“Chúng ta chia tay từ lâu!”

“Đường đường là Tổng giám đốc Lục, đừng có bám dai như keo chó nữa.”

“Cút đi!”

Mắt anh ta đỏ lên vì xấu hổ, thái độ càng hạ thấp.

“Vì con gái, cho anh cơ hội cuối cùng được không?”

“Anh đã nói rõ với Thiến Nam rồi. Sau này anh sẽ giữ khoảng cách với cô ấy.”

“Thậm chí anh có thể cắt đứt hoàn toàn, không qua lại nữa!”

Tôi tức đến bật cười.

Còn chưa kịp nói thì mẹ đã đẩy tôi vào phòng:

“Con vào đi. Để mẹ nói chuyện với nó.”

Tôi ôm con gái trong phòng ngủ, nghe rất rõ tiếng mẹ giận dữ tát anh ta một cái.

“Mày còn mặt mũi nào mà đến đây!”

“Mày thay lòng đổi dạ, muốn chia tay nó cũng được. Thẩm Dao nhà tao đâu phải không có mày thì không sống nổi.”

“Nhưng tại sao đúng ngày nó sinh con, mày lại đi kết hôn với một người phụ nữ khác!”

“Mày có biết ngày sinh con, nó xuất huyết nặng, khó sinh, suýt chết không!”

“Lục Hựu Minh, con gái nhà họ Thẩm chúng tao không phải người để mày chà đạp!”

“Hôm nay tao nói thẳng.”

“Dù tao có chết cũng không đồng ý để Dao Dao tha thứ cho mày!”

“Đời này hai đứa không thể quay lại.”

“Còn đứa trẻ là con gái tao sinh ra, không có bất kỳ quan hệ gì với nhà họ Lục chúng mày!”

Một tiếng bịch nặng nề vang lên.

Tôi nghe tiếng Lục Hựu Minh quỳ xuống.

Anh ta khóc lóc hối hận, vừa nhận sai vừa tự tát mình.

“Dì, trước đây cháu là một thằng khốn.”

“Cháu biết sai rồi.”

“Xin dì cho cháu cơ hội cuối cùng, để cháu bù đắp cho Dao Dao và con.”

Đúng lúc đó bố tôi vừa trở về nghe thấy.

Ông lập tức cầm xẻng sắt ngoài sân, muốn đánh chết Lục Hựu Minh.

“Thằng súc sinh này còn mặt mũi đến đây à!”

“Hôm nay tao có liều cái mạng già này cũng phải đánh chết thằng khốn như mày!”

Mẹ tôi cố sức ngăn bố nhưng nghe động tĩnh có vẻ sắp không giữ nổi nữa.

Tôi sợ bố thật sự đánh chết người rồi mang họa vào thân nên đặt con vào nôi, vội chạy ra ngăn.

Đúng lúc ấy, Tống Tú Lan cũng đến!

Bà ta đau lòng lao ra che trước mặt con trai:

“Con tôi thì tôi tự dạy!”

“Không đến lượt mấy người ngoài các người!”

Tôi cầu còn không được, lập tức đuổi khách:

“Vậy xin hai người ngoài các người lập tức cút khỏi nhà tôi!”

“Còn dám đến lần nữa tôi sẽ báo cảnh sát!”

Tống Tú Lan sa sầm mặt, vừa tức vừa thất vọng kéo Lục Hựu Minh vẫn đang quỳ dưới đất:

“Đứng lên cho mẹ!”

“Có nghe không!”

Lục Hựu Minh không chịu đứng.

Anh ta vẫn bất chấp thể diện cầu xin tôi:

“Dao Dao, chúng ta có con gái mà.”

“Anh xin em, dù chỉ vì con gái.”

“Hãy cho con một gia đình trọn vẹn.”

“Cho anh cơ hội cuối cùng.”

Tống Tú Lan tức đến mức rút một con dao gọt trái cây trong túi, dí vào cổ mình để uy hiếp:

“Lục Hựu Minh, nếu con dám quay lại với Thẩm Dao, mẹ sẽ chết ngay trước mặt con!”

“Thiến Nam đã mang thai rồi!”

“Hai đứa cũng đã tổ chức đám cưới, con bắt buộc phải về chịu trách nhiệm!”

“Hôm nay mẹ chỉ hỏi con một câu.”

“Con chọn mẹ ruột của mình hay chọn Thẩm Dao!”

Con dao trong tay Tống Tú Lan ấn sâu hơn vào cổ.

Lưỡi dao lập tức rỉ ra một đường máu đỏ tươi.

Lục Hựu Minh xoay người, quỳ trước mặt bà ta cầu xin:

“Mẹ, con xin mẹ đừng ép con.”

“Con và Thẩm Dao có con mà.”

“Đứa trẻ này là con cháu nhà họ Lục, là cháu gái của mẹ!”

Tống Tú Lan lạnh như băng, giọng vô cùng dứt khoát:

“Nó sinh ra chẳng qua chỉ là một đứa con gái!”

“Nhà họ Lục không cần loại con gái đó!”

“Con muốn có con, muốn bao nhiêu chẳng được. Thiến Nam có thể sinh cho con bao nhiêu đứa cũng được!”

“Hôm nay mẹ nói thẳng.”

“Nếu con còn dám đến tìm Thẩm Dao, mẹ sẽ chết cho con xem!”

Lục Hựu Minh giống như một con sư tử bị nhốt trong chiếc lồng chật hẹp.

Đau khổ.

Tức giận.

Bất lực.

Cuối cùng anh ta bị ép đến mức ngẩng mặt lên trời, bật khóc thành tiếng.

Sau cùng, Lục Hựu Minh vẫn thỏa hiệp.

Anh ta đi về cùng Tống Tú Lan.