Thanh Vãn nghe vậy liền vỗ đùi.

“Vừa hay vài ngày nữa sẽ tổ chức yến tiệc trăm ngày cho tiểu bảo bảo.”

“Đến lúc đó nàng ấy cũng sẽ tới.”

“Ngươi tiện thể xem giúp nàng ấy nhé?”

Ta cười gượng:

“Được, được thôi.”

Cùng lúc đó, nguyên nhân tiểu Minh Xà biến thành trứng đá cũng đã được điều tra rõ ràng.

Bên dưới thần tượng Nữ Oa, Mặc Phong ngồi ở vị trí chủ tọa.

Ta ôm tiểu Minh Xà, ngồi bên trái hắn.

Thanh Nhu tóc tai rối bù, quỳ dưới đất la lối.

“Các ngươi đã kiểm tra bã thuốc rồi, rõ ràng không có vấn đề!”

“Vì sao vẫn còn nghi ngờ ta?”

“Thú nô kia chỉ gặp may, tình cờ mở được quả trứng đá.”

“Chuyện đó có liên quan gì đến ta?”

“Thuốc của ta hoàn toàn không có vấn đề!”

“Theo ta thấy, nên nghiêm túc điều tra thú nô kia mới đúng.”

“Vì sao những người khác không dám mở quả trứng, chỉ có nàng ta dám?”

“Có phải vừa ăn cướp vừa la làng không?”

Tiểu Minh Xà tức giận thè lưỡi về phía nàng ta.

“Nàng ta nói dối!”

“Bã thuốc không có vấn đề vì nàng ta dùng thuốc bột!”

“Thuốc bột được giấu trong ngăn bí mật dưới hộp trang sức!”

Ta không muốn bị vu oan, lập tức vạch trần:

“Ngươi thật sự cho rằng những chuyện mình làm vô cùng kín đáo sao?”

“Ngươi có dám để người khác kiểm tra ngăn bí mật trong hộp trang sức không?”

“Thủ lĩnh, ta hy vọng ngài tiếp tục lục soát nơi ở của nàng ta.”

Nghe thấy phải lục soát phòng, Thanh Nhu rõ ràng hoảng hốt.

Ánh mắt nàng ta không ngừng đảo quanh.

“Dù sao ta cũng là tỷ tỷ của thê tử ngươi.”

“Ngươi không thể đối xử với ta như vậy!”

Mặc Phong vẫn luôn im lặng cuối cùng cũng lên tiếng:

“Đi lục soát.”

Thị vệ nhanh chóng tìm được rất nhiều gói thuốc bột.

Sau khi y nữ lần lượt kiểm tra, một lát sau nàng lên tiếng:

“Trong những loại thuốc bột này, có loại khiến thú đản trong bụng lớn lên quá nhanh.”

“Cũng có loại ăn mòn vỏ trứng, khiến vỏ mềm nhũn, mục nát.”

Tiểu Minh Xà nhẹ nhàng hừ một tiếng.

“Vốn dĩ bảo bảo suýt chút nữa đã biến thành một vũng máu.”

“May mà thiên phú của bảo bảo hơn người, tự mọc ra một lớp vỏ đá.”

Ta đưa tay đỡ trán.

Hóa ra vỏ trứng đá là do chính nó tạo ra.

Y nữ tiếp tục kiểm tra.

Khi cầm gói thuốc cuối cùng lên, sắc mặt nàng trở nên khó xử.

“Đây… Đây là xuân dược.”

Một giống cái chưa thành thân chuẩn bị xuân dược làm gì?

Tiểu Minh Xà lập tức trả lời chính xác:

“Bởi vì đại vu quá già!”

“Nàng ta không tự uống một chút thì không xuống tay nổi!”

Ta trợn mắt há miệng.

Còn có thể như vậy sao?

Thanh Nhu vẫn yếu đuối khóc lóc:

“Ta không biết những thứ này là gì.”

“Ta cũng không biết ai đang hãm hại ta.”

“Nếu ta biết chúng sẽ làm hại muội muội và ấu thú trong bụng, ta tuyệt đối không cho nàng uống.”

“Mặc Phong, ba người chúng ta cùng lớn lên từ nhỏ.”

“Vì hạnh phúc của ngươi và muội muội, ta cam nguyện rút lui.”

“Ta là người thế nào, ngươi biết rõ mà.”

Có chuyện để hóng!

Ta lập tức vểnh tai lên.

Mặc Phong nhìn nàng ta, ánh mắt lạnh như băng.

“Thị nữ thân cận của ngươi đã khai toàn bộ chuyện bẩn thỉu ngươi làm.”

“Những loại thuốc này đều do ngươi xin từ đại vu.”

“Thanh Vãn mãi không thể mang thai cũng vì ngươi đã đổi thuốc trợ thai của nàng.”

“Nàng đột nhiên bị băng huyết cũng có phần của ngươi.”

“Ngươi còn lời gì để nói?”

Giọng Mặc Phong tràn đầy phẫn nộ.

Hắn ném mạnh chén trà xuống chân nàng ta.

“Thanh Vãn luôn nhớ thương ngươi.”

“Rốt cuộc vì sao ngươi lại làm như vậy?”

Chuyện đã đến nước này, Thanh Nhu cũng không tiếp tục giả vờ.

Nàng ta vuốt lại tóc, bất chấp tất cả nói:

“Ai cần nàng ta đối tốt với ta?”

“Nàng ta ngu ngốc thì nàng ta đáng đời!”

“Ta chỉ không phục!”

“Đều là tỷ muội, dựa vào đâu từ nhỏ y phục, thức ăn, chỗ ở, thứ gì nàng ta cũng tốt hơn ta?”

“Còn có ba người chúng ta cùng lớn lên.”

“Vì sao người ngươi cưới là nàng ta mà không phải ta?”

“Nàng ta ngu ngốc như vậy.”

“Vị trí xà hậu vốn phải thuộc về ta!”

Mặc Phong rõ ràng bị chọc giận.

Gân xanh trên trán hắn nổi lên.

“Chỉ vì lòng đố kỵ nực cười của ngươi, mà suýt chút nữa khiến ta mất cả thê tử lẫn hài tử.”

“Người đâu!”

“Ném nàng ta vào hắc thị cho ta!”

Lời vừa thốt ra, Thanh Nhu lập tức hoảng hốt.

Nước mắt lần này cũng chân thật hơn rất nhiều.

“Mặc Phong, ngươi không thể đối xử với ta như vậy!”

“Mặc Phong…”

Nàng ta gào khóc, bị người kéo đi.

Tiểu Minh Xà cũng buồn ngủ, nằm trên vai ta ngáp một cái.

“Nữ nhân xấu xa cuối cùng cũng đi rồi.”

“Bảo bảo buồn ngủ quá, muốn ngủ.”

“Tỷ tỷ đưa bảo bảo về đi.”

Chớp mắt đã đến yến tiệc trăm ngày.

Những bộ lạc có quan hệ tốt với Huyền Xà tộc đều tới chúc mừng.

Vốn dĩ ta chỉ được coi là thị nữ thân cận của tiểu Minh Xà, không thích hợp tham dự trường hợp như vậy.

Nhưng Thanh Vãn nhất quyết muốn ta đến.

Khi phụ mẫu cầu phúc cho ấu thú, vợ chồng Mặc Phong còn kéo ta đứng cùng.

“Như mọi người đều biết, bộ lạc Huyền Xà chúng ta đã sinh ra một Minh Xà.”

“Nhưng thai này sinh ra không thuận lợi.”

“May mà có người xoay chuyển càn khôn, cứu được thê tử và hài tử của ta.”

Sau đó, Thanh Vãn đeo cho ta một chiếc trang sức đội trán tinh xảo.

“Chính là nàng, Tiểu Mạc.”

“Hôm nay ta còn có thể bình an đứng ở đây, đều nhờ nàng đã cứu ta và hài tử.”

“Kể từ nay về sau, tại thú thế đại lục, bộ lạc Huyền Xà chính là hậu thuẫn vững chắc nhất của nàng!”

Những người ngồi phía dưới đều là thú nhân có huyết mạch cao quý.

Còn ta chỉ là một con mèo Ragdoll bình thường.

Không ít giống đực lộ vẻ khinh thường.

Các giống cái thì chủ yếu tò mò đánh giá ta.

Ta thật sự không quen với trường hợp như vậy, chỉ có thể cười gượng hai tiếng rồi tìm cơ hội chuồn đi.