Từ đó không còn đến dây dưa với tôi nữa.

Thỉnh thoảng tôi vẫn nhìn thấy tin tức về anh ta và Châu Thiến Nam trên điện thoại.

Bây giờ Châu Thiến Nam đã được công nhận là bà Lục.

Nhưng Lục Hựu Minh vẫn chưa từng đăng ký kết hôn với cô ta.

Có phóng viên hỏi anh ta định bao giờ đi đăng ký.

Mỗi lần như vậy, sắc mặt Lục Hựu Minh đều tối sầm, không trả lời.

Chớp mắt ba năm trôi qua.

Minh Châu đã đi mẫu giáo, hoạt bát đáng yêu, là cây hài của cả gia đình.

Thứ sáu hôm đó, tôi tan làm sớm để đến trường đón con.

Nhưng vẫn chậm một bước.

Con bé đã được Bùi Tư An đón trước.

Con gái đang nằm trong lòng anh, ngọt ngào gọi:

“Bố!”

Anh là khách hàng của công ty nhà tôi.

Ba năm trước, bố tôi muốn nhận một đơn hàng lớn nên chủ động đến tập đoàn Bùi thị bàn chuyện hợp tác.

Lúc ấy người làm việc với bố tôi chỉ là một quản lý cấp trung nhỏ trong công ty.

Vì bố tôi không chịu đưa tiền hoa hồng riêng, sau khi công ty nhà tôi sản xuất xong hàng, tên quản lý đó lại bất ngờ lật kèo.

Bố nhiều lần thương lượng không có kết quả, suýt tức đến phát bệnh.

Tôi không chịu được nên chạy thẳng đến tập đoàn Bùi thị làm ầm lên, tuyên bố sẽ công khai chuyện này và khởi kiện tập đoàn.

Đúng lúc ấy tôi lại gặp Bùi Tư An, tổng giám đốc của tập đoàn.

Sau khi nghe tôi trình bày, tôi mới biết mọi chuyện chỉ là hành vi cá nhân của tên quản lý kia.

Để thể hiện lời xin lỗi, Bùi Tư An trực tiếp ký hợp đồng với công ty nhà tôi, giao cho chúng tôi một đơn hàng lớn.

Kể từ đó, chúng tôi dần tiếp xúc nhiều hơn.

Cho đến tận bây giờ, anh vẫn là khách hàng lớn của công ty gia đình tôi.

Sau nửa năm quen biết, anh bắt đầu theo đuổi tôi.

Nhưng tôi đã bị chuyện tình cảm trước đây làm tổn thương quá sâu, không còn muốn yêu đương nữa.

Tôi chỉ muốn tập trung làm sự nghiệp.

Thế nhưng Bùi Tư An chưa bao giờ từ bỏ.

Hơn hai năm qua, anh vẫn luôn theo đuổi tôi.

Anh không chỉ tốt với tôi mà còn rất tốt với con gái và bố mẹ tôi.

Cả nhà đều vô cùng thích anh.

Dưới sự tác hợp và khuyên nhủ của bố mẹ, cuối cùng tôi đồng ý với lời theo đuổi của Bùi Tư An.

Đến khi con gái vào tiểu học, chúng tôi kết hôn.

Cuộc sống sau hôn nhân còn hạnh phúc hơn cả những gì tôi từng tưởng tượng.

Con gái hoàn toàn không biết Bùi Tư An không phải cha ruột của mình.

Tình cảm giữa hai cha con thậm chí còn sâu đậm hơn nhiều cặp cha con ruột.

Ngay cả sau năm thứ hai kết hôn, khi tôi sinh thêm một bé trai, tình yêu Bùi Tư An dành cho con gái tôi vẫn không hề thay đổi.

Thời gian trôi rất nhanh.

Công việc kinh doanh của gia đình ngày càng tốt.

Hai đứa trẻ cũng lớn lên từng ngày.

Chớp mắt lại thêm mười năm nữa.

Tôi không ngờ người nhà họ Lục lại tìm đến.

Lần này Tống Tú Lan đưa cả Lục Hựu Minh đến.

Trước đó không lâu, tôi vô tình đọc được trên tin tức rằng việc kinh doanh của nhà họ Lục bây giờ không còn tốt như trước.

Hai năm liên tiếp thua lỗ.

Tuy nhiên họ vẫn còn một số tài sản.

Tóc mai Tống Tú Lan đã bạc trắng, hoàn toàn mất đi dáng vẻ thanh lịch của một bà chủ năm xưa.

Lục Hựu Minh cũng béo lên, thay đổi rất nhiều so với trước đây.

Hai mẹ con đều tỏ ra hối hận và khúm núm.

Họ muốn nhận lại con gái tôi.

Muốn Minh Châu trở về nhà họ Lục làm người thừa kế!

Bùi Tư An đưa tôi xem một bộ tài liệu.

Đến lúc ấy tôi mới biết sức khỏe của Lục Hựu Minh đã bị tổn hại.

Anh ta và Châu Thiến Nam nhiều năm qua không thể có con.

Châu Thiến Nam còn mắc bệnh tâm thần, bị nhà họ Lục đưa vào bệnh viện tâm thần.

Nhà họ Lục không thể có người nối dõi nữa nên lúc này mới nhớ tới con gái tôi.

Tôi cười mỉa, nhìn hai mẹ con họ:

“Chút tài sản còm cõi của nhà họ Lục các người, con gái tôi không thèm.”

“Tài sản của nó là cả nhà họ Thẩm.”

“Nó là người thừa kế của nhà họ Thẩm!”

Minh Châu cũng bước tới.