Liên tục mấy ngày, ta và Tề Ngọc bận rộn chọn tiệm. Khu sầm uất y chê giá thuê cao, sợ ta tốn tiền. Khu vắng vẻ thì khách ít, chỉ biết chờ trời ban cơm. Tề Ngọc cứ cân nhắc mãi. Trên đường, y khẽ hỏi ta: “Mấy ngày nay chắc nàng mệt lắm rồi.”

Ta lắc đầu an ủi. Biết y chỉ vì không có ai chống lưng nên mới không quyết đoán. Nắm tay y, ta ngước nhìn: “Sau này kiếm tiền phải trông cậy vào ngài rồi.”

Tề Ngọc hiểu ý nghĩa câu nói này. Phu thê một thể, của ta là của y, của y là của ta.

Sau khi thuyết phục, chúng ta vẫn thuê mặt bằng ở khu sầm uất. Ta phụ trách mời người, y phụ trách bàn bạc tiền công. Ngày khai trương, ca ca và tẩu tử cũng đến. Thấy Tề Ngọc bận rộn bên ngoài, hai người trêu ta:

“Hèn chi muội lại nhìn trúng hắn. Tuấn tú thế này, sinh con chắc chắn sẽ rất đẹp.”

Ta rủ mắt, nhìn Tề Ngọc phía ngoài. Khi bốn mắt chạm nhau, tim ta bất giác đập thình thịch. Ánh nắng phủ lên người Tề Ngọc, như một người bước ra từ trong họa.

15

Sau khi mở tiệm, ngày ngày ta ở bên Tề Ngọc, việc kinh doanh dần khấm khá. Lúc rảnh, y làm cho ta một chiếc xích đu trong sân. Khi có khách viết hôn thư, ta sẽ ra đung đưa xích đu, nhấp chút rượu nhỏ. Nếu may mắn, ta còn nghe được những đôi tình nhân kể về câu chuyện quen biết của họ. Nhìn những gương mặt hạnh phúc của khách hàng, ngày tháng trôi qua càng thêm tràn đầy hy vọng.

Sau tiết Thanh minh, mưa phùn dằng dặc. Nhiều lúc tiệm đóng cửa mà mặt đất vẫn ướt. Nếu gặp vũng nước, Tề Ngọc sẽ khẽ cúi người, để ta nhảy lên lưng y cõng qua. Y tuy gầy nhưng rất có lực. Trên lưng y, ta luôn cảm thấy vô cùng an tâm. Đầu ngõ, ánh đèn vàng hắt ra từ cửa sổ chiếu lên người chúng ta, kéo dài bóng hình.

Đêm đó, ta mơ một giấc mơ rất rõ ràng. Trong mơ, Tề Ngọc cõng ta đi nhiều nơi. Ta dịu dàng hỏi: “Mệt rồi, đặt ta xuống đi.”

Y nở nụ cười quen thuộc: “Đặt nàng xuống, giày tất sẽ bị ướt mất.”

16

Không biết có phải vì giấc mơ đó không, sau này ở trong tiệm, thấy Tề Ngọc, tai ta thường vô thức đỏ bừng. Tề Ngọc tìm ta: “Dạo này sao nàng ít nói thế?”

Ta tự cổ vũ bản thân, lấy hết can đảm hỏi: “Tề Ngọc, ngài có thích ta không? Ta… muốn thành thân với ngài, cho ngài một ngày để suy nghĩ.”

Thiếu niên sững sờ, cuối cùng lại từ chối. Y cuống cuồng muốn giải thích nhưng không biết nói gì. Ta ngước nhìn nghiêm túc: “Vì môn đệ sao?”

Y lắc đầu, ta hỏi tiếp: “Hay ngài chê ta là thân phận tái giá?”

Y hoảng loạn: “Không, nàng tất nhiên là cực kỳ tốt, chỉ là ta… ta không có tiền.”

Ta kiên quyết: “Tề Ngọc, ta chỉ cho ngài một cơ hội. Kết cục của chúng ta thế nào, ngày mai sẽ rõ.”

Nói xong, ta đi đến xích đu, thong thả đung đưa. Thực ra Tề Ngọc sẽ quyết định thế nào, ta không biết, lòng cũng không khỏi hoang mang. Đêm đó, ta không để Tề Ngọc đưa về, nhưng y vẫn lặng lẽ theo sau. Khi ta sắp giẫm vào vũng nước, y bước trước một bước: “Cẩn thận ướt giày tất.”

Khi quay người rời đi, Tề Ngọc giao cho ta một bức thư. Bên trong là một tờ giấy nợ do chính tay y viết.

17

Ta không ngờ y thực sự có thể phát triển cửa tiệm ngày một lớn. Ngoài hôn thư, Tề Ngọc còn viết thư, đơn kiện, khế ước, câu đối… Khoảng nửa năm, y dựa vào năng lực của mình trả hết nợ cho ta và mua một căn nhà. Ngày giao văn tự nhà cho ta, y nói muốn đến cầu hôn.

Ta hỏi: “Ngài không sợ nữa sao?”

Y nghiêng người nhìn ta tình tứ: “Sợ thì vẫn sợ, sợ nàng theo ta phải chịu khổ. Nay dù có nhà, nhưng xa xa không bằng phủ Tướng quân, ta sợ nàng ở không quen.”

Khi y chưa nói hết, ta đã tiến lên ôm chặt lấy y. Trước đây ta ở phủ Thái phó, có người hầu, người nấu, chẳng thiếu thứ gì nhưng chưa bao giờ hạnh phúc. Vì vậy ta không sợ khổ, chỉ sợ người chung chăn gối không thương xót mình. Nắm tay Tề Ngọc, ta từng bước tiến vào phủ Tướng quân.