Sau khi có khả năng nghe được tiếng lòng của động vật, tôi đã bị một chú cún lông vàng kem bám riết không rời.
【Người ơi, ba con lạc mất rồi, người giúp con tìm với được không?】
【Hu hu hu, con không muốn làm chó hoang đâu…】
【Người ơi, tối nay con có thể ở nhờ nhà người không?】

Tôi gọi điện cho số trên vòng cổ của nó.
Hôm sau, cậu thiếu gia nhà họ Trình, nổi tiếng máu lạnh tàn nhẫn, lại tự mình tới gõ cửa nhà tôi.
Chú cún nhỏ cắn ống quần anh ta kéo tuột vào trong nhà tôi.
【Người ơi, có muốn chồng không?】
【Ba con tặng người đó, con cũng tặng người luôn!】

1

Trên đường về nhà, từ bụi cỏ bỗng vang lên âm thanh kỳ lạ.
【Có ai không, chân con bị kẹt rồi, ai cứu con với…】
【Hu hu hu, số con khổ quá, đời chó gian truân…】

Tôi day day thái dương. Từ khi có thể nghe được tiếng nói của động vật, tôi đã quen với mấy lời thì thầm bất thình lình kiểu này rồi.
Tôi vạch bụi cỏ ra xem.
Quả nhiên thấy một chú cún lông vàng kem béo múp míp đang bị kẹt chân.

Vừa thấy tôi, chú cún con mừng rỡ vẫy đuôi lia lịa.
【Người ơi, người ơi, cứu mạng cún con đi~】

Nhìn bộ dạng buồn cười của nó, tôi không nhịn được bật cười, bế nó ra khỏi bụi cỏ.
Cũng khá nặng đấy chứ.
Tôi vỗ vỗ đầu nó:
“Nhóc con mập thật đấy, trông như con heo con vậy.”

Nghe vậy, hành động dụi đầu vào chân tôi của chú cún nhỏ bỗng khựng lại:
【A a a con là chú cún vàng dễ thương nhất thế giới, không phải heo con đâu!】

Nói xong còn lanh lợi lăn một vòng.
Tôi xoa hai cái tai nhỏ của nó:
“Được rồi được rồi, cún vàng dễ thương nhất thế giới, mau về nhà nào, chủ của nhóc đâu?”

Vừa định đứng dậy, chú cún lại như cố ý nhào vào lòng tôi.
Chủ động đưa móng nhỏ ra.
Lại còn dụi dụi đầu vào tôi.
【Người ơi, người nghe hiểu được tiếng cún.】
【Người ơi, ba con lạc mất rồi, người giúp con tìm với.】
【Người ơi, tối nay con có thể ở nhờ nhà người không?】
【Người ơi, cho người sờ tai con nè, con xin người đó…】

Nó lắc lắc cái đầu nhỏ, dễ thương vô cùng.
Ai mà nỡ từ chối một chú cún vàng kem lè lưỡi đáng yêu thế này chứ.
Tôi thấy trên vòng cổ của nó có số điện thoại.
Thế là bèn dẫn nó về nhà.

2

Điện thoại rất nhanh đã kết nối.
Sau khi xác nhận thông tin, tôi để lại địa chỉ.
Trong lúc tôi gọi điện, chú cún lông vàng nhỏ đã đi một vòng thăm dò khắp nhà.
Sau đó lại lon ton chạy tới chỗ tôi.
Tôi bế nó lên sofa.
【Người ơi, tối nay con có thể ngủ trên này không?】

Tôi chọt chọt vào đầu nó:
“Ba của nhóc sắp tới đón rồi.”

Nó lại cố gắng rúc vào lòng tôi.
【Người ơi, được ạ, con thích người.】

Đây đúng là chú cún thông minh nhất tôi từng gặp.
Vừa định trò chuyện với nó thêm chút nữa, chuông cửa vang lên.
Tôi ra mở cửa.

Chú cún nhỏ liền nhanh như chớp lao tới.
Còn chửi thầm không ít câu khó nghe.

Nhìn thấy người đứng trước mặt, tôi hơi ngẩn ra.
Khuôn mặt này thật sự quá đẹp, lại có chút quen thuộc.
Chính là vị thiếu gia nhà họ Trình – Trình Vọng, người hôm qua được vây quanh như sao giữa dạ tiệc.

Giọng nói trầm thấp vang lên chậm rãi:
“Cô Hạ?”
“Thì ra là cô nhặt được A Trư, thật sự cảm ơn cô rất nhiều.”

Tôi nhìn chú cún nhỏ dưới chân, hơi bất ngờ khi một người lạnh lùng như Trình Vọng lại đặt cho nó cái tên “A Trư”.
Chú cún nhỏ lập tức phản đối:
【Ba ba xấu quá! Con rõ ràng tên là Tiểu Khả Ái cơ mà!】

Nó điên cuồng cắn ống quần của Trình Vọng, gắng sức kéo anh vào trong nhà.
Sau đó lại cọ cọ vào tôi.
【Người ơi, có muốn chồng không?】
【Ba tặng người đấy!】

Tôi: …

Trình Vọng cong khóe môi, giọng điệu lười nhác:
“Nghe nói cô Hạ rất có duyên với động vật, không biết A Trư giờ đang bày trò gì thế?”

Miệng nhanh hơn não, tôi buột miệng:
“Nó nói muốn tặng anh cho tôi.”

Bên cạnh liền vang lên một tiếng cười khẽ.
Tôi chợt nhận ra, mặt đỏ bừng.
Ngẩng đầu nhìn vào đôi mắt đào hoa mê hoặc ấy.

Khóe môi Trình Vọng khẽ cong lên, cánh môi mỏng hơi mím, vành tai cũng nhuộm đỏ.
Anh đưa tay bế chú cún nhỏ vào lòng:
“Học khôn rồi hả?”

Chú cún nhỏ ngẩng cao đầu đầy đắc ý.
Không biết người và chó này lại ngầm hiểu nhau điều gì.

Lúc chia tay, chú cún nhỏ tỏ ra đáng thương:
【Người ơi, con sẽ nhớ người lắm…】

Tôi mềm lòng.
“Chị cũng sẽ nhớ cưng, ngủ ngon nha, Tiểu Khả Ái.”

Ánh mắt Trình Vọng trầm xuống:
“Còn tôi thì sao?”
“Tôi đâu có chúc ngủ ngon cho anh.”

Tôi ngẩn người một chút, chớp mắt:
“Thiếu gia Trình, chúc ngủ ngon.”

Trình Vọng gật đầu, khóe môi mím nhẹ, vành tai đỏ lên một tầng nhàn nhạt.

Vừa nằm lên giường, tôi liền nhận được tin nhắn từ bà chủ mới – bà Chu.

【Cô Hạ, chồng tôi thật sự có vấn đề sao?】
【Cô nói cần tới kiểm tra lại lần nữa, mai có tiện không?】

Sau khi có khả năng nghe được tiếng lòng động vật, tôi đã mở một văn phòng nhỏ, chuyên nhận điều tra các bí mật thầm kín.
Khách hàng chủ yếu là các bà vợ nhà giàu.

Ba ngày trước, tôi đã cử mấy chú chim nhỏ làm gián điệp đi thám thính trước.