Chỉ sau một đêm, hướng gió hoàn toàn đổi chiều.
Khu bình luận dưới video “tố khổ” mà nhà chú từng đăng — nơi trước đó tràn ngập lời chửi rủa tôi là “đứa con bất hiếu”, “đồ vong ơn” — giờ bị cư dân mạng phẫn nộ đánh sập.
“Trời đất, cú lật kèo quá gắt! Đúng là phiên bản đời thật của cô gái bị cả nhà hút máu!”
“Nghe đoạn ghi âm mà nắm đấm cứng lại luôn — đây là anh họ hay kẻ thù vậy?”
“Cô con dâu đứng sau chỉ đạo khóc lóc kia đúng là độc ác cấp giáo trình!”
“Thương chủ thớt thật… chạy đi, chạy càng xa càng tốt! Cả nhà đó đúng kiểu ký sinh trùng!”
“‘Thể diện của bạn, hãy tự mình kiếm lấy’ — câu này ngầu quá! Chốt luôn câu nói của năm!”
Video kia nhanh chóng chìm trong làn sóng chế giễu và chỉ trích. Nhà chú buộc phải cuống cuồng xóa bỏ.
Nhưng đã quá muộn.
Video và bài viết của tôi bị vô số trang tin và tài khoản lớn chia sẻ lại.
Các chủ đề như #CáiGiáCủaNuôngChiềuAnhTrai, #MànPhảnCôngCủaNgườiChịBịHútMáu, #CáiKếtChoSựThiênVị đồng loạt leo lên top tìm kiếm.
Gia đình chú — ở cái thị trấn nhỏ ấy — bỗng “nổi tiếng” theo cách không ai mong muốn.
Điện thoại của họ bị gọi đến liên tục. Ra đường là bị chỉ trỏ. Đi ngang qua cũng nghe người ta xì xào sau lưng.
Lâm Diễn thì khỏi nói — trở thành chuột chạy qua đường.
Những đoạn ghi âm đầy thô tục kia biến thành vết nhơ không bao giờ rửa sạch được.
Đám họ hàng từng nhảy dựng trong nhóm chat, khuyên tôi phải “bao dung”, chỉ sau một đêm liền im bặt.
Họ lặng lẽ xóa liên lạc với tôi, rời khỏi nhóm gia đình, vội vàng phủi sạch quan hệ — như thể chưa từng quen biết chúng tôi.
Hệ quả trực tiếp hơn là đám chủ nợ cũng đọc được tin tức.
Họ hiểu ngay — muốn moi tiền từ tôi là chuyện viển vông.
Vì vậy, họ càng siết chặt hơn.
Từ việc hắt sơn chuyển sang phá cửa xông vào, dọn sạch mọi thứ đáng giá trong nhà.
Bị dồn đến đường cùng, chú tôi chỉ còn cách nghiến răng bán tháo căn hộ tái định cư vừa nhận chưa kịp ấm tay — với cái giá rẻ mạt — để trả khoản vay lãi nặng Lâm Diễn gây ra.
Đến cuối cùng, đứng tên anh ta chỉ còn lại căn nhà đang thế chấp ngân hàng.
Nhưng hàng chục vạn tệ tiền vay vẫn treo lơ lửng trên đầu, mỗi tháng phải gánh khoản lãi khổng lồ.
Cuộc đời — từ đỉnh cao ảo tưởng — rơi thẳng xuống đáy vực.
Còn điện thoại tôi thì… cuối cùng cũng yên tĩnh.
Những ồn ào nơi quê nhà giờ giống như câu chuyện cũ bị ngăn cách bởi cả một đại dương — không còn đủ sức khuấy động cuộc sống bình lặng của chúng tôi nữa.
Nhìn nụ cười trên gương mặt bố mẹ cuối cùng cũng giãn ra hoàn toàn, tôi biết —
Gia đình nhỏ của chúng tôi rốt cuộc đã bước vào mùa xuân thuộc về mình.
10.
Chớp mắt một cái — đã nửa năm trôi qua.
Cuộc sống của chúng tôi ở Rome yên ả đến mức giống như một bức tranh sơn dầu rực rỡ.
Tôi đăng ký cho bố mẹ các lớp ngôn ngữ và câu lạc bộ sinh hoạt cộng đồng.
Mẹ nói tiếng Ý vẫn còn lơ lớ, nhưng đã có thể tự đi chợ mua đồ, thậm chí còn kết bạn với mấy bà hàng xóm. Hai người thường tụ lại bàn chuyện trồng cây.
Bố thì ghi danh vào lớp hội họa dành cho người lớn tuổi. Bức tranh ông vẽ nhiều nhất — chính là khoảng ban công ngập nắng của căn hộ chúng tôi.
Studio của tôi cũng đón tin vui. Một dự án trước đó đoạt giải quốc tế, kéo theo đơn hàng lớn từ một thương hiệu xa xỉ ở Milan.
Thu nhập tăng gấp đôi.
Mọi thứ đều đang đi theo hướng tốt đẹp nhất.
Nhưng đời người luôn có thói quen — tung ra một cú đánh bất ngờ đúng lúc bạn an lòng nhất.
Chiều hôm đó, bố như thường lệ ra công viên “đấu cờ” cùng mấy bạn già.
Đột nhiên, một cơn đau thắt dữ dội bóp nghẹt lồng ngực ông. Trước mắt tối sầm — rồi ông ngất lịm.
Khi nhận được cuộc gọi, tôi có cảm giác cả thế giới đang quay cuồng.
Tôi ép mình phải bình tĩnh, lập tức gọi xe cấp cứu, đưa thẳng bố đến bệnh viện tư tốt nhất Rome.
Kết quả có rất nhanh.
Nhồi máu cơ tim cấp diện rộng.
Bác sĩ nói tình trạng cực kỳ nguy hiểm — phải tiến hành phẫu thuật bắc cầu tim ngay lập tức.
Khi nghe con số viện phí dài đến choáng váng, mặt mẹ tôi trắng bệch.
Tôi siết tay bà, nhìn thẳng vào bác sĩ, không chần chừ một giây:
“Dùng thuốc tốt nhất. Mời bác sĩ giỏi nhất. Tiền không thành vấn đề.”
Tôi lập tức hoàn tất thủ tục, thanh toán toàn bộ chi phí.
Nhìn bố được đẩy vào phòng mổ, cánh cửa nặng nề khép lại — lúc ấy tôi mới cảm thấy hai chân mình mềm nhũn vì sợ hãi dâng muộn.
Mẹ đã khóc không thành tiếng. Tôi ôm bà, vừa dỗ dành bà, cũng là đang trấn an chính mình.
Ca phẫu thuật kéo dài hơn sáu tiếng.
Khi bác sĩ bước ra, nói rằng ca mổ rất thành công — trái tim treo lơ lửng của chúng tôi cuối cùng cũng hạ xuống.
Bố được chuyển vào phòng ICU để theo dõi.
Tôi thuê điều dưỡng chuyên nghiệp nhất, túc trực hai mươi bốn giờ.
Đến khi xử lý xong mọi việc, tôi mới kéo thân thể rã rời ngồi xuống chiếc ghế dài ngoài phòng chăm sóc đặc biệt.
Và rồi — ở cuối hành lang — xuất hiện một bóng người còng lưng.

