Nhưng nó quyết định liệu chúng ta có còn xứng đáng để người khác tin tưởng lần nữa hay không.
Cuối cùng, tôi không còn sợ phải thừa nhận thất bại.
Hôn nhân thất bại không có nghĩa là tôi không xứng đáng được yêu.
Sản phẩm bị thu hồi cũng không có nghĩa là tôi không xứng đáng làm nhà thiết kế.
Điều thật sự quyết định một người sẽ đi về đâu chính là cách người đó đối mặt với những chuyện đã xảy ra.
Căn phòng nhỏ quay về hướng Nam năm xưa đã được trả từ lâu.
Văn phòng hiện tại của chúng tôi nằm trong khu công nghiệp phục hồi chức năng.
Trên tường treo tên của cả bốn mươi ba thành viên trong đội ngũ.
Mỗi bằng sáng chế đều ghi rõ người phát minh dựa trên đóng góp thực tế.
Đường Phỉ nhất quyết đặt cuốn sổ vẽ tay đầu tiên của tôi vào tủ trưng bày.
Trên trang đầu vẫn còn vết nước trái cây Tiểu Dữ làm đổ khi còn bé.
Bên cạnh là dòng chữ Tiểu Mãn viết bằng bút sáp:
“Mẹ cố lên.”
Ngày mở cửa tham quan, hai đứa trẻ làm tình nguyện viên thuyết minh.
Tiểu Mãn khi đó đã học cấp ba.
Con bé đứng ở khu trải nghiệm, đỡ một em nhỏ mang dụng cụ hỗ trợ.
Động tác nhẹ nhàng và vững vàng.
Hoàn toàn khác với cô bé ngày nào chỉ cần chải tóc hơi đau một chút đã khóc.
Tiểu Dữ chọn học ngành cơ khí.
Thằng bé chỉ vào nguyên mẫu khớp nối đầu tiên rồi nói với khách tham quan:
“Cái này không phải thiên tài đột nhiên nghĩ ra rồi làm thành công đâu. Phiên bản đầu tiên thất bại mười bảy lần. Trước khi sản xuất hàng loạt còn phải đổi ba nhà cung cấp.”
Có người hỏi:
“Nhà thiết kế là mẹ cháu, cháu có cảm thấy áp lực không?”
Thằng bé cười.
“Có chứ. Nhưng mẹ chưa từng bắt cháu trở thành bản sao của mẹ.”
Kết thúc hoạt động, Hạ Cảnh Hành tới đón bọn trẻ.
Anh đứng trước tủ trưng bày rất lâu.
“Năm đó nếu anh chịu nghe hết bốn mươi phút thuyết trình ấy, có lẽ…”
“Không có nếu như.”
“Anh biết.”
Bây giờ anh đã học được cách dừng lại khi lời nói chạm tới ranh giới.
Tiểu Mãn chạy từ phía sau tới, nhét một tấm thiệp mời phụ huynh vào tay chúng tôi.
Lễ trưởng thành của trường.
Mỗi học sinh có thể mời hai phụ huynh.
“Cả hai người đều phải đến. Không được nhường nhau.”
“Được.”
Chúng tôi đồng thanh.
Con bé hài lòng rời đi.
Hạ Cảnh Hành nhìn bóng lưng con, khẽ nói:
“Cảm ơn em năm đó không thật sự từ bỏ chúng.”
“Em từ bỏ cuộc hôn nhân, không phải từ bỏ con.”
“Cũng cảm ơn em vì đã rời đi.”
Câu nói ấy khiến tôi quay sang nhìn anh.
Anh mỉm cười rất bình thản.
“Nếu em không đi, có lẽ cả đời anh vẫn sẽ cho rằng tất cả mọi người đều đứng nguyên tại chỗ, chờ đến khi anh rảnh mới quay lại yêu họ.”
Tôi không nói “không có gì”.
Việc tôi rời đi không phải một bài học tôi dành tặng anh.
Những đau khổ tôi từng chịu cũng không nên được tô đẹp thành món quà giúp anh trưởng thành.
Nhưng anh quả thật đã chịu hậu quả cho những gì mình làm.
Và trong những năm tháng rất dài sau đó, anh cũng thật sự học được cách thay đổi.
Như vậy là đủ.
Ngày diễn ra lễ trưởng thành, chúng tôi ngồi ở hai bên lối đi.
Các học sinh lần lượt bước qua cổng hoa.
Tiểu Mãn đứng trên sân khấu đọc lá thư gửi cho chính mình trong tương lai.
Con bé nói:
“Con hy vọng bản thân ở tuổi hai mươi lăm sẽ có đủ dũng khí rời khỏi một mối quan hệ sai lầm, đồng thời cũng có đủ kiên nhẫn để vun đắp một mối quan hệ đúng đắn.”
Tiếng vỗ tay vang khắp hội trường.
Tôi chợt nhớ tới buổi sáng rất nhiều năm trước.
Tôi làm bữa sáng cho ba cha con.
Tiễn họ ra khỏi nhà.
Sau đó kéo chiếc vali duy nhất của mình rời khỏi nhà họ Hạ.
Khi ấy, tôi cho rằng cánh cửa đóng lại sau lưng đồng nghĩa với một gia đình hoàn toàn tan vỡ.
Còn bây giờ, tôi đang ngồi trong hội trường sáng rực.
Bên trái là bạn bè và đồng nghiệp.
Trên sân khấu là cô con gái đã trưởng thành.

