” tiến lại gần ta.
Một mùi hương cực nhạt, như có như không chui vào mũi ta.
Chính là mùi này!
Hóa Long Thảo!
Một loại cấm dược có thể cưỡng ép kích phát, tinh luyện huyết mạch Long tộc.

