“Em tin tôi đi.” Phó Cảnh Thâm bất lực vô cùng, ngập ngừng, ngắc ngứ hồi lâu mới lên tiếng: “Lưu Khả Y không chỉ đơn thuần là người đại diện công ty tôi.”

“Chứ còn là gì nữa?” Tôi bình tĩnh hỏi lại.

Phó Cảnh Thâm khẽ nhíu mày, có vẻ muốn nói lại thôi, một lúc lâu sau mới mở lời: “Bố cô ấy là chú Lưu, người từng lái xe cho nhà họ Phó trước đây.”

Chú Lưu thì tôi nhớ.

Trước kia khi ông nội Phó vẫn còn sống, bên cạnh có một người tài xế thân tín là chú Lưu. Năm Phó Cảnh Thâm 12 tuổi, chú Lưu lái xe đưa hai ông cháu đến nhà họ hàng thì một chiếc xe đi ngược chiều mất lái lao thẳng tới. Giữa khoảnh khắc sinh tử, chú Lưu kiên quyết lấy thân mình che chắn cho Phó Cảnh Thâm. Chú và ông nội Phó tử vong tại chỗ.

Có thể nói mạng sống của Phó Cảnh Thâm là do chú Lưu đánh đổi.

Tôi còn nghe nói, nhà chú Lưu đông con, chỉ có mình chú là kiếm ra tiền. Bình thường ông nội Phó cũng hay chăm sóc gia đình chú. Lúc chú Lưu mất, mấy đứa trẻ khóc lóc thảm thiết trước cổng nhà họ Phó. Từ đó trở đi, Phó Cảnh Thâm như bị đả kích, trở nên ít nói ít cười, mang một vẻ điềm tĩnh không hợp với lứa tuổi.

“Sao còn chưa ký? Bên ngoài người ta đợi sốt ruột rồi kìa.” Linh Linh ôm một tập tài liệu bước vào, quơ quơ tay trước mặt tôi.

Tôi giật mình tỉnh lại: “Không, tớ vừa nhớ lại chút chuyện cũ thôi.”

“Cậu không phải đang nhớ đến Phó Cảnh Thâm đấy chứ?”

“Không, tớ đang nghĩ đến Lưu Khả Y.”

“Đang yên đang lành tự nhiên nhớ đến cô ta làm gì?” Vẻ mặt Linh Linh lập tức đầy ghét bỏ.

“Không có gì.” Tôi cười khẽ, “Cậu đừng hiểu lầm nhé, tớ không vì Phó Cảnh Thâm mà nhớ đến cô ta đâu. Chỉ là… tóm lại chuyện này có liên quan đến chú của cậu.”

Sắc mặt Linh Linh cứng đờ trong giây lát, im lặng cau mày.

Chú Lưu là chú ruột của Linh Linh, anh ruột của bố cô ấy. Gia cảnh nhà Linh Linh cũng coi là khá giả, chỉ là lúc chú Lưu mất, bố cô ấy vẫn chưa phất lên, nên không thể dìu dắt gia đình chú Lưu lên cùng. Chuyện này vẫn luôn là nỗi đau trong lòng Linh Linh và bố. Cô ấy từng nhiều lần nói, nếu chú Lưu không phải bươn chải kiếm sống, đã không đi làm tài xế cho nhà người ta, rồi cuối cùng phải hy sinh tính mạng bảo vệ cháu trai nhà ông chủ.

Ngày xưa lúc Phó Cảnh Thâm biết chú ruột Linh Linh là chú Lưu, anh đã để cô ấy vào thẳng công ty. Dù chức vụ đó là do tôi mở miệng xin cho Linh Linh, nhưng nếu không nể mặt chú Lưu, Phó Cảnh Thâm cũng chưa chắc đã đồng ý.

“Phó Cảnh Thâm nói Lưu Khả Y là con gái của chú Lưu.”

“Sao có thể!” Linh Linh thét lên một tiếng kinh ngạc, “Chị họ tớ năm 10 tuổi, từ sau khi chú tớ mất đã đi làm thuê kiếm sống rồi, làm sao mà trở thành minh tinh được? Hơn nữa, cô ta trông chẳng giống chú tớ chút nào!”

Cô ấy càng nói càng không thể chấp nhận được sự thật này. Tôi chưa kịp an ủi đôi câu, điện thoại của Phó Cảnh Thâm đã gọi tới.

“Em liên lạc được với Linh Linh không, bảo cô ấy đến nhận người thân với Lưu Khả Y nhé?”

Tôi lập tức hỏi ý Linh Linh, cô ấy kéo tay tôi cùng đi tới chỗ hẹn.

Phòng VIP khách sạn.

Lưu Khả Y đang ngồi bên cạnh Phó Cảnh Thâm với bộ dạng đáng thương, yếu đuối. Ai biết thì nghĩ là nhận người thân, ai không biết còn tưởng tôi và Linh Linh đang hùa nhau ức hiếp cô ta.

“Cô nói cô là chị họ tôi?” Linh Linh khoanh tay trước ngực, đánh giá Lưu Khả Y từ trên xuống dưới, “Không phải cứ ai mang họ Lưu cũng là người nhà tôi. Cô có bằng chứng gì chứng minh mình là con gái ruột của chú tôi?”

Phó Cảnh Thâm liếc nhìn cô ấy, cất giọng: “Lưu Khả Y mang trên người chiếc khóa trường mệnh của nhà cô.”

Cái này tôi cũng biết, nghe nói mỗi đứa trẻ sinh ra trong nhà họ Lưu đều có một chiếc.

Lưu Khả Y lập tức tháo chiếc khóa trường mệnh đặt lên bàn, nhìn Linh Linh: “Em họ, chúng ta là người một nhà, sao em không gọi chị là chị?”