Khu vực bình luận đã vượt qua con số hàng chục vạn.

【A a a! Bé gái thần tiên nào đây! Đáng yêu quá đi mất!】

【Phản ứng của Tổng tài cũng quá chân thực rồi, chắc chắn là con ruột!】

【Vậy là Lục tổng thực sự đã kết hôn rồi sao? Con lớn thế này rồi ư? Vợ anh ấy là ai?】

【Giấu kỹ quá đi mất! Ba năm rồi mà không rò rỉ chút tin tức nào!】

Lúc đầu, dư luận phần lớn là sự hóng hớt và chúc phúc thiện chí.

Nhưng rất nhanh, chiều hướng gió bắt đầu thay đổi.

Một tài khoản ẩn danh tự xưng là “nhân viên nội bộ Thịnh Hoa” đã đăng một bài viết rất dài.

《Giải mã cho bạn: Tổng tài lạnh lùng và “Cô bé Lọ Lem” tâm cơ của anh ấy》

Trong bài viết vẽ ra một câu chuyện vô cùng sinh động về “gái cơ hội thượng vị”.

Kể về một cô gái bình thường ở một trường đại học bình thường, đã dùng đủ mọi thủ đoạn tâm cơ để tiếp cận con cưng của trời Lục Viễn Châu, rồi làm thế nào dùng thủ đoạn mang thai “ngoài ý muốn” để ép nhà họ Lục phải công nhận vị trí của cô ta.

Bài viết không chỉ đích danh, nhưng tất cả những lời miêu tả đều ám chỉ tôi.

Bên dưới bài đăng là một đám “thủy quân” (nick ảo) đua nhau dắt mũi dư luận.

【Hóa ra là phượng hoàng nam hóa thành nữ, thảo nào phải giấu giấu giếm giếm.】

【Tôi đã bảo rồi mà, người ở đẳng cấp như Lục tổng sao có thể để mắt đến người bình thường, hóa ra là bị gài bẫy.】

【Loại phụ nữ này thật đáng sợ, vì muốn gả vào hào môn mà không từ thủ đoạn.】

【Tội nghiệp Lục tổng một phút.】

Nhìn những lời lẽ bẩn thỉu đó, tôi chỉ thấy buồn nôn.

Nhưng điều khiến tôi kinh hãi hơn lại nằm ở phía sau.

Ngay dưới bài đăng này, có người dán một bức ảnh.

Là ảnh chụp màn hình Weibo của Kiều Cần.

Weibo của cô ta vừa mới cập nhật.

Kèm theo ảnh là một phòng họp đèn đuốc sáng trưng.

Lục Viễn Châu ngồi ở ghế chủ tọa, nhíu chặt mày, đang thảo luận điều gì đó với một nhóm quản lý cấp cao.

Còn Kiều Cần thì đứng ngay sau lưng anh, tay bưng một tách cà phê, ánh mắt quan tâm nhìn anh.

Góc chụp của bức ảnh rất khéo léo, trông giống như cô ta đang nhẹ nhàng tựa vào người Lục Viễn Châu.

Dòng trạng thái đính kèm càng thêm ý vị sâu xa.

“Cùng chung hoạn nạn, kề vai sát cánh. Mọi người yên tâm, mọi chuyện đã có chúng tôi. @Tập đoàn Thịnh Hoa”

Bên dưới dòng Weibo này, hướng bình luận đã hoàn toàn thay đổi.

【 Phó Tổng tập đoàn! Đây mới là người phụ nữ nên ở bên cạnh Lục tổng!】

【Quả nhiên, vào thời khắc quan trọng, người ở lại bên cạnh Tổng tài chỉ có Kiều Phó Tổng.】

【Trai tài gái sắc, trời sinh một cặp! Cái cô gái không biết chui từ đâu ra kia thì tính là gì?】

【Ủng hộ Kiều Phó Tổng thượng vị! Hơn đứt cái loại gái tâm cơ chỉ biết gây rắc rối kia một trăm lần!】

【Vậy là, đứa bé là của Tổng tài, nhưng mẹ đứa bé không phải cô gái đó, mà là Kiều Phó Tổng sao? Tình tiết này tôi thích nha!】

Dư luận, dưới sự dẫn dắt không mảy may lộ liễu của Kiều Cần, đã hoàn toàn mất kiểm soát.

Cô ta xây dựng hình tượng bản thân thành hồng nhan tri kỷ duy nhất có thể sánh vai cùng Lục Viễn Châu trong lúc nguy nan.

Còn tôi, trở thành kẻ chỉ biết trốn trong nhà, gây rắc rối cho chồng, và là một ả “tâm cơ” đang mưu toan cướp ngôi.

Cao thấp phân rõ ngay lập tức.

Thật là một chiêu “tôn mình dìm người” tuyệt hảo!

Tôi nhìn bức ảnh đó, tức đến mức cả người lạnh toát.

Đây mới là mục đích của cô ta.

Cô ta không chỉ muốn tuyên bố chủ quyền, cô ta còn muốn mượn cơ hội này để triệt để hủy hoại tôi.

Tôi không thể ngồi chờ chết được nữa.

Tôi cầm điện thoại lên, tìm đến số máy quen thuộc kia, bấm gọi.

Chuông reo rất lâu mới có người nghe máy.

Đầu dây bên kia rất ồn ào, xen lẫn nhiều tiếng người.

“A lô?”

Là giọng nói mệt mỏi của Lục Viễn Châu.

“Là em.” Tôi cố gắng để giọng mình nghe thật bình tĩnh, “Chừng nào anh mới về?”