Mãi đến khi yến tiệc trăm ngày kết thúc, Thanh Vãn thần thần bí bí gọi ta vào phòng.

Bên cạnh nàng là một nữ nhân ăn mặc lộng lẫy nhưng đôi mắt sưng đỏ.

“Tiểu Mạc, đây chính là vương hậu Chu Điểu tộc mà ta từng kể với ngươi, Viêm Mộng.”

“Quả trứng của nàng ấy đã được sinh ra ba năm mà vẫn không có động tĩnh.”

“Đại vu của bộ lạc họ cũng đã kiểm tra, nhưng sống chết không tìm được vấn đề.”

“Hay là ngươi xem giúp nàng ấy đi?”

Ta từ chối:

“Thật ra ta chỉ hiểu một chút, không dám đảm bảo có thể nhìn ra vấn đề.”

“Không sao.”

“Ngươi cứ coi như ra ngoài giải sầu.”

“Đến lúc đó, bất kể kết quả thế nào, ta sẽ đích thân đến đón ngươi.”

Nàng cố ý nhấn mạnh hai chữ “đích thân”.

Trong lòng ta lập tức ấm áp.

Nàng đang nói với Chu Điểu tộc rằng bất kể kết quả thế nào, bọn họ đều không được làm khó ta.

Nếu Thanh Vãn đã mở lời, vậy ta đi một chuyến cũng được.

Vương hậu Chu Điểu rời đi trước.

Ta phải dỗ dành tiểu Minh Xà xong mới có thể lên đường.

Nó hừ hừ không muốn để ta đi.

Ta liên tục đảm bảo nhất định sẽ trở về, nó mới chịu thả ta ra ngoài.

Màu sắc Chu Điểu tộc yêu thích nhất chính là đỏ rực.

Vì vậy, cung điện cũng được trang trí chủ yếu bằng những khối bảo thạch đỏ lớn.

Ta vừa đi vừa âm thầm cảm thán trong lòng.

Tất cả đều là hồng bảo thạch màu huyết bồ câu thuần khiết, không hề có tạp chất.

Nhiều bảo thạch như vậy phải đáng giá bao nhiêu tiền?

Chỉ mới hai ngày không gặp, sắc mặt của vương hậu Chu Điểu đã càng thêm tiều tụy.

Nàng kéo ta vào nội thất.

Nước mắt cố kìm nén cuối cùng cũng rơi xuống.

“Tiểu Mạc, hiện giờ ta chỉ còn có thể dựa vào ngươi.”

Thị nữ bên cạnh giải thích:

“Kể từ khi quả trứng Chu Điểu không có động tĩnh, thủ lĩnh đã rất lâu không đến thăm vương hậu.”

“Các tộc lão còn muốn lấy lý do quả trứng không thể nở để phế bỏ vị trí vương hậu của tiểu thư.”

“Sau đó nâng một nữ nhân khác đã sinh được ấu thú lên thay thế.”

Chuyện đã đến nước này, vẫn nên xem quả trứng trước.

Quả trứng có màu hồng đào.

Chu Điểu tộc dựa vào độ đậm nhạt của màu đỏ trên vỏ trứng để phán đoán huyết mạch cao quý hay thấp kém.

Thủ lĩnh và vương hậu đều có màu đỏ lửa vô cùng thuần khiết.

Sinh ra một quả trứng màu hồng đào vốn đã khiến người khác không phục.

Không ngờ nó còn không thể nở.

Ta đi quanh quả trứng hai ba vòng.

Theo lý mà nói, nó phải giao tiếp với ta.

Nhưng nó quá im lặng.

Im lặng đến mức khiến ta hoảng hốt.

Ngay lúc ta định kiểm tra kỹ hơn, một vị khách không mời mà đến đột nhiên xuất hiện.

Nghe nói nàng ta là Hồng Châu, phi tử sinh con cùng ngày với Viêm Mộng.

Nàng ôm ấu thú trong lòng, khinh thường đánh giá ta.

“Bên Huyền Xà tộc thổi phồng ngươi thần kỳ như vậy.”

“Ngươi nhìn ra thứ gì chưa?”

Sau đó nàng ta lại giả vờ an ủi Viêm Mộng:

“Đây chính là con mèo Ragdoll được đồn đại thần kỳ kia sao?”

“Tỷ tỷ cũng thật là, đến loại thú nô thấp kém như vậy mà cũng tin tưởng.”

“Quả trứng của tỷ đã ba năm không có động tĩnh, tỷ vẫn chưa từ bỏ sao?”

“Chúng ta sinh con cùng ngày.”

“Tỷ nhìn tiểu bảo bảo của ta xem, khỏe mạnh biết bao.”

“Theo ta thấy, chính là phúc khí của tỷ quá mỏng, không có mệnh làm mẫu thân.”

Nàng ta vừa dứt lời, ấu thú trong lòng đã tè ướt cả người nàng.

Sắc mặt Hồng Châu lập tức tối sầm.

Nàng nhét ấu thú cho thị nữ, vội vàng trở về thay y phục.

Viêm Mộng bị kích thích, không ngừng rơi lệ.

Nàng vuốt chiếc mũ phượng mang theo khi xuất giá.

“Chẳng lẽ thật sự là phúc khí của ta quá mỏng, nên mới không có ấu thú?”

“Nếu đã như vậy, ngày mai ta sẽ chủ động nhường lại vị trí vương hậu.”

“Khoan đã.”

Ta cắt ngang sự bi thương của nàng.

Viêm Mộng nặn ra một nụ cười cay đắng.

“Ngươi yên tâm.”

“Ta sẽ không để ngươi đến đây vô ích.”

“Cho dù không còn là vương hậu, chút tài vật này ta vẫn có thể lấy ra.”

“Ta không định nói chuyện đó.”

“Ta đã biết vì sao quả trứng của ngươi không thể nở.”

Trong nháy mắt, tất cả mọi người trong phòng đều vây quanh ta.

“Mạc cô nương, người thật sự đã tìm được nguyên nhân sao?”

“Người không lừa chúng ta chứ?”

“Một năm qua cũng có rất nhiều người nói mình có cách, nhưng tất cả đều là kẻ lừa đảo.”

Người đáng lẽ phải kích động nhất là Viêm Mộng lại giống như bị đóng đinh tại chỗ.

Sau đó nàng che miệng, lặng lẽ khóc không thành tiếng.

Cuối cùng nàng đã chờ được cứu tinh.

“Nhưng…”

Ta cố ý kéo dài giọng.

“Ngày mai, vương hậu vẫn phải truyền tin rằng mình muốn thoái vị.”

“Chỉ có như vậy, tất cả mọi người mới đến đông đủ.”

“Đến lúc đó, ta mới có thể nói cho mọi người biết quả trứng Chu Điểu này gặp vấn đề gì.”

Viêm Mộng cả đêm không ngủ.

Sáng hôm sau, nàng lập tức mở cửa thần miếu, chuẩn bị từ bỏ vị trí vương hậu.

Nàng nhìn quanh một vòng.

Mọi người đều đã đến đông đủ.

Hồng Châu ăn mặc lộng lẫy nhất, nhìn còn giống vương hậu hơn cả Viêm Mộng.

Nàng ta giả vờ cười nói:

“Tỷ tỷ, con người phải biết nhận mệnh.”

“Số mệnh của tỷ đã định là không thể áp chế ta cả đời.”

“Sau này sẽ đến lượt tỷ phải sống dưới tay muội muội này.”

“Còn quả trứng kia của tỷ, đã tìm ra nguyên nhân chưa?”

“Chẳng phải mời thần y đến sao?”

“Thế nào, nàng ta không cứu được à?”

Thủ lĩnh Chu Điểu không vui nhìn Viêm Mộng.

“Chẳng phải nàng nói có chuyện muốn tuyên bố sao?”

“Ta đã đến rồi, nàng nói đi.”

Viêm Mộng nhìn ta cầu cứu.

Ta ra hiệu cho nàng yên tâm.

Sau đó ta hít sâu một hơi, đứng trước thần miếu.

“Quả trứng quả thật không thể nở.”

Viêm Mộng lùi lại hai bước, khó tin nhìn ta.

Các thị nữ của nàng cũng đồng loạt tức giận nhìn ta.

Hồng Châu lại cong môi, hơi ngẩng cằm.

Đám người phía dưới cũng lập tức náo loạn.

“Ta đã nói rồi mà!”

“Vương hậu không có phúc duyên, đến ấu thú cũng không thể ấp nở.”

“Nàng còn tư cách gì làm vương hậu?”

“Thủ lĩnh vì sao vẫn chưa phế bỏ vị trí vương hậu của nàng?”

Tiếng hô phế hậu càng lúc càng lớn.

Ta hắng giọng.

“Ta chỉ nói quả trứng không thể nở.”

“Ta đâu có nói quả trứng kia là của vương hậu?”

“Ngày hôm đó có hai người cùng sinh con.”

“Chư vị đừng vội kết luận.”