Nụ cười không chạm đến đáy mắt, toát ra cảm giác lạnh lẽo và mùi máu khiến người ta rợn người.

“Con gái của tôi?”

ông mở miệng, “Có lẽ thật sự có khả năng, đôi mắt này, nhìn thế nào cũng giống tôi.”

ông chậm rãi đứng dậy, quay đầu nhìn Lâm Nguyệt Vãn đã sợ đến mặt không còn giọt máu, giọng nói dịu dàng đến quỷ dị:

“Lâm Nguyệt Vãn?”

“Vừa rồi con bé nói, cô trộm giống của tôi à?”

6

Lâm Nguyệt Vãn run rẩy như chiếc lá khô giữa cơn gió.

Bà ta và Thẩm Yến Từ chỉ gặp nhau đúng một lần.

Mười lăm năm trước, bà ta cố tình sắp đặt để cùng Thẩm Yến Từ qua đêm.

Sau đó, thực ra bà ta từng có ý định mượn cơ hội này để leo lên, nhưng sau khi biết Thẩm Yến Từ là kẻ nổi tiếng điên loạn, tính tình thất thường, giết người không chớp mắt, thì bà ta sợ.

Huống hồ lúc đó, bà ta đã giữ chặt được Cố Hải Đào.

Để an toàn, cũng để giữ lấy vinh hoa phú quý sắp về tay, bà ta dứt khoát nói đứa con trong bụng là của Cố Hải Đào, mượn cớ đó thành công gả vào nhà họ Cố.

Nhưng Cố Hằng lại chẳng giống ai trong nhà họ Cố, bà ta luôn lo lắng bí mật bị vạch trần, sống trong thấp thỏm suốt mười bốn năm, mãi mới có cơ hội thuận nước đẩy thuyền xử lý cái vết nhơ này.

Vậy mà lại xảy ra biến cố như thế này.

“Ngài… ngài Thẩm, ngài đừng nghe con bé này nói bậy.”

Lâm Nguyệt Vãn cố gắng nặn ra một nụ cười còn khó coi hơn khóc, định bước lên kéo tôi lại.

“Hằng Hằng sốt đến mê sảng rồi, tôi là mẹ ruột của con bé, tôi còn không biết nó là con ai à?”

Vừa nói, bàn tay được làm móng tinh xảo của bà ta không chút do dự bấm mạnh vào cánh tay tôi, định diễn một vở “nghiêm mẫu dạy con điên” trước mặt Thẩm Yến Từ.

“Hải Đào! Còn đứng ngây ra đó làm gì! Mau bế con bé đi! Đừng làm bẩn chỗ của ngài Thẩm!”

Cố Hải Đào như tỉnh mộng, lau mồ hôi lạnh, định xông tới lôi tôi đi.

“Chát!”

Một tiếng vang giòn.

Không phải tiếng tát.

Mà là chuỗi hạt trầm hương trong tay Thẩm Yến Từ, quất thẳng vào mu bàn tay Cố Hải Đào đang vươn ra.

Chuỗi hạt làm từ gỗ trầm, cứng vô cùng, cú này trực tiếp khiến mu bàn tay Cố Hải Đào rách toạc da thịt, máu chảy đầm đìa.

“A——!” Cố Hải Đào ôm tay hét thảm, lùi lại phía sau.

Thẩm Yến Từ thậm chí không thèm chớp mắt, thản nhiên thu chuỗi hạt về, đeo lại vào cổ tay.

“Tôi cho phép anh động vào à?”

Giọng không lớn, nhưng khiến tất cả mọi người có mặt nín thở không dám ho he.

ông quay lại nhìn tôi.

Đôi mắt giống hệt tôi kia, không có chút gì gọi là tình phụ tử, chỉ có sự đánh giá, và một tia hứng thú như nhìn thấy con mồi thú vị.

Ngón tay Thẩm Yến Từ vuốt nhẹ vết bầm trên cằm tôi – vết do Lâm Nguyệt Vãn bấm ra khi nãy – rồi lạnh lùng nói:

“Tôi nhớ, năm đó tôi có bắt cô uống thuốc tránh thai mà, đúng không?”

ông bỗng bật cười, nụ cười không chạm tới đáy mắt, lạnh lẽo thấu xương:

“Lâm Nguyệt Vãn, đứa trẻ này, cô mang thai kiểu gì vậy?”

Đương nhiên là vì bà ta chưa từng uống thuốc tránh thai.

Gần như chỉ trong chớp mắt, mặt Lâm Nguyệt Vãn đỏ bừng như gan heo.

Phía trên đầu, đạn mạc điên cuồng trượt qua, chuyển sang sắc đỏ như máu đầy bức bối.

【Chuyện gì vậy trời! Sao phản diện lại tin lời tiểu pháo hôi đó!】

【Nữ chính mau giải thích đi! Mau nói đây là hiểu lầm! Đây là điểm then chốt của cốt truyện, không thể loạn được!】

【Xong rồi xong rồi, Thẩm Yến Từ là tên điên ghét nhất bị lừa, cuộc đời hoàn mỹ của nữ chính sắp tiêu rồi!】

【Không đúng! Rõ ràng hệ thống hiển thị rằng Cố Hằng sẽ chết trên bàn mổ, sao giờ nó còn sống nhăn răng, lại còn ôm được đùi lớn thế này?!】

Tôi nhìn những dòng chữ tức tối đó, trong lòng trào lên một khoái cảm vặn vẹo.

Sụp đi.

Tất cả sụp đổ đi mới tốt.

Tôi túm lấy ống tay áo của Thẩm Yến Từ, dùng chút sức lực cuối cùng để lên tiếng:

“Năm đó bà ta mang thai tôi, không dám đến tìm ông, chỉ biết bám lấy Cố Hải Đào làm người đổ vỏ!”

“Bà ta còn sinh thêm một đứa con gái, đang nằm ở ICU dưới tầng, đó là bảo bối của bà ta, bà ta muốn moi tim tôi để cứu đứa con cưng ấy!”

Đồng tử Thẩm Yến Từ đột nhiên co rút lại.

7

“Đưa vào trong.”

Thẩm Yến Từ bế tôi lên, sau đó ra lệnh một tiếng.

Hai vệ sĩ áo đen lập tức bước tới, kéo Lâm Nguyệt Vãn và Cố Hải Đào vào phòng khách của phòng VIP.

“Ngài Thẩm, tôi sai rồi, tôi thật sự sai rồi…”

Lâm Nguyệt Vãn vừa khóc vừa cầu xin, nước mắt đầm đìa như hoa lê gặp mưa.

“Năm đó tôi hồ đồ nhất thời, là vì tôi sợ… sợ ngài không cần đứa con này nên tôi mới…”

“Câm miệng.”

Thẩm Yến Từ ngồi xuống ghế sofa da thật, chân dài bắt chéo, tay mân mê một chiếc bật lửa.

“Tôi ghét nhất là nghe nhảm.”

ông búng tay một cái.

Một người đàn ông đeo kính, dáng vẻ nho nhã, xách theo hộp y tế bước vào — là bác sĩ riêng của Thẩm Yến Từ.

“Làm xét nghiệm quan hệ cha con.” Thẩm Yến Từ chỉ vào tôi, rồi chỉ vào mình. “Làm khẩn, tôi muốn thấy kết quả trong vòng một tiếng.”

Lâm Nguyệt Vãn ngã quỵ xuống đất.

Bà ta biết, mọi thứ đã chấm hết.

Cố Hải Đào lúc này cũng đã hiểu ra, ôm bàn tay bị thương, ánh mắt đầy oán độc nhìn chằm chằm vào Lâm Nguyệt Vãn:

“Con tiện nhân! Không phải cô nói đứa bé là của tôi sao? Cô bắt tôi đội nón xanh suốt hơn chục năm trời?!”

Lâm Nguyệt Vãn không dám nhìn ông ta, chỉ cúi đầu khóc.

Đạn mạc vẫn đang vùng vẫy giãy chết.

【Không sao không sao, cho dù bị phát hiện thì đã sao? Nữ chính có thể nói vì quá yêu phản diện nên mới sinh con của anh ấy!】

【Đúng thế! Đây là tình yêu khắc cốt ghi tâm! Thẩm Yến Từ chắc chắn sẽ tha thứ cho nữ chính vì đứa con này!】

【Mấy người trên tỉnh lại đi, Thẩm Yến Từ là phản diện, không phải kẻ si tình! Anh ta giết người thật đấy!】

Tôi cũng thấy buồn cười.