“Ta đối xử tốt với nàng, tặng nàng quà, chẳng qua vì nàng có giá trị lợi dụng, cũng để khiến nàng ngày càng động tình với ta hơn.”
“Chỉ như thế, khi hủy diệt nàng mới khiến nàng đau đớn đến tận cùng. Một nữ nhân độc ác từng bắt nạt tỷ tỷ như thế, sao xứng làm thái tử phi của ta?”
Ta cười lặng lẽ – những người này đúng là luôn tự tin và ngạo mạn.
Tưởng mình đang lợi dụng người khác, nào biết mình chỉ là một quân cờ trong bàn tay của kẻ khác.
Vài ngày sau, bệnh đau đầu của hoàng đế hoàn toàn thuyên giảm.
Ngay sau đó, có tin hoàng đế sẽ cưới kế hậu, chỉ chưa công bố tiểu thư nhà nào.
Ngày cưới được định đúng vào hôm trước ngày thành hôn của ta và Cố Minh.
Theo quy củ, toàn bộ hoàng tử và đại thần đều phải vào cung chúc mừng, bái kiến tân hậu.
Như thể để bù đắp cho Thẩm Minh Châu, Cố Minh thậm chí đồng ý dẫn nàng vào cung, và hiếm hoi mời ta cùng đi.
Tất nhiên, chỉ với thân phận bằng hữu và ngự y.
Nhưng ta lại rất “tình cờ” bị bệnh, không tiện diện thánh.
Khi tiễn họ ra cổng, Cố Minh kéo ta ra một góc, hôn ta một nén nhang, dặn dò:
“A Tham, nàng nghỉ ngơi sớm đi, ngày mai ta sẽ đến đón dâu.”
Ta ngoan ngoãn gật đầu.
Thẩm Minh Châu nhìn chằm chằm vào đôi môi hơi sưng của ta, ánh mắt đầy ghen tỵ, giọng điệu chua ngoa:
“Muội muội à, mai là ngày đại hôn của muội với Thái tử ca ca rồi, muội có mong chờ lắm không?”
“Nói thật, tỷ còn thấy không nỡ xa muội, dù gì thì hai ta là tỷ muội, gặp được một lần là ít đi một lần rồi.”
Các hoàng tử khác nghe hiểu ẩn ý trong lời nàng, liền nhìn ta bằng ánh mắt giễu cợt, như thể đã thấy một kẻ chết thay vì cô dâu.
Cố Minh lại bất ngờ sa sầm mặt:
“Ngày đại hỉ, đừng có nói nhảm ở đây nữa!”
Nói xong liền lên xe ngựa trước.
Thẩm Minh Châu bĩu môi uất ức, cũng bước theo sau.
Họ vừa đi khỏi, ta liền bước lên cỗ xe ngựa đã đợi sẵn bên cửa hông.
Rẽ qua một khúc, xe ta lướt ngang xe của Cố Minh.
Thẩm Minh Châu thò đầu ra đùa cợt với mấy hoàng tử:
“Thật mong chờ ngày mai, lúc Thẩm Nguyệt Tham phát hiện ra mình chỉ là một ả hầu sưởi giường, còn người Cố Minh thực sự cưới là ta – Thái tử phi chân chính!”
“Nói trước nhé, chuyện đập gãy tay chân ả để ta làm, không thì khối lưu ly bảy màu ta mang theo chẳng được dùng. Ta phải đích thân thay Minh Châu hả giận.”
Cho đến khi Cố Minh gằn giọng quát lên, giọng lạnh đến rợn người:
“Câm hết miệng lại cho ta! Người của ta xử lý thế nào, còn chưa đến lượt các ngươi xen vào!”
Thẩm Minh Châu sững sờ nhìn hắn, vành mắt lập tức đỏ hoe.
Cỗ xe ngựa dần đi xa, ta khẽ cong khóe môi.
Ta cũng rất mong chờ, yến tiệc trong cung tối nay sẽ đặc sắc đến mức nào.
Khi tổng quản thái giám bẩm báo rằng các hoàng tử và bá quan văn võ đã đến đông đủ, hôn lễ có thể bắt đầu, thì hoàng đế Cố Vân Tiêu đang ôm ta trong vòng tay nồng nàn.
Ta chưa từng biết, thì ra “bạch nguyệt quang đã chết” lại có sức công phá đến vậy.
Đã ngủ với nhau một tháng, hắn vẫn si mê thân thể ta như lần đầu.
Cố Vân Tiêu hôn lên vành tai ta, giọng khàn khàn: “A Tham, sao nàng lại từ chối để trẫm rước nàng từ hầu phủ trong ánh hào quang long trọng?
Ai không biết còn tưởng trẫm đang vụng trộm với phụ nữ có chồng.”
Ta không nhịn được bật cười — có chồng thì không phải, nhưng vụng trộm thì…
Cũng gần như vậy rồi.
Ta không lừa ai cả, ta thật sự biết châm cứu.
Ta biết huyệt nào giúp giảm đau, và càng biết rõ huyệt nào khiến người ta mê loạn.
Chỉ là không thể dùng ngay lần đầu tiên — làm vậy sẽ quá lộ liễu.
Lần đầu gặp, ta chỉ cần Cố Vân Tiêu nhớ kỹ ta là ai.
Nhờ sự “lợi dụng” của Cố Minh, ta mới có thể từ từ đem trái tim của Cố Vân Tiêu thu vào tay.
Trước đó, Cố Minh còn bảo ta mỗi ngày châm cứu cho phụ hoàng hai canh giờ là quá vất vả, nên tự tay xoa bóp cho cánh tay ta.

