Ta… đúng là nên sớm đoán ra!

Ta hít một hơi lạnh thật sâu.

“Ta không giận. Nhưng… Thái tử điện hạ, đây là Tây Lương quốc. Ngươi ở lại sẽ không thích hợp. Chi bằng, điện hạ nên sớm hồi quốc cho phải.”

Bạch Dạ lập tức siết lấy vai ta, ánh mắt chân thành tha thiết:

“Tỷ tỷ, đi với ta được không?”

“Trong đợt săn bắn này chết bao nhiêu người như thế, quan viên thì thôi đi, còn có con trai tể tướng, con nhà hầu tước, thậm chí cả hoàng tử. Tỷ không thể quay về đó được nữa.”

“Cùng ta về Huyền Vũ đi, tỷ tỷ, ta sẽ chăm sóc tỷ.”

Nếu nói lúc đầu, ta xem Bạch Dạ như đệ đệ…

Thì sau đêm ấy, rồi thêm những ngày ly biệt, ta cảm nhận được rõ ràng cảm tình của mình đã thay đổi.

Thế nhưng đột nhiên muốn đổi cách xưng hô, lòng ta lại có chút không cam.

Ta cúi đầu bối rối:

“Tỷ mười chín, lớn hơn ngươi… không thích hợp…”

“Ta mười sáu thôi, tỷ chỉ lớn hơn ta ba tuổi. Dân gian nói ‘nữ hơn ba tuổi như ôm cục vàng’, tỷ tỷ, chúng ta chính là đang ôm khối vàng đó!”

Bạch Dạ không cho ta cơ hội từ chối, lúc này hắn không còn là thỏ con ngây thơ, mà là mãnh thú bá đạo.

“Vẫn… vẫn không được.” – ta còn đang viện lý do, “Ngươi là Thái tử, sau này chắc chắn đăng cơ. Đế vương ba ngàn mỹ nhân, ta không muốn làm oán phụ hậu cung, càng không muốn chia sẻ một trượng phu với kẻ khác…”

Bạch Dạ nghiêm túc giơ tay thề:

“Tỷ tỷ cứ yên tâm. Tổ phụ và phụ hoàng ta cả đời chỉ có một vợ, hậu cung không hề có phi tần. Ta cũng vậy.”

Ta… cuối cùng cũng không tìm ra lý do để khước từ nữa.

Đạn mạc bắt đầu rì rầm:

【Nữ chính của ta, nhận lời đi thôi! Thái tử thật lòng yêu ngươi đó, lại còn chung tình như vậy, không đồng ý người ta sắp khóc rồi kìa】

【Sự thật là… Thái tử lưu lạc đến Tây Lương, suýt chết, tất cả chỉ vì muốn tìm lại ‘tỷ tỷ’ mà mười năm trước gặp ở Du Châu, mới một mình lén lút trốn đi. Không ngờ lại bị nội gián ám toán bị thương nặng. Nhớ nhung khôn nguôi khiến người lạc đến kinh thành Tây Lương, may mà được tỷ tỷ cứu】

Cái gì?!

Tỷ tỷ mười năm trước, là… ta?

Tại sao đạn mạc nói mười năm trước từng gặp ở Du Châu?

Hồi nhỏ ta quả thật từng theo cha mẹ về Du Châu thăm ông bà ngoại, nhưng ta không hề nhớ gì về Bạch Dạ cả…

Còn đang ngẩn ngơ suy nghĩ, thì… môi bỗng lạnh đi một chút, thiếu niên đã hôn ta rồi.

8

Đợi đến khi hắn luyến tiếc rời khỏi môi ta, ta mới đỏ mặt, ngượng ngùng nửa từ chối nửa đồng ý nói:

“Vậy… cũng được. Cha mẹ ta hiện đang ở nhà ông bà ngoại tại Du Châu, ngươi đưa ta đến đó đi.”

Chúng ta còn chưa ra khỏi nửa đường, thì truy binh do lão hoàng đế Tây Lương phái tới đã đuổi đến sát gót.

Năm ngày sau, chúng ta đến biên cảnh Man Châu, truy binh mới chịu dừng bước.

Lại một ngày nữa, chúng ta vượt qua Man Châu, cuối cùng đến được Du Châu.

Phụ mẫu đã sớm biết việc ta làm ở Tây Lương đủ để chu di cửu tộc, vậy mà không hề trách móc, chỉ vui mừng vì ta không bị bắt giữ.

Nói mới nhớ, ông ngoại ta – Đường Hiến, cùng bà ngoại – Tần Ngọc Dao, sinh hạ năm trai ba gái, phụ thân ta là con út, từ nhỏ đã được thương yêu nhất nhà.

Mười mấy năm trước, phụ thân vì yêu mẫu thân mà từ Huyền Vũ đến Tây Lương làm rể—lúc ấy nhà mẫu thân nghèo rớt mồng tơi, ông bà ngoại thì bệnh nặng, mấy cậu bác bên ngoại cũng khó sống chung.

Nhưng phụ thân vẫn kiên quyết lựa chọn mẫu thân, mang theo chưa đến ba ngàn lượng bạc từ Huyền Vũ, không ngờ đầu óc buôn bán quá linh hoạt, chưa đến năm năm đã dựng được cơ nghiệp, mười năm sau trở thành thương nhân giàu có nhất Tây Lương.

Những kẻ từng khinh thường mẫu thân cũng không dám hó hé nữa.

Giờ đây Đường gia bị Tây Lương truy sát, như lời các cậu, các bác bên ngoại thì — Tây Lương đã không dung thân, thì cứ ở lại Huyền Vũ mà an cư lập nghiệp là hơn.

Cũng vào lúc này, ta phát hiện một chuyện kinh thiên động địa:

Tổ phụ của Bạch Dạ lại là đường huynh của ông ngoại ta!

Đương kim thừa tướng phu nhân là Nhị cô cô của ta!

Phu nhân tướng quân phủ là Đại cô cô của ta!

Đại lý tự khanh nổi danh nghiêm minh, là Tứ bá bá của ta!

Phu nhân phủ Hầu gia là Tam cô cô của ta!

Còn Đại bá bá và Nhị bá bá của ta,

– người quản việc cung cấp binh khí lạnh cho Huyền Vũ quốc,

– người là thương nhân nông nghiệp lớn nhất thiên hạ.

Tiêu cục lớn nhất cả nước – “Thiên Hạ Đệ Nhất Tiêu” – là do Tam bá bá ta sáng lập!

Các vị đường ca, đường tỷ mà ta chưa từng gặp, ai nấy đều là nhân trung long phượng, danh chấn bốn phương.

Nói cách khác, ta và Bạch Dạ thật ra là họ hàng xa!

Chuyện này cũng giải thích vì sao ta lại có cảm giác thân thuộc với hắn đến vậy, và vì sao đạn mạc lại bảo rằng chúng ta từng gặp nhau hồi nhỏ.

Bạch Dạ chủ động cầu thân trước mặt cha mẹ ta, ông bà ngoại cười tươi như hoa, lập tức đồng ý.

“Dạng nhi à, nếu sau này Dạ nhi dám khi dễ con, cả nhà ta sẽ thay con làm chủ!”

Ta thực sự không thể tin được… nghe theo lời đạn mạc mà tiện tay nhặt về một tên ăn mày ven đường, ấy vậy mà lại là phu quân số mệnh của ta!

Mà tên này… lại còn có hai bộ mặt!

Trước mặt ta thì ngọt ngào gọi “tỷ tỷ”, người đẹp giọng mềm, biết làm nũng lại giỏi dỗ dành.

Nhưng trước người ngoài, thì lại trầm ổn đến không ngờ, gặp việc thì quyết đoán, tàn nhẫn, dứt khoát.