Sau khi ngồi vào xe, tôi mới nhận ra hôm nay tâm trạng Lục Phóng hình như rất tốt.

Khác với vẻ lạnh nhạt khi đưa tôi về trường lần trước, hôm nay anh nói nhiều hơn hẳn.

Anh chủ động nói:

“Thật ra cậu không cần khách sáo như vậy. Lần trước đưa cậu về thật sự chỉ là tiện đường.”

Tôi nghiêm túc nhìn Lục Phóng.

“Không được. Tôi không thích nợ ân tình của người khác.”

Nghe vậy, Lục Phóng từ từ nghiêng đầu nhìn tôi, ánh mắt sâu thẳm.

“Với Thẩm Dục cậu cũng khách sáo như thế à?”

“Thẩm Dục?”

Tôi sửng sốt một chút rồi bình thản nói:

“Trước đây có lẽ vậy. Nhưng bây giờ tôi và Thẩm Dục đã trở mặt rồi.”

Lục Phóng lộ vẻ bất ngờ.

“Vì chuyện trong tiệc sinh nhật hôm qua?”

“Một phần nhỏ thôi.”

Tôi thở dài.

“Tôi luôn cảm thấy Thẩm Dục đã thay đổi. Cậu ấy hoàn toàn khác với người trước đây chịu kiên nhẫn nghe tôi nói chuyện, còn biết quan tâm đến cảm xúc của tôi.”

Lục Phóng chậm rãi nói như đang an ủi tôi:

“Con người đều sẽ thay đổi.”

Tôi gật đầu, vô cùng đồng ý.

“Cho nên cũng phải cho phép con người dần dần xa nhau.”

Nói xong, tôi chợt nhìn thấy khóe môi Lục Phóng nhếch lên một nụ cười nhàn nhạt.

Tôi thầm nghĩ hôm nay tâm trạng anh thật sự rất tốt.

Đến cả cười cũng biết rồi.

Đến nhà hàng, Lục Phóng đi đỗ xe, tôi đứng ở cửa đợi anh.

Kết quả Lục Phóng còn chưa quay lại, tôi đã nhìn thấy Thẩm Dục và Từ Thắng Nam trước.

Vốn định coi như không thấy hai người họ, nhưng Từ Thắng Nam lại phát hiện ra tôi trước.

“Thẩm Dục, Thẩm Dục, cậu nhìn kìa! Người kia chẳng phải Tịch Ninh sao?”

Từ Thắng Nam kéo cánh tay Thẩm Dục, giọng cố ý khiêu khích, ánh mắt nhìn chằm chằm tôi.

Thẩm Dục nhìn theo hướng cô ta chỉ rồi sải bước tới, cười lạnh:

“Tôi còn tưởng cậu cứng rắn đến mức nào. Cúp điện thoại của tôi, xóa bạn tôi, hóa ra đã sớm biết hôm nay tôi đến ăn ở đây nên cố tình tới xếp hàng chờ tôi?”

Anh ta ngừng lại rồi cố ý tỏ vẻ rộng lượng, hơi nâng cằm:

“Nể tình cậu thành tâm đến xin lỗi thế này, tôi đại nhân không chấp tiểu nhân, tha thứ cho cậu. Sau này đừng giở tính trẻ con nữa.”

Tôi hít sâu một hơi, cuối cùng không nhịn nổi nữa.

“Thẩm Dục, não cậu bị cửa kẹp rồi à? Tôi đến mời bạn ăn cơm, liên quan quái gì đến cậu? Đừng tự dát vàng lên mặt mình nữa!”

Thẩm Dục hoàn toàn ngây người.

Vẻ châm chọc trên mặt lập tức cứng lại.

Trước đây cho dù tôi có tức giận thế nào cũng chưa bao giờ nói chuyện với anh ta bằng giọng này, càng chưa từng thẳng thừng mắng như vậy.

Anh ta cau mày:

“Mẹ tôi nói không sai, cậu càng ngày càng không hiểu chuyện!”

Tôi không ngờ trong chuyện này còn có cả mẹ Thẩm Dục, nhất thời càng khinh thường.

“Cậu là trẻ con ba tuổi à? Suốt ngày mẹ tôi, mẹ tôi. Nếu chưa cai sữa thì đừng ra ngoài học đại học.”

“Cậu!”

Thẩm Dục bị tôi mắng đến lúc đỏ lúc trắng mặt, lồng ngực phập phồng dữ dội, tức đến mức chẳng nói được câu nào.

Thật ra tôi không phải người biết mắng chửi.

Mấy câu vừa rồi đã dùng hết vốn liếng mắng người cả đời của tôi.

Ấy vậy mà Từ Thắng Nam còn đứng ra chắn trước mặt Thẩm Dục, giọng sắc bén trách móc tôi:

“Tịch Ninh, cậu còn có chút phép lịch sự nào không? Cậu đến đây chẳng phải để mua cơm cho Thẩm Dục, cầu xin cậu ấy tha thứ sao? Cậu ấy đã tha thứ rồi, việc gì bị vạch trần lại thẹn quá hóa giận, cố ý gây chuyện!”

Tôi thật sự bị hai người này chọc cười.

Sao cả hai đều không hiểu tiếng người vậy?

“Vậy hai người cứ từ từ chờ đi.”

Tôi xoay người bước vào nhà hàng.

Nhà hàng món riêng này rất khó xếp chỗ.

Thẩm Dục và Từ Thắng Nam chắc chắn không đặt bàn trước, bữa cơm này họ nhất định không ăn được.

“Xin chào, hai người. Tôi đã đặt chỗ trước.”

Nhân viên kiểm tra thông tin rồi mỉm cười gật đầu.

“Chào cô Tịch, mời cô đi bên này. Phòng riêng cô đặt đã chuẩn bị xong.”