Nhưng thứ ta lôi ra để ép xuống, là lễ chế, là tông tộc, là cái quy củ danh giá nhất, cũng đè chết người nhất của các đại gia tộc.

Chỉ cần Liễu Nhu Nương vẫn muốn giả bộ thành “nữ nhân trinh nghĩa chịu ngập trời ủy khuất”, ả sẽ không thể tự mình xé rách lớp da này.

Nếu không, ả liền trở thành ả ngoại thất mượn tang ép cửa như ta đã nói.

Quả nhiên, hốc mắt Liễu Nhu Nương đẫm lệ, đôi môi run run, hồi lâu không thốt nên lời.

Lão phu nhân trầm mặt nói: “Quy củ với quy củ, lấy đâu ra lắm thứ quy củ chết tiệt thế! Hiện giờ người ta đã đưa hài tử đến cửa rồi, lẽ nào còn bắt cốt nhục Bùi gia lưu lạc đầu đường xó chợ?”

“Tổ mẫu nói lời này không đúng rồi.”

Ta ngước mắt, nhìn thẳng vào bà ta.

“Chính vì là cốt nhục Bùi gia, mới càng phải tra rõ.”

“Bằng không hôm nay ai bế tới một đứa trẻ, đều nói là cốt nhục của phụ thân, Bùi gia ta đều phải nhận hết sao?”

“Nếu truyền ra ngoài, người ta sẽ nói Bùi gia nhân hậu, hay sẽ chê Bùi gia ngưỡng cửa thấp, ai cũng có thể giẫm lên được một cước?”

Lão phu nhân cứng họng, sắc mặt lập tức khó coi cực điểm.

“Ngươi làm càn!”

“Tôn nữ không dám làm càn.”

Ta cụp mắt, giọng điệu bình đạm.

“Tôn nữ chỉ là đang thay Bùi gia giữ cửa mà thôi.”

Lời này vừa dứt, trong phòng bỗng dưng lặng ngắt.

Mẫu thân ta nhìn ta, ánh mắt chậm rãi thay đổi.

Lúc nãy trong mắt người vẫn còn tràn ngập đau thương và hoảng loạn.

Nhưng giờ khắc này, chút hoảng loạn đó giống như bị từng câu từng chữ của ta, mạnh mẽ ép xuống.

Người rốt cuộc cũng ngồi thẳng dậy.

“Minh Yểu nói đúng.”

Trong lòng ta khẽ thả lỏng.

Người đã hoàn hồn rồi.

Thẩm thị nâng mắt lên, đáy mắt vẫn chưa khô nước mắt, nhưng thanh âm đã lạnh lẽo trở lại.

“Đã nói là Tướng quân an bài, vậy trước tiên hãy tra rõ khoản chi phí tiếp tế của phủ những năm qua.”

Người nhìn Trần An, thần sắc băng lãnh.

“Tướng quân nếu thực sự nuôi mẹ con ả bảy năm, chi phí ăn mặc lấy từ đâu ra, sổ sách ngân lượng từ đâu mà chảy ra, luôn phải có dấu vết để lại.”

“Bạc của ta——”

Người khựng lại, từng chữ từng câu nói:

“Không phải để nuôi nhi tử cho kẻ khác.”

Câu nói này vừa phát ra, sắc mặt Trần An nháy mắt trắng bệch.

Tiếng khóc của Liễu Nhu Nương cũng nghẹn lại.

Lão phu nhân càng đập mạnh bàn một cái: “Thẩm thị! Ngươi có ý gì!”

“Là ý trên mặt chữ.”

Mẫu thân ta thong thả đứng dậy, tà áo lụa trắng rủ xuống, chút nhếch nhác vì tổn thương tình cảm lúc nãy, nay đã được thu hồi lại từng li từng tí.

“Tướng quân không có mặt, ta là chính thê, là chủ mẫu của cái phủ này.”

“Người có thể tạm lưu ở thiên sảnh ngoại viện.”

“Cửa chính, hôm nay không được bước vào.”

“Đợi tộc lão tới, tra rõ lễ chế, mở sổ sách ra, mới luận đến danh phận.”

Liễu Nhu Nương rốt cuộc cũng sốt ruột.

Ả ngấn lệ ngẩng đầu, thanh âm run rẩy yếu ớt: “Phu nhân, thiếp thân không phải tham đồ danh phận, chỉ là không muốn để Thừa An chịu ủy khuất. Nếu hôm nay không thể bước qua cửa, người ngoài sẽ nhìn nó thế nào?”

“Đó là việc của ngươi.” Ta nhàn nhạt nói, “Không phải việc của Bùi gia.”

“Ngươi nếu thực lòng xót thương nó, thì nên biết, hai chữ danh phận, không phải dựa vào khóc lóc mà có được.”

“Mà là dựa vào tra xét, dựa vào chứng cứ, dựa vào quy củ từng bước một giành lấy.”

“Bằng không hôm nay ngươi khóc lóc mà bước qua được cửa này, ngày mai người ta có thể chửi rủa nó đến chết.”

Sắc mặt Liễu Nhu Nương tái nhợt, vòng tay ôm đứa bé cũng siết chặt.

Ta nhìn ả, khẽ cười.

“Hay là nói——”

“Ngươi căn bản không để tâm đến thanh danh của nó, chỉ muốn bước chân vào cửa trước đã?”

Chạm đến câu này, Liễu Nhu Nương triệt để câm nín.

Bởi vì ả mà nói phải, tức là tự xé bỏ lớp da mặt trinh nghĩa.

Nếu nói không, thì đành phải chấp nhận việc “tạm thời không bước qua cửa”.

Ả đã bị ta đưa lên giá cao.