Tôi xuống xe, đóng cửa lại.

Đèn hậu của chiếc Maybach mờ dần trong màn đêm.

Tôi đứng dưới lầu rất lâu.

“Em thực sự quan trọng.”

Câu nói ấy như một hòn đá ném xuống mặt nước.

Tạo nên những gợn sóng lan tỏa từng vòng, từng vòng.

Tôi tự nhủ mình đừng suy nghĩ nhiều.

Từ “quan trọng” mà anh nói, biết đâu chỉ là quan trọng trong công việc.

Có lẽ chỉ vì cảm thấy vị trí người phụ trách dự án thị trường bình dân của tôi rất quan trọng.

Đúng vậy, chắc chắn là thế.

Tôi tự thuyết phục mình ba lần trong lúc lên lầu đi tắm.

Nhưng trước khi ngủ, nhìn thấy dòng tin nhắn “Về đến nơi chưa” của anh, tôi vẫn mỉm cười.

Những ngày sau đó, quan hệ giữa tôi và Cố Diễn bước vào một giai đoạn khá mờ ám.

Trên WeChat, ngày nào anh cũng nhắn tin.

Nhưng tần suất đã thay đổi.

Trước kia là những lời quan tâm kiểu “Vẫn đang tăng ca à?”, “Đừng để bụng đói”, “Ngủ sớm đi”.

Bây giờ lại chuyển thành “Hôm nay em mặc cái áo khoác đó không đẹp”, “Trưa nay đừng ăn ở căn tin nữa”, “Cuối tuần có kế hoạch gì chưa”.

Sao tôi cứ có cảm giác… ngày càng không giống anh trai thế này.

Ở công ty, anh vẫn tỏ ra lạnh lùng với tôi.

Thỉnh thoảng chạm mặt trong thang máy, anh chẳng buồn liếc tôi lấy một cái.

Nhưng bước ra khỏi đó chưa đầy một phút, tin nhắn WeChat đã bật lên: “Hôm nay đi muộn hai phút nhé.”

Sự trái ngược này quả thực dễ khiến người ta bị tâm thần phân liệt.

Có một lần Đường Khả Khả bắt gặp tôi đang tủm tỉm cười trước màn hình điện thoại, bèn giật lấy xem.

Chỉ liếc qua lịch sử trò chuyện, biểu cảm của cô ấy chuyển từ ngạc nhiên sang sững sờ rồi đờ đẫn.

“Cậu với Cố tổng đang bàn xem… trưa mai ăn gì á?”

“Trả lại cho tớ!”

“Hai người thân nhau từ bao giờ thế?”

“Thì… khá là thân.”

Đường Khả Khả nhìn tôi chằm chằm hồi lâu.

“Lâm Vãn Vãn, với tư cách là bạn cậu, tớ chân thành khuyên cậu một câu. Tiếng tăm của Cố Diễn trong giới kinh doanh ở thành phố A này, ít nhiều cậu cũng từng nghe rồi đấy. Ba mươi hai tuổi đầu chưa từng dính bất cứ scandal tình ái nào, ai cũng nghĩ anh ấy là người vô tình vô cảm. Cậu chắc chắn muốn dây dưa với kiểu người như vậy sao?”

“Tớ đâu có dây dưa với anh ấy.”

“Cậu tự xem lại cái điệu cười vừa nãy của mình đi.”

Tôi im bặt.

Đường Khả Khả thở dài.

“Tớ không phản đối, nhưng cậu phải cẩn thận. Chỗ đứng hiện tại của cậu trong công ty vốn đã không vững, Triệu Tuyết vẫn đang nhòm ngó cậu đấy.”

“Tớ biết.”

Chiều hôm đó, Triệu Tuyết mở một cuộc họp phòng.

Trong buổi họp, chị ta thông báo một việc—

Dự án trọng điểm nhất trong năm của công ty “Kế hoạch thương hiệu mới nổi” chính thức khởi động, do phòng marketing chủ trì, với ngân sách 30 triệu tệ (hơn 100 tỷ VNĐ).

Đây là dự án quan trọng nhất của Tập đoàn Diễn Thần trong năm nay, nghe nói do đích thân Cố Diễn duyệt.

Triệu Tuyết với tư cách là trưởng phòng marketing, đương nhiên trở thành người phụ trách dự án.

Chị ta đưa mắt nhìn quanh một vòng, bắt đầu phân công nhiệm vụ.

Tất cả các vị trí chủ chốt đều đã được sắp xếp người.

Duy chỉ không có tôi.

Đường Khả Khả được phân vào nhóm thực thi.

Những đồng nghiệp khác cũng đều vào vị trí.

Chỉ có mình tôi.

Triệu Tuyết liếc tôi, mỉm cười.

“Vãn Vãn, dự án thị trường bình dân của em vẫn đang triển khai đúng không? Vậy chị không giao thêm gánh nặng cho em nữa nhé.”

Lý do nghe thật quang minh chính đại.

Bề ngoài là quan tâm, nhưng thực chất là chèn ép.

Dự án lớn nhất của công ty, cả phòng marketing đều tham gia, chỉ mình tôi đứng ngoài rìa.

Tôi mỉm cười: “Vâng thưa chị.”

Về lại bàn làm việc, Đường Khả Khả hậm hực bất bình.

“Bà ấy cố tình đấy! Không tham gia dự án này, cuối năm sẽ không có điểm thưởng thành tích đâu.”

“Không sao. Tớ có dự án riêng của tớ.”