“Trong vòng một tháng, tôi phải nhìn thấy phiên bản Alpha của lõi hệ thống Phượng Hoàng, và hiệu năng phải vượt qua mọi chỉ số kỹ thuật hiện có của dự án ‘Bàn Cổ’.”

Cuộc gọi kết thúc.

Chu Nhiên đứng trước cửa sổ, nhìn xuống vạn ngọn đèn sáng rực dưới chân thành phố.

Cô hiểu, thời gian cô có, không còn nhiều.

Trận chiến thực sự — bây giờ mới bắt đầu.

17

Một tháng để hoàn thành phiên bản Alpha.

Tin tức này như một quả bom nổ chậm, khuấy động cơn sóng dữ trong nội bộ dự án Phượng Hoàng.

Tất cả mọi người đều hiểu, điều đó có nghĩa là gì.

Nó có nghĩa là, trong 30 ngày tiếp theo, họ sẽ không có bất kỳ thời gian nghỉ ngơi nào.

Từng phút, từng giây, sẽ bị khai thác đến cực hạn.

Nó có nghĩa là, công việc vốn đã căng thẳng tột độ, sẽ bước vào một giai đoạn lao vào “cháy rực” — đốt cháy cả sinh mệnh.

Bầu không khí trong phòng họp ngột ngạt đến mức khiến người ta nghẹt thở.

Chu Nhiên truyền đạt lại yêu cầu của Trần Lập Tín một cách đầy đủ, không bớt không thêm, đến từng người trong nhóm.

“Tôi biết, đây gần như là một nhiệm vụ bất khả thi.”

Ánh mắt cô lướt qua từng gương mặt còn trẻ nhưng đầy vẻ mệt mỏi trong đội.

“Vì thế, tôi sẽ không ép buộc bất kỳ ai.”

“Nếu bây giờ có người muốn rút lui, tôi hoàn toàn hiểu. Và những phần thưởng, cam kết trước đó — sẽ không bớt đi một đồng.”

Cô trao cho mọi người quyền lựa chọn.

Cả phòng họp im lặng.

Không ai lên tiếng, nhưng cũng không ai đứng dậy.

Ba giây sau…

Lâm Phong là người đầu tiên đứng lên.

Trong mắt anh đầy tia máu, nhưng ánh nhìn lại vô cùng kiên định.

“Quản lý Chu, chị không cần nói nữa.”

Giọng nói của anh phá vỡ sự im lặng.

“Lúc tôi gia nhập dự án này, không phải vì tiền, cũng không phải vì lý lịch.”

“Tôi chỉ muốn tự tay làm ra một thứ thật đỉnh, đủ sức thay đổi thế giới.”

“Bây giờ có kẻ muốn đi trước chúng ta, tôi là người đầu tiên không đồng ý!”

Lời của anh như một ngọn lửa, thắp bùng lên ngọn lửa trong lòng mọi người.

“Đúng vậy! Quất đi!”

“Tập đoàn lớn ở Thung lũng Silicon thì đã sao? Bọn mình ở đây, ai cũng là cao thủ hàng đầu!”

“Chiến thôi! Một tháng thì một tháng! Lão tử liều mạng với tụi nó luôn!”

Ghost, người thường ngày ít nói nhất, là kiến trúc sư trưởng, cũng âm thầm đứng lên.

Anh không nói gì, chỉ trịnh trọng gật đầu với Chu Nhiên.

Trong ánh mắt ấy, không cần lời nào cũng đủ hiểu.

Chu Nhiên nhìn những đồng đội đang hừng hực khí thế trước mặt, trong lòng dâng lên một dòng ấm áp.

Cô biết, mình đã không chọn sai người.

“Tốt.”

Cô chỉ nói một từ.

Nhưng trong từ đó, hàm chứa hàng ngàn lời.

“Từ bây giờ, dự án Phượng Hoàng chính thức bước vào trạng thái thời chiến.”

Một cuộc chiến kỹ thuật cường độ cao, chưa từng có tiền lệ, chính thức bắt đầu.

Cả đội ngũ được chia lại thành ba nhóm song song.

Nhóm A do Ghost phụ trách, chuyên tấn công tính ổn định của kiến trúc tầng dưới.

Nhóm B do Lâm Phong phụ trách, tập trung tối ưu hiệu suất các thuật toán cốt lõi.

Nhóm C do cậu hacker trẻ tuổi đảm nhiệm, chịu trách nhiệm kiểm tra độ an toàn và thực hiện các bài kiểm tra áp lực cực hạn cho toàn bộ hệ thống.

Còn Chu Nhiên, trở thành tổng chỉ huy chiến dịch và là lực lượng dự bị cơ động.

Cô không thuộc nhóm nào, nhưng lại có mặt ở khắp nơi.

Chỗ nào có vấn đề hóc búa nhất, ở đó sẽ có bóng dáng của cô.

Văn phòng đã hoàn toàn trở thành chiến trường và ngôi nhà của họ.

Giường xếp ở góc phòng được tăng lên mười lăm chiếc.

Bộ phận hành chính của công ty đặc biệt cử một đội riêng, làm hậu cần 24/7 cho họ.

Đồ ăn, thức uống, thuốc men, liên tục được tiếp tế.

Thời gian lặng lẽ trôi qua giữa những dòng mã không ngừng nghỉ.

Tuần đầu tiên, họ hoàn thành tái cấu trúc và kết nối tất cả các mô-đun tầng dưới, dựng nên bộ khung của toàn hệ thống.

Tuần thứ hai, họ chinh phục ba điểm nghẽn hiệu suất của thuật toán cốt lõi, hiệu quả xử lý dữ liệu tăng 30% so với kế hoạch ban đầu.

Tuần thứ ba, họ trụ vững qua từng đợt tấn công mô phỏng mang cấp độ biến thái do nhóm C phát động, độ ổn định của hệ thống đã được xác minh ban đầu.

Mọi thứ đều đang tiến triển theo hướng tích cực.

Mỗi người như những cỗ máy lên dây cót, không biết mệt mỏi, cùng lao về một mục tiêu.

Cuối cùng, vào buổi sáng của ngày thứ hai mươi tám.

Khi Lâm Phong gõ Enter lần cuối và biên dịch thành công.

Cả văn phòng bùng nổ trong tiếng reo hò chấn động.

Phiên bản Alpha V0.1 của lõi hệ thống dự án Phượng Hoàng — chính thức ra đời!

Tất cả mọi người ôm nhau trong sự phấn khích, nhiều người mắt đã hoe đỏ.

Đây là đứa con tinh thần họ đổ ra suốt 28 ngày đêm không ngủ, đẫm đầy cà phê và máu tim.

Gương mặt Chu Nhiên cũng nở một nụ cười hiếm hoi.

Nhưng cô biết, bây giờ chưa phải lúc để ăn mừng.

Bài kiểm tra thực sự — mới chỉ bắt đầu.

“Nhóm C, chuẩn bị tiến hành bài kiểm tra áp lực cực hạn cuối cùng.”

Cô đưa ra mệnh lệnh cuối cùng.

Tất cả mọi người đều vây quanh màn hình lớn ở trung tâm.

Trên màn hình, vô số luồng dữ liệu bắt đầu tràn vào lõi động cơ vừa được họ xây dựng, giống như dòng lũ cuồn cuộn.

10G/s.

50G/s.

100G/s.

Lưu lượng dữ liệu tăng lên với tốc độ khủng khiếp.

Các chỉ số hiệu năng trên màn hình đều hiển thị màu đỏ tươi, nhưng vẫn ổn định như một đường thẳng.

Tỷ lệ sử dụng CPU giữ vững ở mức 70%.

Bộ nhớ chiếm dụng ổn định ở mức 60%.

Độ trễ xử lý dữ liệu luôn duy trì ở mức mili-giây.

“Trời ơi! Chúng ta đã thành công rồi!” Lâm Phong hét lên đầy phấn khích.

Hiệu suất này đã vượt xa mọi mục tiêu mà họ đặt ra trước đó.

Thậm chí, còn cao hơn nhiều so với những dữ liệu dự đoán mà họ thu thập được về dự án “Bàn Cổ”.

Trên gương mặt tất cả mọi người đều tràn đầy niềm vui chiến thắng.

Nhưng ngay khoảnh khắc lưu lượng dữ liệu vượt ngưỡng 200G/s…

Biến cố bất ngờ xảy ra!

Một dòng mã lỗi đỏ chói, đầy cảnh báo nhảy ra trên màn hình mà không hề báo trước:

“FATAL ERROR: KERNEL PANIC – MEMORY ADDRESS VIOLATION”

Ngay sau đó, toàn bộ dòng dữ liệu bị ngắt hoàn toàn trong tích tắc.

Màn hình chìm vào màu đen chết chóc.

Hệ thống sụp đổ.

Và đó là sự sụp đổ toàn diện và tàn khốc nhất — sụp đổ lõi hệ thống.

Bầu không khí trong văn phòng, vốn như nham thạch sôi sục, lập tức đông cứng lại.

Nụ cười trên mặt mọi người trở nên cứng đờ.

Họ ngây người nhìn vào màn hình đen ngòm, đầu óc trống rỗng.

Sao lại thế này?

Mới vừa rồi còn vận hành trơn tru, sao đột nhiên lại sụp đổ?

Và lại là lỗi ở tầng lõi, trí mạng đến vậy.

Cảm giác như một con tàu khổng lồ vừa mới được đóng xong, chuẩn bị ra khơi, thì trong khoảnh khắc hạ thủy, sống tàu lại gãy đôi và chìm xuống biển sâu.

Hai mươi tám ngày nỗ lực, hai mươi tám ngày đổ máu đổ sức — phút chốc như một trò cười cay đắng.

Mặt Lâm Phong trắng bệch.

Anh lao về phía máy tính của mình, tay run rẩy mở đoạn nhật ký cuối cùng trước khi hệ thống sụp đổ.