“Là… là mô-đun tôi phụ trách.”
Giọng anh run rẩy, nghẹn ngào.
“Là thuật toán điều phối bộ nhớ tôi viết… gặp lỗi.”
Ghost cũng lao đến, chỉ nhìn một cái là sắc mặt anh cũng tái mét.
Anh hiểu — đây không phải lỗi của riêng Lâm Phong.
Đây là một lỗ hổng mang tính hệ thống, như mắt xích dây chuyền — một lỗ hổng thảm họa.
Tất cả bọn họ đều đã bỏ sót một chi tiết cực kỳ nhỏ, nhưng chết người.
Dưới áp lực cực lớn, lỗ hổng đó bị khuếch đại đến mức tối đa, và cuối cùng gây ra sự sụp đổ dây chuyền toàn hệ thống.
Tuyệt vọng.
Một bầu không khí tuyệt vọng nặng nề đến nghẹt thở lan ra khắp đội ngũ.
Hạn chót chỉ còn chưa đến hai ngày.
Và giờ đây, không chỉ chưa thành công, mà còn phát hiện ra một lỗi nền tảng đủ sức đập tan toàn bộ thiết kế.
Điều đó có nghĩa là — mọi thứ phải làm lại từ đầu.
Đây là một nhiệm vụ thực sự bất khả thi.
Tất cả đều im lặng.
Có người ngồi sụp xuống sàn trong tuyệt vọng.
Có người đau đớn đập đầu vào tường.
Niềm tin và tinh thần chiến đấu mà cả đội vất vả xây dựng, dưới cú đòn hủy diệt bất ngờ này, sụp đổ hoàn toàn.
Trong bầu không khí tuyệt vọng chết lặng đó.
Chỉ có Chu Nhiên.
Cô vẫn đứng trước màn hình đen kịt ấy, bất động.
Trên gương mặt cô, không có biểu cảm gì cả.
Không hoảng loạn, không tuyệt vọng, thậm chí không gợn một tia cảm xúc nào.
Ánh mắt cô, như một giếng cổ sâu không thấy đáy, lặng lẽ phản chiếu lấy màn đêm ngột ngạt ấy.
Thời gian, dường như bị kéo dài ở khoảnh khắc này.
Không khí trong văn phòng, đặc quánh như bê tông đông cứng.
Mỗi hơi thở của mọi người, đều nặng nề và khó nhọc.
Lâm Phong gục mặt xuống bàn, vai run nhẹ, tiếng nức nở kìm nén vang lên rõ ràng trong sự im lặng tuyệt đối.
Anh không thể tha thứ cho bản thân.
Anh cảm thấy chính lỗi lầm của mình đã phá hủy công sức của cả đội.
Ghost tựa vào góc tường, liên tục hút thuốc, làn khói lượn lờ che lấp đôi mắt mông lung, trống rỗng của anh.
Với cương vị kiến trúc sư trưởng, anh lại không phát hiện ra lỗ hổng chí mạng này ngay từ giai đoạn thiết kế.
Đối với anh, đó là nỗi ô nhục chưa từng có trong sự nghiệp.
Tinh thần cả đội đã rơi xuống đáy vực.
Không ai lên tiếng, cũng không ai biết phải nói gì.
Bóng ma của thất bại, như một ngọn núi vô hình, đè nặng lên trái tim từng người.
18
Đúng lúc đó.
“Chách.”
Một âm thanh giòn vang phá tan sự im lặng chết chóc.
Là Chu Nhiên.
Cô đi đến công tắc đèn phòng họp và bấm nút.
Toàn bộ văn phòng, trong chớp mắt, sáng rực ánh đèn.
Ánh sáng chói mắt khiến mọi người vô thức nheo mắt lại.
“Đứng dậy hết đi.”
Giọng của Chu Nhiên không lớn, nhưng mang theo một lực xuyên thấu không thể cãi lời.
“Trời chưa sập đâu.”
Cô bước ra giữa phòng, đảo mắt nhìn những gương mặt mệt mỏi, thất thần của đội mình.
“Tôi hỏi các bạn.”
“Thông lượng dữ liệu cao nhất trước khi hệ thống sập là bao nhiêu?”
Một thành viên phụ trách giám sát dữ liệu vô thức trả lời: “Hai… hai trăm linh ba G mỗi giây.”
“Con số đó gấp bao nhiêu lần mức đỉnh dự đoán của dự án ‘Bàn Cổ’?” Chu Nhiên hỏi tiếp.
“… hơn ba lần.”
“Trước khi sập, hệ thống của chúng ta đã chạy ổn định trong tình trạng tải cao bao lâu?”
“… bảy tiếng đồng hồ.”
Chu Nhiên gật đầu.
Cô bước đến bên Lâm Phong, nhẹ nhàng vỗ lên lưng anh.
“Cho nên, đây không phải là thất bại.”
Giọng nói cô vang lên rõ ràng trong tai mọi người.
“Đây chỉ là một cơn đau đẻ nho nhỏ, mà bất kỳ kiệt tác nào trước khi chào đời đều phải trải qua.”
“Chúng ta đã chứng minh được rằng, hướng đi của chúng ta là đúng đắn. Kiến trúc của chúng ta là mạnh mẽ.”
“Chúng ta chỉ còn cách thành công… đúng một bước nữa.”
Những lời của cô như dòng suối mát lành chảy vào tâm hồn khô kiệt của từng người.
Trong văn phòng, bắt đầu vang lên những tiếng xôn xao khe khẽ.
Mọi người ngẩng đầu, nhìn người thủ lĩnh đang đứng dưới ánh đèn rực sáng — dáng người hơi gầy, nhưng sống lưng thì thẳng tắp như thanh kiếm.
“Nhưng… nhưng thời gian không kịp nữa rồi.” Lâm Phong ngẩng đôi mắt đỏ au lên, khàn giọng nói. “Lỗi đó nằm ở tầng sâu nhất. Muốn sửa nó chẳng khác nào phải phẫu thuật lại toàn bộ trái tim của bộ máy. Hai ngày… hoàn toàn không thể.”
“Hai ngày thì không thể.”
Câu trả lời của Chu Nhiên khiến tia hy vọng vừa được thắp lên trong lòng mọi người lại vụt tắt.
“Nhưng,” cô xoay chuyển giọng nói, trong ánh mắt lóe lên một tia sáng gần như là điên cuồng.
“Bốn mươi tám tiếng… thì có thể.”
Cô bước nhanh tới tấm bảng trắng chi chít mã lệnh và công thức.
Cô cầm bút lên, xóa sạch tất cả những gì đã viết.
“Mọi người, nghe lệnh tôi.”
Giọng cô lúc này trở nên kiên quyết như dao chém đá.
“Từ bây giờ, chúng ta sẽ không ngủ nữa.”
“Ghost, anh dẫn đội A, lập tức truy ngược toàn bộ tài liệu thiết kế kiến trúc. Trong vòng hai tiếng, tôi cần một danh sách đầy đủ các module có khả năng xung đột với thuật toán điều phối bộ nhớ.”
“Lâm Phong, anh dẫn đội B, thu thập toàn bộ log hệ thống trước khi sập. Đừng bỏ sót một byte nào. Trong ba tiếng, tôi cần một bản báo cáo hành vi hệ thống chính xác đến từng nano giây.”
“Đội C, bỏ hết mọi lớp bảo vệ bên ngoài, dồn toàn bộ tài nguyên tính toán để dựng lại một môi trường tái hiện hệ thống thuần túy và tối giản nhất.”
“Những người khác, đi gom hết cà phê trong công ty về đây cho tôi.”
Cô liên tiếp đưa ra mệnh lệnh nhanh chóng, rõ ràng và chính xác.
Đôi mắt cô giống như một siêu máy tính đang chạy hết công suất, trong nháy mắt đã chia nhỏ vấn đề tưởng chừng vô phương cứu chữa này thành hàng loạt nhiệm vụ cụ thể có thể triển khai được.
Tất cả mọi người đều bị khí chất mạnh mẽ, vững vàng của cô truyền cảm hứng.
Tuyệt vọng và hoang mang bị nhanh chóng quét sạch.
Thay vào đó là một tinh thần quyết chiến, quyết thắng, không quay đầu.
Không còn ai do dự, không ai than phiền.
Tất cả lập tức hành động.
Cả văn phòng, như một ngọn núi lửa ngủ yên, bỗng bùng nổ trong nháy mắt.
Tiếng gõ bàn phím lại vang lên dồn dập như mưa.
Những cuộc tranh luận gay gắt lại rộn ràng khắp mọi ngóc ngách.
Và Chu Nhiên, chính là trung tâm của cơn bão ấy.
Bộ não cô hoạt động ở tốc độ chưa từng có.
Log lỗi, sơ đồ kiến trúc, các module mã nguồn, lần lượt hiện ra, tái tổ hợp, va chạm trong đầu cô.
Cô đang tìm kiếm.
Tìm kiếm kẻ “ác quỷ” ẩn sâu trong hàng triệu dòng mã và luồng dữ liệu — nguyên nhân đã khiến cả hệ thống sụp đổ.
Thời gian trôi qua từng phút, từng giây.
Sau 24 giờ, họ đã tái hiện thành công sự cố sập hệ thống trong môi trường mô phỏng tối giản.
Sau 36 giờ, Chu Nhiên cuối cùng cũng tìm ra được căn nguyên khởi đầu dẫn đến sự sụp đổ như tuyết lở ấy.
Đó không phải một lỗi mã đơn giản.
Đó là một vấn đề cực kỳ hiếm gặp: một tình huống tranh chấp thời gian nhỏ xíu giữa nhân hệ điều hành và thuật toán điều phối bộ nhớ do họ tự viết, chỉ xảy ra trong điều kiện áp lực cực cao.
Vấn đề này tinh vi như một bóng ma, đến mức 99,9% lập trình viên trên thế giới có lẽ cả đời cũng không gặp một lần.
Vậy mà họ lại đụng phải.
Khi đã tìm ra gốc rễ của vấn đề, cả nhóm chìm vào một sự im lặng còn sâu hơn trước.

