“Em không giúp anh. Em chỉ không muốn viết bản thân thành một nạn nhân thụ động chỉ biết chờ người khác cứu.”
Đèn đỏ bật lên.
Anh nắm vô lăng, nhìn thẳng phía trước.
“Độ Nguyệt, gần đây anh đang đi tư vấn tâm lý.”
Tôi hơi bất ngờ.
“Chuyên gia hỏi tại sao anh lại sợ thừa nhận mình cần người khác đến vậy. Anh nhớ lại hồi nhỏ mẹ anh rời khỏi gia đình. Cha nói với anh rằng người thật sự mạnh mẽ sẽ không cần bất kỳ ai.”
“Vậy nên anh biến nhu cầu của mình thành sự sắp đặt, xem những người thân thiết bên cạnh như tài sản cố định sẽ vĩnh viễn không rời đi.”
Anh cười khổ.
“Em nói rất chính xác.”
“Nhìn ra vấn đề chỉ là bước đầu tiên.”
“Anh biết. Anh cũng không định dùng chuyện này để xin em tha thứ.”
Lần đầu tiên, anh không biến sự bộc bạch của mình thành một quân bài để cầu xin tái hợp.
Tôi nhìn hai đứa trẻ đã ngủ ở hàng ghế sau.
“Tiếp tục đi tư vấn đi. Vì bản thân anh, cũng vì chúng.”
Mùa đông năm đó, Tiểu Dữ viết một bài văn về gia đình.
Thằng bé viết:
“Tôi có hai ngôi nhà. Nhà mẹ có rất nhiều bản vẽ, nhà ba có một phòng làm việc rất lớn. Trước đây tôi nghĩ nhà bị chia thành hai thì có nghĩa là nó đã hỏng. Sau này tôi mới hiểu, thứ thật sự bị hỏng là khi người lớn không nói thật với nhau. Bây giờ họ đều nói thật, vì vậy cả hai ngôi nhà đều khiến tôi cảm thấy an toàn.”
Cô giáo Ngữ văn vẽ một bông hoa đỏ ở cuối bài.
Tôi photo một bản gửi cho Hạ Cảnh Hành.
Anh không trả lời bằng một đoạn tin nhắn dài.
Chỉ nói:
“Đã nhận được. Cảm ơn.”
14
Năm studio thành lập được mười năm, thiết bị tập đi dành cho trẻ em của chúng tôi đã phát triển đến thế hệ thứ năm.
Sau khi thế hệ thứ hai được tung ra thị trường, từng xảy ra một đợt thu hồi sản phẩm.
Một phụ huynh phát hiện chốt khóa đôi khi bật ngược trở lại trong môi trường nhiệt độ thấp.
Đứa trẻ không bị thương, mà trong thử nghiệm chúng tôi cũng chỉ tái hiện được lỗi đúng một lần.
Có người trong đội ngũ cho rằng xác suất quá thấp, chỉ cần thay linh kiện của lô hàng đó là đủ, không cần công khai.
Tôi ngồi trong phòng họp suốt một đêm.
Cuối cùng quyết định chủ động báo cáo, ngừng giao hàng và thông báo cho 327 gia đình đã mua sản phẩm được thay thế miễn phí.
Đợt thu hồi khiến studio mất gần một năm lợi nhuận.
Trên mạng có người chế giễu công ty nhỏ công nghệ chưa trưởng thành.
Các bệnh viện hợp tác cũng tạm hoãn đơn hàng mới.
Khoảng thời gian đó, ngày nào tôi cũng nghe điện thoại của phụ huynh.
Có người tức giận.
Có người nghi ngờ.
Cũng có người chỉ hỏi:
“Sau này các cô còn làm sản phẩm này nữa không?”
“Còn.”
Tôi đáp.
“Chúng tôi sẽ điều tra rõ ràng rồi tiếp tục làm.”
Cuối cùng, phòng thí nghiệm độc lập xác nhận nguyên nhân nằm ở việc nhà cung cấp tự ý thay đổi một loại vật liệu bôi trơn sử dụng trong điều kiện nhiệt độ thấp.
Chúng tôi truy cứu trách nhiệm theo hợp đồng.
Nhưng cũng không đẩy toàn bộ lỗi cho đối phương.
Quy trình xét duyệt việc thay đổi của nhà cung cấp có lỗ hổng, đó cũng là trách nhiệm của chúng tôi.
Nửa năm sau, lô sản phẩm mới vượt qua toàn bộ kiểm định.
Người đầu tiên sẵn sàng sử dụng sản phẩm lần nữa lại chính là phụ huynh đầu tiên phát hiện ra lỗi.
Cô ấy nói:
“Tôi quay lại không phải vì các cô chưa từng phạm sai lầm. Tôi quay lại vì sau khi phạm sai lầm, các cô không che giấu.”
Sau này, tôi viết câu nói ấy vào sổ tay nhân viên.
Mỗi khi có nhân viên mới vào làm, tôi đều đích thân kể lại lần thu hồi sản phẩm đó.
Không phải để liên tục khoe rằng mình có trách nhiệm.
Mà để nhắc tất cả mọi người rằng những đứa trẻ sử dụng sản phẩm không phải là con số trên báo cáo.
Một lỗi có xác suất xảy ra rất thấp, nhưng nếu rơi đúng vào một gia đình, đối với họ đó chính là một trăm phần trăm.
Sự trung thực không thể xóa bỏ sai lầm.

