Người giải trình logic thuật toán cốt lõi: Lâm Sơ Nguyệt.
Bên dưới còn có một dòng chữ đỏ.
Mười phút sau bắt đầu.
Trong bức ảnh, Lâm Sơ Nguyệt đứng trước tấm bảng trắng, sắc mặt tái nhợt, tay cầm bút lông.
Còn vị trí của Hạ Cảnh Hành, trống không.
Tôi tắt màn hình.
Bên ngoài cửa lên máy bay, trời vừa hửng sáng.
Máy bay dừng ở cuối ống lồng, cửa khoang đã mở sẵn.
**7**
Khi máy bay cất cánh, thành phố đã bị nuốt chửng vào trong những tầng mây.
Tôi tựa đầu bên cửa sổ, lần đầu tiên không mở máy tính ra làm việc.
Thuốc dạ dày được đặt ở ngăn ngoài cùng của chiếc túi xách tay, trong bao đựng hộ chiếu là bản in thư mời làm việc.
Tiếp viên hàng không hỏi tôi có muốn uống nước không.
Tôi bảo cô ấy cho tôi một cốc nước ấm.
Cốc nước được đưa vào tay tôi, hơi nóng từ từ bốc lên.
Tôi chợt nhớ lại rất lâu trước đây, Hạ Cảnh Hành cũng từng ngồi cạnh tôi.
Lần đó chúng tôi đi công tác xa để tham gia buổi đánh giá thẩm định giữa kỳ đầu tiên.
Anh căng thẳng đến mức thức trắng đêm, trên máy bay vẫn còn học thuộc lòng lời mở đầu.
Tôi lấy lại tập tài liệu, chỉnh sửa lại từng dòng cho anh.
Anh tựa lưng vào ghế nhìn tôi, cười nói: “Hứa Nam Kiều, sau này em nhất định sẽ là người cộng sự lợi hại nhất của anh.”
Khi đó tôi tưởng cộng sự là sánh vai sát cánh cùng nhau.
Sau này mới biết, khi anh đứng trên bục vinh quang, tôi luôn là người phải chống đỡ cho anh ở dưới.
Khi máy bay hạ cánh, bầu trời Helsinki đang âm u xám xịt.
Người đến đón tôi tên là Elena, người phụ trách văn phòng dự án của Viện nghiên cứu Hải ngoại.
Cô ấy giơ một tấm bảng nhỏ, trên đó viết tên tiếng Anh của tôi.
Nhìn thấy tôi, cô ấy rảo bước tiến đến, mỉm cười vô cùng nhiệt tình.
“Tiến sĩ Hứa, chào mừng cô.”
Cô ấy không gọi tôi là thành viên cốt lõi.
Không gọi tôi là bạn gái của ai cả.
Không hỏi tôi tại sao lại rời bỏ dự án cũ.
Cô ấy chỉ đưa cho tôi một tấm thẻ mở cửa.
Mặt thẻ sạch sẽ, in logo của viện nghiên cứu.
Tên: Nanqiao Xu.
Chức vụ: Senior Research Fellow (Nghiên cứu viên cao cấp).
Tôi miết nhẹ lên tấm thẻ, đầu ngón tay dừng lại một chút ở dòng chức vụ.
Elena đưa tôi về căn hộ.
Trên đường đi, cô ấy giới thiệu cho tôi về tòa nhà thí nghiệm, các thành viên trong nhóm, ngân sách dự án, quy trình nhận việc.
Khi nói về dự án mới, cô ấy quay sang nhìn tôi.
“Hướng đi mà cô đề xuất rất thú vị. Chúng tôi hy vọng nó sẽ do cô đặt tên.”
Tôi sững sờ.
“Tôi sao?”
“Tất nhiên rồi.”
Cô ấy cười.
“Đây là dự án của cô mà.”
Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ xe.
Đường phố rất xa lạ, những đống tuyết ven đường vẫn chưa tan hết.
Thành phố này lạnh một cách vô cùng yên tĩnh.
Nhưng ngay khoảnh khắc này, trái tim tôi lại được buông xuống một cách vững vàng.
Tuần đầu tiên nhận việc, hầu như ngày nào tôi cũng họp.
Nhóm mới có tổng cộng sáu người.
Có người làm vật liệu, có người làm thuật toán, có người làm chuyển giao lâm sàng, còn có một nghiên cứu sinh hậu tiến sĩ rất trẻ tên là Andre.
Lần đầu tiên gặp tôi, cậu ấy đã đặt lên bàn một bản tóm tắt tài liệu dày cộp.
“Tiến sĩ Hứa, tôi đã đọc toàn bộ các báo cáo công khai của cô trong dự án Tinh Kiều. Cách cô xử lý dữ liệu thất bại ở giai đoạn ba rất tuyệt.”
Tôi mở bản tóm tắt đó ra.
Mỗi một điểm trọng tâm đều được đánh dấu bằng bút dạ quang màu vàng.
Bên cạnh còn có những ghi chú viết tay.
Cậu ấy thực sự đã đọc chúng.
Trước khi cuộc họp nhóm bắt đầu, Elena đưa bút lông bảng cho tôi.
“Hôm nay cô sẽ là người vạch định hướng đi.”
Tôi cầm lấy cây bút.
Bảng trắng sạch trơn.
Không có tên bất kỳ ai đè lên trước tên tôi.
Tôi viết xuống tên mã của dự án mới.
Aurora.
Cực quang.
Khi tôi viết xong chữ cái cuối cùng, trong phòng họp có tiếng người vỗ tay.
Tiếng vỗ tay không lớn, nhưng rất vững chắc.

