Không gian tĩnh lặng đến đáng sợ.

Hắn nhìn chằm chằm vào đôi mắt đang nhắm nghiền của ta.

【Vợ đói rồi hả?】

【Cũng phải, cả ngày hôm nay mới uống được chén nước dâu.】

Hắn cúi người, môi ấm áp kề sát tai ta:

“Cố Trường Nhạc, nếu nàng có linh thiêng, hãy vào mộng trẫm.”

Miệng hắn nói lời người, tim hắn thì hét như sấm:

【Vợ đừng giả bộ nữa! Lông mi run như lá liễu rồi kìa!】

【Mau mở mắt nhìn trẫm đi! Hôm nay trẫm mặc long bào màu đen nàng thích nhất đấy, có đẹp không?】

Ta thật sự không nhịn nổi nữa.

Chậm rãi mở mắt.

Ánh mắt giao nhau.

Gương mặt đau thương của Tiêu Hạo đông cứng, trong nháy mắt chuyển sang lạnh lùng:

“Sống lại rồi?” hắn thản nhiên hỏi.

Nhưng trong lòng đang bắn pháo hoa:

【A a a! Vợ tỉnh rồi! Đôi mắt sáng như sao!】

【Muốn hôn! Muốn ôm! Muốn bế lên quay vòng vòng!】

Ta nhìn màn “diễn lưỡng cực” của hắn, cố nhịn cười, khẽ khàng nói khàn khàn:

“Bệ hạ, thần thiếp đói rồi.”

Tiêu Hạo nhíu mày, vẻ mặt ghét bỏ:

“Đầu thai làm ngạ quỷ à?”

Rồi cực nhanh lôi từ tay áo ra một túi giấy dầu.

Nóng hổi, thơm phức.

Chính là món gà quay ta thích nhất ở Tây thành.

【May mà trẫm chuẩn bị từ trước, luôn dùng nội lực giữ ấm.】

【Mau ăn đi, đừng để gầy đi, gầy rồi không ôm thích nữa.】

Ta nhận lấy con gà, cắn một miếng thật to.

Thơm ngon đến phát khóc.

Tiêu Hạo quay lưng chắn cửa, chắn luôn ánh sáng và ánh mắt dòm ngó của người đời.

Bằng cách ấy, hắn đang bảo vệ ta.

Ta nhìn bóng lưng rộng lớn kia, trong lòng dâng lên một thứ cảm xúc ấm áp xen lẫn xót xa.

Thì ra, mười năm qua… ta đã hiểu lầm hắn rồi sao?

3

Ta ăn sạch cả con gà quay trong quan tài.

Tiêu Hạo đem xương gà tiêu hủy, nhét hết vào tay áo.

【Đám xương này phải mang về cho chó ăn, không thể để lại chứng cứ.】

【Trẫm đường đường là một đấng quân vương, mang theo xương gà bên người, truyền ra ngoài còn mặt mũi gì nữa?】

【Vì vợ, mặt mũi có là cái quái gì.】

Hắn giúp ta lau sạch dầu mỡ bên khóe miệng, ánh mắt chợt sắc bén hẳn lên:

“Nằm xuống, có người tới.”

Ta lập tức nhắm mắt, điều chỉnh hơi thở.

Nắp quan tài được đậy lại, chỉ chừa một khe nhỏ.

Tiếng bước chân hỗn loạn vang lên, kèm theo mùi son phấn nồng nặc.

Là Liễu Như Yên.

“Bệ hạ, tỷ tỷ đã đi rồi, người phải bảo trọng long thể.”

Giọng nàng ta ngọt đến mức khiến ta nổi hết da gà.

“Cút.” Tiêu Hạo đáp gọn lỏn.

Nhưng Liễu Như Yên không chịu buông tha, dường như đang tiến lại gần quan tài:

“Bệ hạ, thần thiếp nghe nói, nếu người chết được chôn cùng ngọc châu, kiếp sau có thể đầu thai tốt hơn.”

“Thần thiếp đặc biệt xin được một viên dạ minh châu Đông Hải, muốn tặng cho tỷ tỷ.”

Ta lạnh lùng cười thầm trong bụng.

Tặng châu chỉ là cái cớ, muốn kiểm tra thi thể mới là thật.

Người đàn bà này, đa nghi đến đáng sợ.

Tiêu Hạo chắn trước quan tài: “Không cần.”

“Bệ hạ chẳng lẽ lo thần thiếp làm hại thi thể tỷ tỷ?” Liễu Như Yên nghẹn ngào nức nở, “Thần thiếp là thật lòng…”

【Thật lòng cái đầu ngươi! Ngọc đó bôi hóa thi phấn, tưởng trẫm không biết?】

【Muốn hủy dung vợ trẫm? Trẫm hủy dung ngươi trước!】

Tiêu Hạo rút kiếm khỏi vỏ.

Một tiếng “xoẹt” vang lên, hàn quang loé lên chói mắt.

Liễu Như Yên hét toáng lên, ngã ngồi trên đất.

“Bệ… Bệ hạ…”

Mũi kiếm chỉ thẳng vào cổ họng nàng ta, ánh mắt Tiêu Hạo lạnh như Tu La.

“Hoàng hậu của trẫm, ngươi cũng dám động vào?”

Sát khí nồng nặc, không hề giả vờ.

Liễu Như Yên run lẩy bẩy, mặt mày trắng bệch.

“Thần thiếp biết sai rồi! Biết sai rồi!”

Tiêu Hạo thu kiếm, lạnh giọng nói:

“Cút. Đừng làm bẩn đường luân hồi của hoàng hậu.”

Liễu Như Yên lăn lê bò toài chạy mất.

【Hù chết trẫm rồi, suýt nữa không kiềm chế nổi mà đâm chết ả.】

【Không được, chưa đến lúc, mười vạn đại quân nước Liễu còn đang đóng ở biên giới.】

【Nhẫn thêm chút nữa, đợi trẫm đoạt được binh phù, sẽ biến ả thành nhân trệ!】

Ta nằm trong quan tài, nghe mà tim đập loạn nhịp.

Thì ra tình hình đã căng thẳng đến thế.

Biên cương bị quân Liễu áp sát, trong cung có yêu phi quấy loạn.

Tiêu Hạo làm hoàng đế, quả thật không dễ dàng.

Vì bảo vệ ta, hắn đành dàn dựng màn kịch giả chết này,

Thậm chí không tiếc bị người đời mắng là hôn quân, bạo quân.

Sống mũi ta cay cay.

Tiêu Hạo, đồ ngốc.

Đã vì ta mà bày ra ván cờ lớn như vậy,

Thì ta sao có thể để ngươi đơn độc chống chọi?

Giờ ta đã “chết”,

Vậy thì tốt.

Chết rồi, càng dễ hành động.

Ta sờ vào tay áo, nơi đó cất giấu lệnh bài ngầm của quân Cố gia.

Là tín vật cha anh ta để lại, cũng là chìa khóa điều động ám vệ kinh thành.

Liễu Như Yên, ngươi muốn chơi sao?

Vậy bản cung sẽ chơi cùng ngươi một trận tới bến.

Đêm nay, định sẵn là một đêm không ngủ.

Tiêu Hạo canh giữ linh đường cả đêm.

Ta cũng nghe trộm tâm tư hắn suốt cả đêm.

Từ chuyện quốc sự mắng đến đầu bếp ngự thiện phòng, từ Liễu Như Yên chửi đến đám đại thần triều sớm.

Cuối cùng, suy nghĩ của hắn quay về bên ta.

【Vợ yêu ngủ ngon thật đấy.】

【Thật muốn hôn một cái.】

【Chỉ một cái thôi.】

【Không được, đó là thi thể (dù là giả), hơi bệnh thái.】

【Nhưng môi nàng ấy chu chu lên, đáng yêu quá.】

【Kệ đi, trẫm là bạo quân, trẫm sợ ai!】