Câu đầu tiên anh hỏi, không phải là chất vấn, không phải là trách móc, mà là sự an toàn của chúng tôi.
Mũi tôi cay cay, nước mắt chực trào.
“Bọn em không sao. Xin lỗi anh, em không biết máy tính…”
“Không liên quan đến em.” Anh lại ngắt lời tôi, “Là anh sơ ý, không tắt chế độ tự động đăng nhập.”
Anh khựng lại một chút, dường như đang sắp xếp ngôn từ.
“Ôn Tĩnh, em nghe anh nói này.”
“Vâng.”
“Bây giờ, ngay lập tức, ngắt toàn bộ mạng trong nhà đi.”
“Đừng xem điện thoại, đừng xem bất kỳ tin tức nào, đừng đăng nhập vào bất kỳ phần mềm mạng xã hội nào.”
“Ai gọi điện cũng đừng nghe, ai gõ cửa cũng đừng mở.”
Giọng anh đã khôi phục lại sự lạnh lùng và lý trí thường ngày, giống như đang ra lệnh.
“Anh sẽ lập tức bảo bộ phận PR xử lý. Nhưng cần thời gian. Trong thời gian này, em và Niệm Niệm tuyệt đối không được lộ diện.”
“Được, em biết rồi.” Tôi gật đầu thật mạnh, như thể anh có thể nhìn thấy.
“Còn nữa,” giọng anh chùng xuống, mang theo một tia mệt mỏi, “Đừng sợ. Mọi chuyện đã có anh.”
Câu nói cuối cùng này như một liều thuốc trợ tim, tiêm thẳng vào trái tim đang hoảng loạn của tôi.
Tôi cúp máy, ngay lập tức làm theo lời anh, rút nguồn cục phát wifi.
Cài đặt điện thoại sang chế độ máy bay.
Làm xong tất cả những việc này, tôi mới phát hiện lưng áo đã ướt đẫm mồ hôi lạnh.
Tôi kéo chăn mỏng đắp, ngồi thẫn thờ trên sofa rất lâu.
Bên ngoài cửa sổ, trời dần tối đen.
Tôi không bật đèn, mặc cho bóng tối nuốt chửng lấy tôi và Niệm Niệm.
Niệm Niệm chơi mệt, đã ngủ thiếp đi bên cạnh tôi.
Tôi nhìn khuôn mặt ngủ say của con bé, trong lòng ngũ vị tạp trần.
Tôi và Lục Viễn Châu quen nhau từ thời đại học, tốt nghiệp xong là kết hôn.
Anh ấy là con cưng của trời, là người thừa kế duy nhất của tập đoàn gia tộc.
Còn tôi, chỉ là một cô gái bình thường xuất thân từ một gia đình bình thường.
Cuộc hôn nhân của chúng tôi ngay từ đầu đã vấp phải sự phản đối kịch liệt từ mẹ anh.
Để anh có thể thuận lợi tiếp quản công ty, cũng như để tôi và Niệm Niệm có một cuộc sống yên ổn.
Chúng tôi chọn cách kết hôn bí mật.
Ba năm qua, chúng tôi như những người hoạt động ngầm, cẩn thận từng li từng tí bảo vệ bí mật này.
Tôi chưa bao giờ tham gia bất kỳ hoạt động nào của công ty anh.
Anh cũng chưa bao giờ nhắc đến gia đình ở những nơi công khai.
Chúng tôi cứ nghĩ rằng, chỉ cần đợi thêm hai năm nữa, đợi anh hoàn toàn kiểm soát được công ty, mọi thứ sẽ trở lại đúng quỹ đạo.
Không ngờ, người tính không bằng trời tính.
Khi tôi đang chìm trong mớ suy nghĩ hỗn độn, chiếc điện thoại đang bị cách ly với thế giới bên ngoài bỗng rung lên một cái.
Tôi cầm lên xem, không phải cuộc gọi, mà là một tin nhắn văn bản.
Đến từ một số máy lạ.
Ban đầu tôi không định để ý.
Nhưng nội dung tin nhắn đó lại như một cây kim, đâm mạnh vào mắt tôi.
“Chào cô Ôn, tôi là Kiều Cần.”
Kiều Cần.
Cái tên này, tôi chỉ từng nghe Lục Viễn Châu tình cờ nhắc đến trong công việc của công ty.
Là phó tổng tập đoàn, năng lực xuất chúng, cũng là người phụ nữ được cả công ty công nhận là có khả năng trở thành “Lục phu nhân” nhất.
“Viễn Châu hiện đang họp khẩn cấp để xử lý sự cố đột xuất chiều nay, điện thoại giao cho tôi giữ.”
“Anh ấy nhờ tôi chuyển lời đến cô, đừng lo lắng, bộ phận PR đang xử lý rồi.”
“Là đối tác đáng tin cậy nhất của Viễn Châu, tôi hiểu rõ ảnh hưởng của chuyện này đối với công ty và cá nhân anh ấy. Cô và đứa bé ở nhà chắc không hiểu tình hình bên ngoài, hiện tại dư luận đang rất sục sôi, cực kỳ bất lợi cho Viễn Châu.”
“Cô Ôn, tôi biết mối quan hệ của cô và Viễn Châu… rất đặc biệt. Vì tốt cho anh ấy, cũng vì sự ổn định của công ty, hi vọng cô có thể tạm thời giữ im lặng, đừng làm bất cứ hành động nào có thể khiến tình hình tồi tệ hơn.”

