Anh ta gầy hơn ba tuần trước một chút, đường nét hàm càng rõ.

Dưới mắt có quầng thâm rất rõ, trông như đã lâu không ngủ ngon.

Hoàn toàn khác với người đàn ông từng có điểm giấc ngủ 94 kia.

Anh ta nhìn thấy tôi, trong mắt cuộn trào rất nhiều cảm xúc phức tạp.

Có áy náy, có lo lắng, có dè dặt cẩn trọng.

“Nghiễn Hòa.”

Giọng anh ta hơi khàn, giống như đã đứng ngoài đó rất lâu.

“Anh tìm em ba tuần rồi.”

Tôi nhìn anh ta, trong lòng bình lặng như nước chết.

“Sao anh tìm được nơi này?”

“Anh hỏi đồng nghiệp cũ của em.” Anh ta bước lên một bước, “Nghiễn Hòa, chúng ta nói chuyện được không?”

Tôi không động đậy.

“Không có gì để nói.”

“Có.” Giọng anh ta trầm xuống, “Về chuyện của Đường Nguyệt, về đêm đó, về tất cả mọi chuyện, anh nợ em một lời giải thích.”

“Tôi không cần giải thích.”

“Nhưng anh cần.”

Đoạn Gia Hứa lại tiến lên một bước, giữa chúng tôi chỉ còn cách nhau hai mét.

Ánh đèn đường kéo bóng anh ta rất dài.

“Giang Nghiễn Hòa, anh biết anh sai rồi.”

Tôi nhìn vào mắt anh ta.

Đôi mắt đó từng khiến tôi rung động.

Năm năm trước, anh ta đứng đợi tôi ở cửa thư viện, cũng nhìn tôi như vậy, dịu dàng mà chuyên chú.

Nhưng bây giờ tôi chỉ cảm thấy xa lạ.

“Đoạn Gia Hứa.” Tôi nói, “Anh nói anh sai rồi, vậy anh nói cho tôi biết, anh sai ở đâu?”

Anh ta há miệng.

“Anh không nên giấu em…”

“Giấu cái gì?” Tôi hỏi tiếp, “Giấu chuyện mỗi tối anh đến nhà Đường Nguyệt? Hay giấu chuyện anh căn bản không bị mộng du?”

Yết hầu anh ta khẽ động.

“Đều có.”

“Vậy tại sao anh giấu?”

Anh ta im lặng.

Tôi đợi mười giây, anh ta vẫn không trả lời.

“Anh không trả lời được.” Tôi cười nhẹ, “Bởi vì trong lòng anh căn bản không cảm thấy đó là sai. Anh chỉ cảm thấy bị tôi phát hiện rồi, nên nó mới thành sai.”

“Không phải…”

“Đoạn Gia Hứa, tôi hỏi anh một câu.” Tôi ngắt lời anh ta, giọng rất nhẹ, “Nếu tôi không nhìn thấy chiếc máy tính bảng đó, nếu tôi mãi mãi không biết sự thật, anh sẽ làm gì?”

Biểu cảm của anh ta cứng đờ.

“Anh sẽ tiếp tục.” Tôi trả lời thay anh ta, “Anh sẽ tiếp tục mỗi tối mười một giờ rời khỏi nhà tôi, đến chỗ Đường Nguyệt ngủ.”

“Tiếp tục lừa tôi rằng anh bị mộng du, tiếp tục kết hôn với tôi, sau đó tiếp tục sống kiểu đó. Đúng không?”

Sắc mặt Đoạn Gia Hứa trở nên rất khó coi.

Bởi vì anh ta không thể phủ nhận.

“Vậy nên anh không phải cảm thấy mình sai.” Tôi lùi lại một bước, kéo giãn khoảng cách, “Anh chỉ cảm thấy kế hoạch của mình bị phá vỡ.”

“Nghiễn Hòa…”

“Đừng đến tìm tôi nữa.” Tôi quay người quẹt thẻ mở cửa tòa nhà, “Tôi đã nói rồi, chúng ta kết thúc rồi.”

Khi bước vào sảnh, tôi nghe thấy anh ta nói phía sau:

“Anh và Đường Nguyệt thật sự không có quan hệ kiểu đó.”

Tôi dừng bước.

Không quay đầu.

“Đoạn Gia Hứa, một người đàn ông mỗi tối ngủ ở nhà một người phụ nữ khác, có quan hệ kiểu đó hay không, quan trọng sao?”

“Anh cảm thấy tôi để ý việc anh có chạm vào cô ta hay không à?”

“Điều tôi để ý là khi tôi sắp chết, anh cũng không chịu ở lại vì tôi một lần.”

“Dù chỉ một lần cũng không.”

Cửa thang máy mở ra, tôi bước vào.

Cuối cùng nhìn anh ta một cái.

Anh ta đứng ngoài cửa sảnh, ánh đèn đường xuyên qua cửa kính chiếu lên người anh ta.

Biểu cảm trên gương mặt đó, tôi không hiểu, cũng không muốn hiểu nữa.

Cửa thang máy khép lại.

Tôi nhắm mắt, dựa vào vách thang máy.

Nhịp tim rất ổn định.

Không đau lòng, không lưu luyến, không do dự.

Chỉ có một loại mệt mỏi.

Và sự giải thoát triệt để, trọn vẹn.

Về đến nhà, tôi tắm rửa rồi nằm lên giường.

Màn hình điện thoại sáng lên.

Là tin nhắn từ một số lạ.

“Nghiễn Hòa, tối nay anh không đi. Anh ở ngay dưới lầu nhà em. Khi nào em muốn gặp anh, lúc nào anh cũng ở đây.”

“Anh biết nói gì cũng nhợt nhạt, nhưng xin em cho anh một cơ hội giải thích.”