“Tôi biết cô chịu uất ức, nhưng tối nay là đoàn phim đã bỏ đống tiền ra mua nhiệt độ, nhãn hàng cũng đang nhìn vào số liệu. Cô không thể làm loạn vào lúc này được.”
Tôi hỏi: “Vậy lúc nào thì được?”
Đầu dây bên kia im lặng nửa giây: “Đợi phim chiếu xong.”
“Chiếu xong rồi thì sao?”
“Đến lúc đó bàn tiếp.”
“Bàn cái gì?”
Tiếng thở của Thiệu Hành nặng nề hơn: “Văn Tuế, cô theo Văn Chu ba năm, hẳn phải biết cậu ấy đi đến được ngày hôm nay không hề dễ dàng.”
Tôi bật cười: “Tôi đi đến được ngày hôm nay thì dễ dàng lắm chắc?”
Thiệu Hành cứng họng.
Tôi cũng chẳng buồn đợi thêm.
Dòng trạng thái chỉ có vỏn vẹn vài chữ:
**[Đã ly hôn, chúc phim mới đại bạo.]**
Giây phút hiển thị “Gửi thành công”, sắc mặt Tiểu Kỷ trắng bệch hoàn toàn.
Cô bé nhào tới định cướp điện thoại của tôi.
Tôi ngả người né tránh.
Màn hình vẫn sáng.
Lượt chia sẻ từ 0 nhảy lên 100, rồi nhảy lên 1000.
Bản thỏa thuận bổ sung trên bàn trà bị gió thổi tung, trang có chữ ký của Lục Văn Chu lật ra.
Giọng Tiểu Kỷ run rẩy nơi bậu cửa: “Chị Tuế, anh Văn Chu sẽ giận đấy.”
Tôi xếp lại bộ vest bị ủi hỏng, nhét vào lòng cô bé.
“Cầm về đi. Bảo anh ta ngày mai cứ mặc bộ này.”
**2**
Hot search bùng nổ nhanh hơn tôi tưởng.
Ban đầu, không ai tin.
*[Kẻ điên ở đâu ra vậy? Đu fame Lục Văn Chu đến mức fake cả giấy ly hôn à?]*
*[Photoshop chắc luôn, Lục Văn Chu làm sao mà kết hôn được.]*
*[Đêm tuyên truyền phim lại giở cái trò này, Kiều Ánh Chi thảm quá.]*
Mười phút sau, có người phóng to cái tên trên giấy ly hôn.
Lục Văn Chu.
Văn Tuế.
Con dấu chìm của Cục Dân chính rõ mồn một.
Phần bình luận im ắng mất vài giây, rồi bị nhấn chìm bởi những lời chửi rủa dữ dội hơn.
*[Văn Tuế là ai?]*
*[Chắc là nhân viên cũ, trước đây hình như tôi từng thấy cái tên này rồi.]*
*[Tôi nhớ đợt Lục Văn Chu chạm đáy sự nghiệp có một nữ trợ lý tên Văn Tuế, sau đó tự dưng biến mất.]*
*[Cứu mạng, vậy là lấy vợ giấu à?]*
Tiểu Kỷ ôm bộ vest đứng ngây ở cửa, đi không được, ở cũng không xong.
Tôi thu lại bản thỏa thuận trên bàn trà vào kẹp tài liệu.
Cô bé nhìn động tác của tôi, gấp đến đỏ cả mắt.
“Chị Tuế, anh Hành bảo chị xóa bài đi.”
“Sao anh ta không tự đến đây?”
“Bên công ty đang loạn cào cào rồi, điện thoại anh Văn Chu cũng không gọi được.”
Tôi ngước mắt: “Vừa nãy anh ta còn gửi tin nhắn thoại cho tôi cơ mà.”
Tiểu Kỷ cúi đầu.
Cô bé còn nhỏ tuổi, theo Lục Văn Chu chưa đầy một năm.
Nguyên chủ đối xử với cô bé rất tốt.
Có lần cô bé bị fan cuồng chặn đường ở hầm để xe, chính nguyên chủ đã cầm chìa khóa xe dự phòng xuống đón cô bé về.
Hôm đó cô bé sợ phát run, nguyên chủ nấu trà gừng cho cô bé uống.
Cô bé khóc lóc nói: “Chị Tuế, giá mà chị là người vợ được công khai của anh Văn Chu thì tốt biết mấy, bọn họ chắc chắn sẽ không dám bắt nạt chị.”
Nguyên chủ chỉ cười cười, không nói gì.
Bây giờ Tiểu Kỷ đứng trước mặt tôi, giọng lý nhí: “Chị Tuế, anh Văn Chu đối với chị… thực ra cũng rất tốt mà.”
Tôi đóng kẹp tài liệu lại: “Ừ.”
Anh ta đúng là từng rất tốt.
Hồi mới ngã ngựa, trong nhà không có lò sưởi.
Nửa đêm mùa đông, anh ta đi quay phim về, tay lạnh ngắt, vậy mà việc đầu tiên là nắm lấy tay tôi: “Tuế Tuế có lạnh không?”
Có năm giao thừa, mẹ anh ta nằm viện, bên ngoài tuyết rơi.
Anh ta đứng ở cầu thang thoát hiểm bóc quýt cho tôi, từng múi từng múi bóc rất sạch sẽ.
“Đợi sau này anh có tiền, sẽ mua cho em một căn nhà nhìn ra sông.”
Sau này anh ta có tiền rồi.
Nhà view sông cũng mua rồi.
Nhưng trên sổ đỏ chỉ có tên anh ta.
Thiệu Hành nói: “Tài sản của nghệ sĩ phải cẩn thận, mong chị dâu hiểu cho.”
Nguyên chủ hiểu rồi.
Cô hiểu chuyện đến mức, ngay cả căn phòng ngủ mình đang ở cũng phải cất giấu để né tránh ống kính của nhân viên quay vlog.
Điện thoại đổ chuông.

