“Sắp rồi, anh vẫn đang giải quyết.” Dường như anh rất bận, “Sao vậy? Chẳng phải đã bảo em đừng xem điện thoại rồi sao?”

“Lục Viễn Châu,” tôi ngắt lời anh, “Trợ lý đặc biệt của anh, Kiều Cần, hiện đang ở bên cạnh anh đúng không?”

Đầu dây bên kia im lặng một lát.

“… Đang ở đây. Sao vậy?”

“Không có gì.” Trái tim tôi từng chút một chìm xuống, “Em chỉ muốn hỏi anh, cà phê cô ta pha cho anh, uống ngon không?”

Nói xong, tôi cúp máy thẳng thừng.

Tôi dựa vào bức tường lạnh lẽo, vô lực trượt xuống đất.

Màn hình điện thoại vẫn sáng, phản chiếu khuôn mặt đắc ý của Kiều Cần.

Tôi thua rồi.

Thua một cách thảm hại.

Ngay lúc tôi tuyệt vọng nhất, ngoài cửa truyền đến tiếng xoay ổ khóa.

Cạch cạch.

Cửa mở.

Một bóng dáng cao lớn, mang theo hơi lạnh của đêm khuya, đứng ngay ngoài cửa.

Là Lục Viễn Châu.

Anh về rồi.

**04**

Lục Viễn Châu đứng ở cửa, bóng dáng cao lớn gần như che khuất mọi ánh sáng.

Trên người anh vẫn còn vương hơi lạnh từ bên ngoài, áo khoác vest vắt trên cánh tay, cà vạt bị kéo xộc xệch, trên mặt đầy vẻ mệt mỏi không thể che giấu.

Anh nhìn tôi, ánh mắt phức tạp.

Có lo lắng, có áy náy, và cả một tia bực dọc mà tôi không thể hiểu nổi.

“Sao lại ngồi dưới đất?”

Anh bước tới, cúi người định kéo tôi lên.

Tôi không nhúc nhích, chỉ ngẩng đầu nhìn anh.

“Cuộc họp của anh, xong rồi sao?” Tôi hỏi, giọng bình thản như một vũng nước đọng.

“Tạm thời đình chỉ rồi.” Anh ngồi xổm xuống, cố gắng nhìn thẳng vào mắt tôi, “Bộ phận PR đã làm việc thâu đêm đưa ra mấy phương án, bên hội đồng quản trị cũng tạm thời yên ổn rồi. Em…”

“Cà phê của Kiều Cần, uống ngon không?” Tôi lại hỏi lại một lần nữa.

Động tác của anh cứng đờ, mày lập tức nhíu chặt.

“Ôn Tĩnh, bây giờ không phải lúc nói chuyện này.” Giọng anh mang theo một tia thiếu kiên nhẫn, “Em có biết, sự việc chiều nay suýt chút nữa khiến giá cổ phiếu công ty sụp đổ không? Anh bận đến sứt đầu mẻ trán, em có thể đừng…”

“Đừng gây sự vô lý đúng không?” Tôi tiếp lời anh, bật cười tự giễu, “Đúng thế, em nên ngoan ngoãn ở nhà, làm một kẻ ngốc không biết gì cả, không gây thêm bất cứ rắc rối nào cho anh, đúng không?”

Tôi đứng dậy, lùi lại từng bước, kéo giãn khoảng cách với anh.

“Lục Viễn Châu, chúng ta kết hôn 3 năm. Em từ bỏ công việc, cất đi mọi cúp giải thưởng thiết kế, an phận ở nhà chăm sóc con cái để anh không phải lo lắng chuyện hậu phương. Em chưa bao giờ can thiệp vào công việc của anh, chưa bao giờ làm khó anh. Em đã làm tất cả những gì một ‘người vợ tàng hình’ có thể làm.”

“Nhưng kết quả thì sao?”

Tôi giơ điện thoại lên, màn hình hướng về phía anh, trên đó là dòng Weibo kiêu ngạo của Kiều Cần.

“Kết quả là, ‘đối tác đáng tin cậy nhất’ của anh có thể cầm điện thoại của anh để gửi tin nhắn thị uy với em!”

“Kết quả là, cô ta có thể đứng bên cạnh anh, chụp những bức ảnh mập mờ không rõ ràng, để nói với cả thế giới rằng cô ta mới là người có thể ‘cùng chung hoạn nạn’ với anh!”

“Còn em thì sao? Em trở thành cái gì? Một tình nhân ngầm không thể thấy ánh sáng? Một ả ‘tâm cơ’ dựa vào con cái để thượng vị?”

Cảm xúc của tôi cuối cùng cũng mất kiểm soát, giọng nói run rẩy vì kích động.

Mỗi một câu nói, như một nhát dao, cứa vào tim tôi, cũng chĩa thẳng về phía anh.

Lục Viễn Châu nhìn bức ảnh trên điện thoại, sắc mặt lập tức sầm xuống.

Sự mệt mỏi trong mắt anh bị thay thế bởi sự kinh ngạc và phẫn nộ.

“Anh không biết cô ấy đã đăng cái này.” Anh trầm giọng nói, lập tức lấy điện thoại của mình ra, “Lúc anh họp, điện thoại đúng là giao cho cô ấy, bảo cô ấy giúp xử lý vài tin nhắn khẩn cấp…”

“Cho nên anh cứ để mặc cô ta dùng danh nghĩa của anh, chỉ tay năm ngón với em?” Tôi đỏ hoe mắt chất vấn anh.