Linh Linh nheo mắt không nói gì.

Tôi thừa biết, cô ấy căn bản không tin người đàn bà trước mặt là chị họ mình. Không chỉ khác biệt về ngoại hình, phong cách làm việc cũng không giống người xuất thân từ nhà họ Lưu. Chú Lưu trung thành, vì chủ có thể liều mình, Linh Linh lại càng là người chính trực, thiện ác rõ ràng. Nhà họ làm sao lọt ra một đứa cháu dây dưa không rõ ràng với đàn ông đã có vợ?

Ở góc khuất không ai nhìn thấy, tôi kéo nhẹ tay Linh Linh, ra hiệu cho cô ấy bình tĩnh.

Nhưng Linh Linh không bình tĩnh nổi: “Nếu cô thực sự là con gái chú tôi, tại sao ngay từ đầu không đến nhận chúng tôi, mà lại tiếp cận Phó Cảnh Thâm trước?”

“Sau khi biết được chuyện xảy ra với nhà họ Lưu, biết được thân thế của mình, tôi đã muốn đi xem người mà bố tôi xả thân bảo vệ rốt cuộc là ai. Tôi mang theo mục đích ấy để tiếp cận Phó tiên sinh, coi như có chút mưu đồ đi.” Lưu Khả Y nhìn Phó Cảnh Thâm, ánh mắt thâm tình: “Thấy anh ấy làm người chính trực, giờ lại xuất chúng đến vậy, linh hồn bố tôi trên trời hẳn cũng được an ủi.”

Nhắc đến cố nhân, Phó Cảnh Thâm vốn đã không còn nhớ rõ diện mạo chú Lưu. Anh hơi xót xa, mím môi khẽ thở dài. Tôi cũng biết, mỗi dịp Thanh Minh, Phó Cảnh Thâm đều một mình ra nghĩa trang thăm mộ chú Lưu.

Bây giờ Lưu Khả Y là con gái chú Lưu, Phó Cảnh Thâm đương nhiên phải đối xử tử tế, che chở cô ta vô điều kiện.

Tuy nhiên Linh Linh và tôi nhìn nhau, trong mắt đầy vẻ nghi ngờ. Vừa nghe Lưu Khả Y nói vậy, cô ấy càng thấy giả tạo, trực tiếp đẩy chiếc khóa trường mệnh về phía trước: “Chỉ bằng một món tín vật này, căn bản không đủ chứng minh cô là con gái của chú tôi.”

“Tín vật không đủ chứng minh, vậy còn tuổi tác? Còn những kinh nghiệm đi làm thuê kiếm tiền từ khi còn nhỏ của tôi thì sao? Nếu không nhờ lọt vào mắt xanh của người tuyển trạch, giờ tôi cũng chẳng thể quay lại Thượng Thành làm minh tinh.” Lưu Khả Y buồn bã nhìn Linh Linh, “Tôi thật sự không ngờ, người đầu tiên không tin tôi lại là người nhà của tôi!”

Cô ta nói rồi lại chực khóc, vốn đã mang hình tượng “hoa sen trắng” yếu đuối dễ bị bắt nạt, lúc này rơm rớm nước mắt trông càng đáng thương hơn.

Phó Cảnh Thâm hơi không vui: “Có tín vật, cùng họ Lưu, tuổi tác tương đương, lại có kinh nghiệm đi làm thuê, tôi không hiểu các người còn điểm nào phải nghi ngờ?”

“Không sao…” Lưu Khả Y nức nở, như thể chịu bao nhiêu ấm ức vẫn cố tỏ ra hiểu chuyện, nuốt ngược vào trong. Cô ta run rẩy nói: “Nếu Linh Linh không nhận tôi cũng dễ hiểu, dù sao chúng tôi cũng xa cách lâu quá rồi.”

“Lưu tiểu thư…” Tôi kéo Linh Linh đang định lao lên lý luận lại, “Chúng tôi không hề nhắm vào cô, cũng không phải là không chịu tin. Chỉ là bây giờ thiếu chứng cứ, loại khóa trường mệnh này đâu phải chỉ có ở nhà họ Lưu, ngoài thị trường có tiền là mua được.”

Phó Cảnh Thâm xen vào, nhìn chúng tôi với vẻ nghiêm túc: “Cô ấy biết khẩu vị sở thích của chú Lưu, tên cũng giống hệt tên chị họ của Linh Linh, những thứ đó đều có thể chứng minh thân phận.”

Tôi nhìn sang Lưu Khả Y, sắc mặt thay đổi. Ép tôi phải tung tuyệt chiêu à?

“Hay là thế này, người nhà họ Lưu đều ở Thượng Thành, làm xét nghiệm ADN cũng tiện. Ngày mai hai người bớt chút thời gian đi làm giám định, chỉ cần kết quả là thật, chuyện cô là người nhà họ Lưu sẽ không còn ai nghi ngờ được nữa. Lưu tiểu thư thấy sao?”

Nghe câu này, Lưu Khả Y ngấn lệ, nhìn tôi bằng ánh mắt không thể tin nổi, như thể tôi vừa nói câu gì đó tội lỗi tày đình.

“Cô có ý gì? Chẳng lẽ tôi cố tình mạo xưng là người nhà họ Lưu sao? Làm thế thì có lợi ích gì cho tôi!” Cô ta nấc lên một tiếng, “Tôi biết, Hứa tiểu thư chướng mắt tôi, nhưng cô cũng không thể độc địa suy đoán tôi như vậy được chứ?”

Tôi nhếch mép, thấy thật nực cười.