từng vượt quá giới hạn. Vì thế đó không gọi là ngoại tình, chỉ là chút thử nghiệm và tiếp cận, mượn lớp vỏ bọc sư huynh muội mà thôi.
Dường như một khi thừa nhận, tảng đá nền móng anh ta dựa vào để sinh tồn bao năm qua sẽ bị lật đổ hoàn toàn. Đó là điều khiến Lục Vọng Châu còn khó chịu hơn cả cái chết.
Nhưng giờ đây, mọi thứ đã tan thành mây khói.
Lục Vọng Châu lần đầu tiên nhận ra, hóa ra anh ta lại tồi tệ đến thế.
Nhưng anh ta vẫn không cam tâm bỏ cuộc, giống như kẻ đuối nước liều mạng bám lấy khúc gỗ mục, dốc hết sức lực vật vã chống cự. Toàn thân rã rời, gần như đứng không vững, chỉ có thể dựa vào khung cửa, nhưng anh ta vẫn gượng ép mở miệng:
“Thanh Uyên, dù nói thế nào đi nữa, anh vẫn là sư huynh của em.”
Dù bệnh viện có viện cớ đạo đức cá nhân để sa thải, nhưng với trình độ y khoa của anh ta và lòng mến tài của giáo sư, anh ta vẫn có thể tiếp tục an tâm làm nghiên cứu dưới trướng thầy. Vậy nên, sau này anh ta và Tống Thanh Uyên vẫn ra đụng vào chạm.
Trong mắt Tống Thanh Uyên lóe lên một tia khó tin, sau đó biến thành sự trào phúng vô hạn. Cô hoàn toàn không ngờ, đã đến nước cá chết lưới rách như thế này rồi, Lục Vọng Châu vẫn còn dùng cái vỏ bọc giả tạo đó để chèn ép cô.
Anh ta tưởng người cha chính trực của cô sẽ vì một cậu học trò có năng khiếu mà từ bỏ nhân phẩm và đạo đức của chính mình sao?
Lần đầu tiên cô cảm thấy may mắn vì mình thực sự đầu thai đúng chỗ, không phải là những nữ sinh viên có thể bị Lục Vọng Châu tùy ý nắn gân.
“Không.” Tống Thanh Uyên nhìn Lục Vọng Châu, ánh mắt mang theo vẻ châm biếm mà anh ta không hiểu nổi. “Loại người như anh, cũng xứng làm sư huynh của tôi sao? Một sinh viên đạo đức suy đồi và con gái ruột, anh đoán xem, giáo sư sẽ chọn ai? Đáp án quá rõ ràng. Lục Vọng Châu, đừng coi tất cả mọi người đều tởm lợm giống hệt như anh.”
Lục Vọng Châu đột nhiên nhận ra điều gì đó. Giáo sư của anh ta, cũng giống như Tống Thanh Uyên, đều họ Tống.
Nghĩ thông suốt mọi chuyện, Lục Vọng Châu không còn trụ nổi nữa, lảo đảo lùi lại hai bước, rồi cắm đầu ngã quỵ xuống đất.
***
Sau khi rời xa Lục Vọng Châu, cuộc sống dường như trở nên bình yên hơn.
Tôi đưa mẹ về lại căn nhà quen thuộc, cảm thấy thư thái chưa từng có. Rời khỏi căn hộ cao cấp trước kia, tôi mới thực sự hiểu ra rằng, hóa ra mình chưa bao giờ thực sự được thả lỏng. Tôi luôn căng mình như sợi dây đàn, vì trong tiềm thức luôn sợ Lục Vọng Châu rời bỏ, cũng chưa từng coi nơi đó là tổ ấm của mình.
Thật mỉa mai, vốn dĩ là vậy, tôi không bao giờ có thể giữ chân một người chưa từng nghĩ đến việc dừng bước.
Ở nhà cũ dưới quê đến ngày thứ 3, mẹ tôi đã nhận ra điểm bất thường.
“Đám cưới của con và Vọng Châu, rốt cuộc là ngày nào?”
Tôi xem lịch, cười nhạt không bận tâm: “Hôm qua.”
Cái chậu nhôm trong tay mẹ rớt loảng xoảng xuống đất, phát ra âm thanh giòn giã, làm bừng tỉnh cả bầy chim trên cây. Nhìn biểu cảm khó tin của bà, tôi thu lại nụ cười, thấy hơi chạnh lòng.
Tôi không quan tâm việc mình phải chịu khổ. Nhưng mẹ tôi, bà thật sự hy vọng tôi được hạnh phúc. Bà vì cuộc hôn nhân của tôi và Lục Vọng Châu mà phải chịu bao nhiêu uất ức, đến cuối cùng, tôi lại lừa bà.
Nhưng ngoài dự liệu của tôi, hốc mắt mẹ đột nhiên đỏ hoe, bà nắm chặt lấy cánh tay tôi, đôi bàn tay nhăn nheo, da thịt chảy xệ không ngừng run rẩy. Giọng nói của bà cũng run rẩy theo:
“Tuyết Nguyệt, con nói thật cho mẹ biết, có phải nó làm gì có lỗi với con không? Có phải nó đối xử không tốt với con, nên con mới không muốn lấy nó? Con chịu ấm ức, sao không nói cho mẹ biết hả con!”
Tôi đứng sững tại chỗ.

