“Chỉ cần vung tay… là có thể hủy hoại cả cuộc đời người khác.”
“Văn Tĩnh, cô có thấy mình thắng rồi không?”
“Sự nghiệp rực rỡ, gia đình hạnh phúc… còn có một cô con gái đáng yêu thế này.”
“Còn tôi thì sao?”
“Tôi chẳng còn gì cả!”
“Danh tiếng, cuộc sống, mọi thứ… đều bị cô phá hủy!”
Cảm xúc của cô ta ngày càng mất kiểm soát. Con dao trong tay cũng run lên bần bật.
Lưỡi dao khẽ cứa qua làn da non nớt của Duyệt Duyệt.
Một vệt máu mỏng lập tức hiện ra.
“Á—!”
Tiếng kêu nghẹn lại trong cổ họng tôi.
Cả thế giới như vỡ vụn ngay khoảnh khắc đó.
Tôi hoảng loạn hét lên.
“Đừng! Tôn Thiến Thiến! Cô bình tĩnh lại đi!”
“Rốt cuộc cô muốn gì? Muốn tiền sao? Tôi có thể đưa! Cô cần bao nhiêu tôi cũng cho!”
“Tiền?” Cô ta bật cười như vừa nghe thấy chuyện nực cười nhất thế gian. “Cô nghĩ tôi thèm mấy đồng tiền bẩn của cô à?”
“Hôm nay, tôi chẳng cần gì cả.”
“Tôi chỉ cần… cô chết.”
Cô ta hất cằm về phía chiếc thùng phuy bên cạnh — bên trong đầy xăng.
“Đi qua đó.”
“Bây giờ, tự tay xối hết thùng xăng lên người mình.”
“Sau đó… châm lửa.”
“Chỉ cần cô chết, tôi có thể cân nhắc tha cho con gái cô.”
Tôi nhìn cô ta. Nhìn vào đôi mắt đã hoàn toàn méo mó vì đố kỵ và điên loạn.
Tôi biết — cô ta thật sự phát điên rồi.
Tôi chậm rãi bước về phía thùng xăng.
Mỗi bước chân… như đang giẫm lên lưỡi dao.
Phía sau, Duyệt Duyệt điên cuồng lắc đầu, nước mắt rơi lã chã như chuỗi hạt đứt dây.
Tôi quay lại, mỉm cười trấn an con bé.
“Duyệt Duyệt, đừng sợ.”
“Có mẹ ở đây.”
Tôi đứng cạnh thùng phuy.
Hai tay ôm lấy nó — nặng đến mức tưởng như kéo cả linh hồn tôi chìm xuống.
Mùi xăng nồng nặc xộc thẳng vào mũi.
Tôi nhìn Tôn Thiến Thiến.
“Tôi làm theo lời cô.”
“Nhưng cô phải giữ lời.”
“Thả con gái tôi.”
Trên gương mặt cô ta hiện lên nụ cười đắc thắng, tàn nhẫn.
“Đương nhiên.”
Tôi nhắm mắt.
Giơ thùng xăng lên.
Ngay khoảnh khắc chuẩn bị dội nó xuống người —
CÁNH CỬA NHÀ KHO BỊ ĐẠP BUNG!
“Không được động đậy! Cảnh sát đây!”
Vô số bóng người mặc cảnh phục từ bốn phía ập vào.
Nụ cười trên mặt Tôn Thiến Thiến đông cứng.
Nhận ra mọi chuyện, cô ta thét lên, giơ dao đâm thẳng về phía con gái tôi!
Trong tích tắc sinh tử ấy —
Một bóng người lao tới nhanh như báo săn.
Là Chu Nhiên!
Anh dùng chính cơ thể mình che chở cho Duyệt Duyệt.
Lưỡi dao cắm phập vào lưng anh.
Máu… lập tức nhuộm đỏ áo.
“A NHIÊN!!!”
Tôi quăng thùng xăng, phát điên lao tới.
Cảnh sát khống chế Tôn Thiến Thiến đang vùng vẫy như thú dữ.
Tôi quỳ xuống, ôm lấy Chu Nhiên.
“A Nhiên! Anh sao rồi? Đừng làm em sợ!”
Mặt anh trắng bệch.
Nhưng khi nhìn tôi… anh vẫn cười.
Anh giơ tay, khẽ lau nước mắt trên má tôi.
“Ngốc quá… khóc gì chứ…”
“Anh… đã hứa rồi mà…”
“Dùng cả đời… bảo vệ em…”
Giọng anh yếu dần.
Cánh tay đang ôm tôi… chậm rãi buông xuống.
Tôi ôm anh, cảm giác cả thế giới sụp đổ ngay trong khoảnh khắc ấy.
Một tiếng gào tuyệt vọng xé toạc lồng ngực tôi —
Là tiếng khóc đau đớn nhất đời này.
…
Kết cục
Chu Nhiên không chết.
Nhát dao tuy sâu, nhưng may mắn lệch tim vài centimet.
Anh nằm viện tròn một tháng.
Cuối cùng… được kéo trở về từ cửa tử.
Tôn Thiến Thiến vì tội bắt cóc và cố ý giết người chưa thành, cộng thêm nhiều tội danh khác, bị tuyên án tù chung thân.
Cô ta sẽ dành phần đời còn lại sau song sắt.
Còn Cố Lỗi — vì nợ cờ bạc chồng chất, trong lúc trốn chủ nợ đã trượt chân rơi từ tầng cao xuống.
Tử vong tại chỗ.
Mọi chuyện… dường như đã thật sự khép lại.
—
Nửa năm sau.
Chu Nhiên hoàn toàn bình phục.
Gia đình ba người chúng tôi cùng nhau ra biển.
Duyệt Duyệt chạy trên bãi cát, đuổi theo từng con sóng, cười vang như chuông bạc.
Tôi và Chu Nhiên nắm tay nhau, ngồi nhìn hoàng hôn nhuộm vàng mặt nước.
Sau lưng anh là một vết sẹo dài, dữ dội.
Đó là huân chương của tình yêu anh dành cho tôi.
Tôi quay sang nhìn anh.
Anh cũng đang nhìn tôi.
Ánh mắt dịu dàng đến mức khiến trái tim người ta tan chảy.
“Vợ à.” Anh siết tay tôi. “Cảm ơn em.”
Tôi bật cười.
“Phải là em cảm ơn anh mới đúng.”
Cảm ơn anh đã xuất hiện sau tất cả những tháng ngày tăm tối.
Cảm ơn anh đã khiến em… vẫn còn dũng cảm tin vào tình yêu.
Chúng tôi nhìn nhau, mỉm cười.
Rồi cùng hướng mắt ra phía chân trời — nơi đại dương vô tận đang rực đỏ dưới ánh chiều.
Tôi biết…
Tương lai của chúng tôi cũng sẽ như biển kia.
Rộng lớn. Rực rỡ.
Và tràn đầy những khả năng không giới hạn.
-Hết-

